Chương 380: Không có gì bất ngờ xảy ra, kế hoạch rất hoàn mỹ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,248 lượt đọc

Chương 380: Không có gì bất ngờ xảy ra, kế hoạch rất hoàn mỹ

1810 chữ

Lục Nhân Giáp chưa kịp đi vào rừng trúc thì đã bị binh lính Đại Tùy ngăn cản.

Theo lý thuyết, đây rõ ràng là nhà mình.

Tại nhà mình, bị người ngoài cản lại, nghĩ thật là uất ức.

Nhưng lúc này đến kinh thành Đại Vũ cũng bị phá, đừng nói gì đến khu nhà của Lục gia.

Lục Nhân Giáp nén lửa giận, mặt không biểu cảm mà nói: “Ta tìm sư huynh thương lượng chút việc luyện đan”

Hai tên lính không thấy nghi ngờ gì, thả Lục Nhân Giáp vào.

Lục Nhân Giap đi thẳng vào phòng luyện đan, lúc này hắn mới phát hiện trong phòng cũng có binh lính trông coi.

Lý Bình An lại không thèm để ý chút nào, ngẩng đầu: “Sư đệ, chuyện gì?”

Lão Ngưu bưng cho hắn một tách trà, chú trọng lễ phép. Lục Nhân Giáp âm thầm liếc qua tên lính bên kia, không thể làm gì ngoài nói.

“Có một vài vấn đề về sách luyện đan, ta cần sư huynh chỉ dạy đôi chút.

Lý Bình An nhấp một ngụm trà, nhìn ra được hắn đang có chuyện muốn tìm mình, thế là hưngx hờ thuận tay gõ gõ.

Không bao lâu sau, thân thể hai tên linh đang canh giữ trong phòng luyện đan bỗng cứng đờ, ánh mắt cũng mất đi sức sống.

“Muốn nói cái gì cứ nói đi.” Lý Bình An lạnh nhạt nói, “Bọn chúng đều đã trúng độc của ta rồi.

Lục Nhân Giáp quay đầu nhìn thoáng qua, vẻ mặt kinh ngạc.

‘Sư…Sư huynh.”

“Sao lại nói lắp rồi, từ từ mà nói”

“Sư huynh, ngươi mau chạy đi, Ngải tướng quân muốn giết ngươi ngay sau khi ngươi luyện xong đan dược.”

“Ừm, ta biết.

“Vâng?”

Chỉ một câu đã khiến cho Lục Nhân Giáp ngây ngẩn cả người.

“Ngươi… Ngươi biết? Vậy ngươi…”

“Dùng đan dược và tính mạng của ta bảo vệ cho sư môn và ngươi.”

Lý Bình An đơn giản trả lời một câu.

“Không được! Tuyệt đối không được!!” Sắc mặt Lục Nhân Giáp đột nhiên thay đổi.

Lý Bình An cười: “Không có gì không thể, thứ này ra đi sẽ có thứ khác. Sau khi ta chết, sư môn có lớn mạnh được không phụ thuộc vào ngươi”

“...Cái này…”

Lục Nhân Giáp nhìn Lý Bình An, một câu đầy đủ cũng nói không nên lời.

Mây đen đè xuống bầu trời, bầu trời nặng nề tựa như muốn sập xuống, Lục Nhân Giáp thất hồn lạc phách mà rời khỏi rừng trúc.

Ngón tay Lý Bình An dính một giọt nước trong chén trà, cong ngón búng ra.

Hai tên lính lập tức thanh tỉnh lại, với bọn chúng mà nói, tựa như chỉ mới qua một nháy mắt.

Cũng không có gì khác thường, chẳng qua là cảm thấy thân thể có chút cứng ngắc, không thể cử động một lúc.

Lý Bình An và lão Ngưu thì tiếp tục không nhanh không chậm luyện đan dược.

Trong mắt Ngải tướng quân, Lý Bình An là luyện đan sư Đại Vũ, là đệ tử của Phượng Dương Tử, rất có thiên phú luyện đan.

Người này nếu không thể dùng thì không thể giữ lại.

Cho nên hắn chết, sư môn có thể bình yên.

Phương pháp đơn giản nhất, chính là thuận theo mong muốn của đối phương, giả chết một lần.

