Chương 361: Đến đúng nơi rồi
1321 chữ
Một con chim lạc bầy từ bầu trời đây mưa lướt qua, chậm rãi vỗ cánh, bay về nơi xa.
Lý Bình An ngẩng đầu, lười biếng ngáp một cái.
Hắn và Lão Ngưu đi theo đội đã hơn một tháng.
Leo qua mấy ngọn đồi, cuối cùng đến được một bụi cây rậm rạp.
Lý Bình An theo một nhóm tân binh phụ trách việc kéo hàng.
Môi trường sống tuy là không khắc nghiệt, nhưng cũng chẳng gọi là tốt được.
Có khi trú trong hang động, có lúc lại núp dưới tàng cây để ngủ.
Lý Bình An không giống với những binh lính khác, ngày nào hắn cũng đều cầm một cây bút hí hoáy viết.
Trong đám binh lính kéo hàng, có một tiểu binh tên là Đại Đầu, hắn rất thích đến cạnh Lý Bình An, hỏi xem Lý Bình An đang viết cái gì.
Lý Bình An nói hắn đang ghi chép, những thứ này sẽ đợc phân loại và lưu trữ trong tương lai, làm bằng chứng cho chuyến du lịch của hắn, lúc đó hắn còn muốn tìm người đóng dấu nó ~
Đại Đàu không hiểu Lý Bình An đang nói gì, tóm lại là Lý Bình An mang đến cho hắn cảm giác khác biệt so với những người khác.
Dù hắn là một người mù lòa, hắn lại khiến người ta có cảm giác hắn rất hiểu biết.
Hắn biết viết văn, biết kéo đàn nhị, có thể nói đủ thứ chuyện từ trời Nam đến đất Bắc.
Dường như không có điều gì mà hắn không biết.
Rượu Cam Nam, mười hai sơn trại lớn nhất, những cây cầu dòng nước chốn Giang Nam, sự phồn hoa của kinh thàn trên thế gian, cát vàng nơi biên thùy tây bắc,...
Tất cả những điều này đều khiến những người quanh hắn vô cùng tò mò và chờ mong.
Cũng bởi vì biết chữ, Lý Bình An trở thành một thống lĩnh nhỏ.
Đại Đầu hỏi Lý Bình An, bọn họ thật sự cần phải đi đánh trận sao?
Lý Bình An nói hắn cùng không biết, nhưng nếu đi theo đội thì chắc chắn phải có một kết quả gì đó.
Lúc nghỉ ngơi, Lý Bình An tựa vào cây, ngậm một chiếc lá cây, khóe miệng treo một nụ cười lười biếng, nhìn mây trắng trôi bồng bềnh trên trời.
Nhắc tới cũng lạ, trước đó khi ở Thục Sơn, hắn vẫn luôn không tìm được cảm giác đột phá, nhưng lại thoáng thấy cảm giác gì đó khi ở trong quân doanh rách rưới này.
Vào lúc nửa đêm, ngủ trong lều vải, lính gác hô hoán, tiếng hí của ngựa chiến, tiếng nói chuyện đứt quãng của các binh sĩ không ngừng truyền vào trong tai hắn…
Sau đó là tiếng tim đập, tiếng máu chảy, tiếng thở, tiếng côn trùng kêu vang, tiếng lá cây xào xạc vì bị gió đêm thổi qua.
Ngón tay Lý Bình An giật giật, tựa như đang chìm trong mộng chưa tỉnh.
Bỗng nhiên, tiếng ồn ào kéo hắn quay về thực tại.
“Nếu ngươi thắng ta, ta sẽ trả lại thứ này cho ngươi. Lão Lang liếc mắt nhìn Đại Đầu, trong mắt tràn đầy sự khinh thường.
“Trả lại cho ta, đó là thứ mẹ ta để lại cho ta!”
Trong đám người này, Đại Đầu nhỏ tuổi nhất, tính cách cũng khá yếu đuối, hiển nhiên trở thành đối tượng bị bắt nạt.
Lão Lang là thủ lĩnh của nhóm người này, mười mấy người dưới trướng đều nghe lời hắn. Nghe nói Lão Lang là thân thích của giáo úy, huống chi Lão Lang cao to vạm vỡ, còn có vài ngón
võ trong tay.
Những người này đều nghe lời hắn, Đại Đầu cũng không ngoại lệ.
Nhưng từ sau khi Lý Bình An đến, Đại Đầu thường xuyên ở cùng Lý Bình An sau lưng hắn.