Giao phó những kiến thức luyện đan của Phượng Dương Tử cho Lục Nhân Giáp, chuyện này đã xong.

Lý Bình An đặt chén trà xuống, thở dài một hơi.

Ừm, kế hoạch rất hoàn mỹ.

Sẽ không có sơ hở.

Hẳn là vậy ~

Rầm rầm –

Hai bên đường phố, những ngọn cỏ uốn lượn trập trùng trong gió.

Một vị tướng quân Đại Tùy mặc chiến giáp, đặt tay lên chuôi kiếm, vẻ mặt nghiêm nghị.

Trên thân người này có một hơi thở hoang dã, tựa như một thanh đao sắc bén.

Người đàn ông nhìn đội quân áo giáp đỏ thẫm đi ngang qua trước mặt, bước đi thống nhất.

Giương cao lá cờ đỏ này đến lá cờ đỏ khác.

Gió thổi qua nhưng lại tạo nên bầu không khí ảm đạm trên chiến trường, mang đến cho người ta cảm giác buồn bã bị thương.

Hắn ngẩng đầu, nhìn xem nhìn lá cờ quân đội viết chữ “Tùy” trên cổng thành.

Trong lòng thở dài một hơi.

Lưu Dũng, tướng thủ hạ của Trụ quốc tướng quân Hạ Hầu. Lần này trong cuộc đại chiến Tùy Vũ, hắn một trận thành danh.

Dẫn đầu năm ngàn kỵ binh lao thẳng vào vùng đất bên trong Đại Vũ, cắt đứt đường cung ứng lương thảo.

Lấy năm ngàn bách chiến kỵ binh vây giết một tên tu sĩ cấp bảy.

Dẫn quân truy đuổi kẻ thù suốt ngày đêm hơn trăm dặm, bị thương hơn mười lần.

Lập được đại công, được nữ hoàng Liễu Vận tự mình điểm danh tán thưởng.

Nhắc mới nhớ, trải nghiệm của Lưu Dũng thực sự kỳ diệu.

Hắn vốn là một vị trinh sát trưởng ở biên cảnh Đại Tùy, bởi vì không hài lòng với phong cách làm việc của cấp trên.

Hắn dẫn đầu đám thủ hạ vào rừng làm cướp, sau đó không hiểu tại sao lại được trưởng công chúa Liễu Vận của Đại Tùy để mắt đến, được phái đến làm thủ hạ của Hạ Hầu.

Điều này dường như gần như không thể đối với người ngoài.

Chỉ có Lưu Dũng tự mình biết ẩn tình kia, hắn mang theo các huynh đệ đi cướp bóc tại sa mạc, vô tình gặp được một người diễn xiếc – Lý Bình An.

Càng ngoài ý muốn hơn, công chúa lại quen biết tên diễn xiếc này.

Cũng nhờ có sự đề cử của hắn, Lưu Dũng mới được Liễu Vận để mắt. Nhoáng một cái, đã qua nhiều năm như vậy.

Lưu Dũng khẽ thở dài một hơi.

Lần này sau khi chiến tranh kết thúc, hắn trở thành công thần.

Lưu Dũng sẽ được thăng quan tiến tước, thế nhưng trên mặt của hắn không có nhiều niềm vui sướng.

Hai ngày trước, một số quan lại cấp cao của Đại Tùy đã nhận được mệnh lệnh bí mật từ nữ hoàng. Nửa tháng sau, thảm sát”

Lưu Dũng thực sự không biết nên ra tay với những bình dân bách tính kia như thế nào.

Mọi người làm sao vậy?!

Tưởng tượng năm đó, cha mẹ của hắn chính là do đám loạn quân Đột Quyết giết chết.

Mặc dù là quân nhân, lúc này thiên chức là phải phục tùng mệnh lệnh.

Lưu Dũng đi trên đường, thỉnh thoảng có thể trông thấy vài người dân thường của Đại Vũ.

Lưu Dũng thở ra một hơi thật dài.

Hắn không biết nên làm như thế nào mới có thể thay đổi ý định của nữ hoàng.

Tuy nói là công thần, nhưng Lưu Dũng hiểu rất rõ vị trí của mình.

Hắn còn chưa đủ tư cách.

Lấy địa vị của hắn bây giờ, chỉ có thể nghe lệnh phục tùng.

Thậm chí đến cả tư cách gặp mặt nữ hoàng cũng không có.

Lui 10 ngàn bước mà nói, xem như hắn gặp được nữ hoàng, hắn có thể dựa vào bản thân mình mà thay đổi ý định của nữ hoàng sao?

Hắn là cái thá gì đâu!

Bỗng nhiên, Lưu Dũng đang xuất thần thì dừng bước lại.

Chẳng biết lúc nào, hắn đã đi vào một ngõ hẻm.

Trong ngõ nhỏ, có xác một người phụ nữ đang nằm.

Ba đứa nhỏ núp ở một góc, nhút nhát nhìn hắn.

Lưu Dũng đi đến, lấy mấy cục kẹo từ trong ngực .

Ba đứa nhỏ không dám bước lên.

Lưu Dũng cười thân thiện, nhét bánh kẹo vào trong tay của bọn nó. Một đứa bé trai lớn nhất mỉm cười và nói: “...Cảm ơn”

Lưu Dũng chợt nhớ tới đến, trong túi còn có thịt dê ngày hôm qua

Thế là hắn lấy ra, một mùi thịt lập tức xông vào mũi.

Ba đứa hài tử trợn tròn mắt, không tự giác nuốt nước miếng một cái. Nhận lấy thịt từ trong tay Lưu Dũng, chúng cắn từng ngụm lớn.

Đứa bé trai lớn nhất kia, bưng thịt đi đến người phụ nữ đang nằm dưới đất. “Nương ăn thịt, nương ăn thịt.”

Trong mắt đứa bé có tia sáng nào đó, tựa hồ rất mong chờ được mẹ

Cỡ tuổi như hắn, làm sao biết được thế nào là sinh tử.

Hắn có lẽ chỉ cảm thấy mẫu thân chắc là ngủ thiếp đi thôi.

nếm thử.

Bây giờ chỉ cần cho mẫu thân ăn được ít thịt, mẫu thân liền có thể tỉnh lại.

Lưu Dũng không nói lời nào, cảm thấy không khí chung quanh nặng nề đến mức không thở nổi.

Nửa ngày, hắn mới mở miệng nói: “Các ngươi mau mau ăn đi, không đượcồn ào làm mẫu thân tỉnh

giấc, thúc thúc còn có rất nhiều đây”

Đứa trẻ nhìn thoáng qua Lưu Dũng, nó tin tưởng hắn không hề nghi ngờ.

Lập tức bắt đầu ăn từng ngụm lớn.

Lưu Dũng không đành lòng nhìn, hắn cúi đầu, bỗng nhiên chú ý tới trên mặt đất có hai tờ câu đối

xuân.

Bột nhão trên mặt trái của câu đối đã bị ăn sạch sẽ.

Chắc bọn chúng phải cực kì đói.

Lưu Dũng tiện tay nhặt câu đối xuân lên, xem xét một hồi.

Vẽ trên: Kim ngọc mãn đường gia thịnh vượng.

Vế dưới: Phúc tỉnh hộ trạch tứ bình an.

Hoành phi: Hoa trạch sinh huy

Lưu Dũng nhịn không được mà khen.

Nhìn tỉ mỉ hơn, hắn có cảm giác rất quen thuộc.

Đầu Lưu Dũng xoay tròn cực nhanh.

Đây là…Đây là chữ viết của tiên sinh

Hắn nhớ rất rõ chữ viết của Lý Bình An – ân nhân cứu mạng hắn.

Lý tiên sinh tại sao lại ở đây? Không phải là dạo chơi đến tận đây chứ

Từ từ!

Lưu Dũng bỗng nhiên nghĩ đến điều gì.

Dựa vào quan hệ giữa nữ hoàng với tiên sinh, Lý tiên sinh có thể khuyên nhủ nữ hoàng.

Nói không chừng nữ hoàng lại đổi ý, không tàn sát nữa.

Có hi vọng! Rất là có hi vọng! !

Mặc dù hắn chưa từng biết được Lý tiên sinh và nữ hoàng có quan hệ như thế nào, nhưng từ những

manh mối, giao tình của họ tuyệt đối không sơ sài.

“Cái này, cái này! Các ngươi xé ở đâu vậy.”

Lưu Dũng kích động hỏi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right