Điều này khiến Lão Lang vô cùng khó chịu.
Đại Đầu muốn thẳng tay cướp lại, nhưng thân thể nhỏ bé của hắ cứ như đụng phải một bức tường. “Thôi đi”
Trong quân doanh, có người bước ra
“Ngươi nói lại lần nữa xem!” Lào Lang nói.
“Ta nói thôi đi, đó là đồ của hắn.
Người chung quanh đều biết, sắp đánh nhau rồi.
Lão Lang đã sớm chướng mắt Lý Bình An.
Không biết vì sao, hắn luôn cảm thấy Lý Bình An không thuộc về nơi này, cứ hay ôm lấy một quyển sách, không thì trưng ra bộ mặt đầy học thức.
Tóm lại, Lão Lang vô cùng phiền chán với hắn.
“Thôi đi” Lý Bình An lặp lại một lần nữa.
“Ngươi nói suông là được à? Nói chuyện bằng nắm đấm đi, đánh thắng ta thì ta sẽ trả đồ cho ngươi.”
Lý Bình An bất đắc dĩ cười: “Ngươi muốn chơi kiểu gì?”
Lão Lang gỡ đạo hổ trên lưng xuống: “Chơi đồ thật, ngươi dám hay không?”
Đại đầu nuốt nước miếng, kéo Lý Bình An lại: “Hay là thôi đi.”
Lý Bình An nói : “Cứ thử một lần xem
Phập một tiếng, Lão Lang cắm cây đao trên mặt đất.
Mặt đất cứ như miếng đậu phụ, cây đao chui vào tròn mặt đất.
“Tới đi!”
Đám người nhao nhao lui về phía sau, để lại không gian cho trận chiến. Đại Đầu nói: “Bình An, hay thôi đi, thứ kia ta không cần nữa.
“Nếu không vì vật này, thì sớm muộn tên kia cũng tìm ta kiếm chuyện Lý Bình An tiến lên một bước.
“Ngươi không dùng vũ khí?”
“Đây này” Lý Bình An chỉ cây gậy trúc trong tay mình
Thứ này ư?
“Đại ca, ngươi phải cẩn thận chút, tên này xem ra không phải người bình thường!” Có âm thành nho
nhỏ nhắc nhở.
Trong lòng Lão Lang cũng hơi chột dạ, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao.
Chân phải giẫm một cái, một tay rút đao, thân thể lao về phái trước, lao về phía của Lý Bình An.
Mọi người đều sững sờ, khi bọn họ hoàn hồn thì Lão Lang đã vọt tới trước mặt Lý Bình An.
Đám người còn chưa kịp reo hò, một tiếng “bốp” đã vang lên.
Cổ tay Lý Bình An xoay một cái, gậy trúc lao xuống dưới, đao hổ trong tay Lão Lang đã bay xa mấy truong.
Thêm một gậy nữa, đánh vào chân và cổ tay Lão Lang.
“Á!!”
Lão Lang quỳ một chân trên đất, hét thảm một tiếng.
Khi ngẩng đầu, gậy trúc đã chỉa vào yết hầu của Lão Lang. “Đại ca!” Đám người kêu lên sợ hãi.
Lão Lang hổn hển thở mấy hơi rồi đứng lên.
“Trả cho ngươi!”
Hắn vung tay, ném kỷ vật của mẹ Đại Đầu trở lại cho Đại Đầu.
“..Đại ca…”
“Ca cái gì mà ca, đi!” Lão Lang tức giận quát tháo với mọi người: “Cẩn thận cái miệng của mình đi” Đại Đầu thở dài một hơi.
Nhưng vẫn là lòng vẫn còn sợ hãi mà hỏi Lý Bình An, Lão Lang có lại đến tìmhọ gây chuyện không.
Lý Bình An cười nói sẽ không đâu, Lão Lang là một người thông minh.
Từ đó về sau, Lão Lang quả nhiên không kiếm chuyện với Lý Bình An và Đại Đầu nữa, xem như không nhìn thấy bọn họ.
Lý Bình An hiển nhiên cũng sẽ không chủ động đi trêu chọc hắn.
Cảm giác an tâm, sau niết bàn chính là kim cân.
Lý Bình An có thể cảm giác được, kim cân đang mở ra trước mắt hắn.
Quả nhiên, đi du lịch là một lựa chọn chính xác.
Lão Ngưu nhìn bản đồ, nói lúc này họ còn cách tiền tuyến không xa, lộ trình tối đa là một tháng…