Chương 360: Báo cáo thực tập của Lý Bình A
1548 chữ
“Đồng ý hay không đồng ý? Hay nên tuân theo nguyên tắc của mình, yên lặng chịu đựng đối phương chửi mắng? Hay là đối địch với Hạn Bạt? Trong hai lựa chọn này thì nên chọn cái nào mới đúng?” Thành Hoàng do dự một lát rồi hạ quyết tâm, ưỡn thẳng sống lưng, cao giọng nói: “Giao cho ta đi!” Hắn nói xong thì nhận lấy tờ khai.
Lý Bình An lấy bút mực, cười: “Đa tạ.
Thành Hoàng im lặng suy nghĩ: “Hạn Bạt còn chưa giải quyết, đối phương đã trắng trợn nhờ hắn ghi công. Lỡ như bị Thục Sơn phát hiện thì sao?”
Nghĩ tới chuyện đám Thục Sơn chết tiệt này làm gì biết chuyên môn phái người xem xét, đây chỉ là bệnh hình thức thôi.
Thành Hoàng nghĩ tới đây thì thở dài. Hắn nghĩ tới mình lúc mới làm Thành Hoàng cũng hăng hái, hắn cảm thấy mình không giống người khác. Nhưng bây giờ thì thấy thật buồn cười. Hắn cũng
giống những người đó, giúp đỡ người khác gian dối.
Sau khi viết xong, Thành Hoàng đi âm Ti lấy pháp ấn, đóng dấu rồi cung kính giao cho Lý Bình An. Lý Bình An cười thỏa mãn: “Có thứ này thì mọi chuyện dễ xử lý hơn nhiều”
“Đúng vậy a.
Lý Bình An mở hồ lô rượu bên hông, đưa cho hắn.
Đây là hồ lô dưỡng kiếm mà thiên sư già của Long Hổ Sơn đưa cho Lý Bình An, sau đó Lý Bình An chém giao long rồi bỏ thêm chút mật rắn đá để ngâm rượu nên thời gian ủ càng lâu thì hiệu quả càng mạnh. Nhưng Lý Bình An nhịn không được, cũng không lâu lắm đã bị hắn uống sạch rồi.
“Đây là… Thu mua ta sao?” Thành Hoàng hiền lành cười: “Bà nội nó, đuổi ăn mày sao?” Tuy hắn nghĩ như vậy, nhưng không nói ra. Sau đó hắn ngửa đầu uống một ngụm rượu.
“Hô!” Vừa uống vào thì một dòng nước nóng tràn vào trong cơ thể. Một ngụm rượu vào bụng thì có thể cảm thấy một cảm giác nóng rực chạy vào đan điền. Nó vừa cay vừa mạnh, uống vào bụng giống như có lửa cháy hừng hực vậy. Chỉ uống một ngụm mà đã có cảm giác muốn bay lên trời.
Thành Hoàng che miệng, khom người, muốn ói, nhưng không ói được.
Lý Bình An vỗ lưng hắn: “Ta đi xử lí Hạn Bạt, ngươi ở đây nghỉ một lát, giữ đồ giúp ta”
“... Cái gì!?” Thành Hoàng nghĩ mình đang nghe lầm.
Lý Bình An ngẩng đầu nói: “Đến phía trên quan sát toàn bộ địa hình”
Lý Bình An giẫm lên Tế Vũ Kiếm: “Bay lên!”
Tế Vũ Kiếm chậm rãi bay lên không, treo giữa không trung.
Mặt đất rộng rãi và bầu trời xanh thẳm giao nhau khiến người ta có cảm giác vô cùng vô tận.
Lý Bình An bay lên độ cao này, vươn tay thì thôn trấn phía dưới rất nhỏ bé có thể dùng tay che khuất.
Hắn chậm rãi mở mắt: “Khóa chặt hơi thở”
Lý Bình An cảm thấy bầu trời giống như một mái vòm lớn, bao phủ mặt đất.
Hơi thở dao động giống một vòng tròn, nó chuyển động chậm rãi theo phương hướng cố định. Nó giống như một không gian bị phong tỏa, không có gió, nước, âm thanh, ngay cả không khí cũng đọng lại, chỉ có hơi thở mang nhiều màu sắc khác nhau đang chuyển động. Hơi thở màu trắng có nhiều nhất, nó là người dân ở các huyện trấn. Sau đó là dãy núi, bình nguyên, súc vật, âm Ti, hồn phách đang bay lượn,... Tất cả những thứ đó đều bị Lý Bình An nhìn thấy.
“Giấu thật sâu” Lý Bình An cười.
Sâu gần trăm trượng phía dưới, hơi thở nồng đậm. Pháp nhãn xuyên qua từng tầng bao vây, cuối cùng cũng tìm được địa hỏa chi khí. Vô số hơi thở liền nhau như mạng nhện, hội tụ vào một chỗ. “Tìm được Hạn Bạt rồi. Xung quanh không có ai, thật thuận tiện.
Hắn rút kiếm thì trong nháy mắt có sấm sét màu vàng đánh xuống, tạo thành tiếng động mạnh, rơi vào trong dốc núi cách Nguyên Khê Trấn khoảng 40 đến 50 dặm.
“Am am!!!”
Ánh sáng lóe lên rồi biến mất, mang theo tiếng của gió và sấm. Những nơi nó đi qua, cây cối và đất đá đều bị chém đứt, tạo thành một con đường trốn trải.
Sau đó, lại phát ra một tiếng vang như ác quỷ trụ lên khiến người ta rùng mình. Một cái bóng đen bay ra, nó vừa xuất hiện thì xung quanh đã chìm vào biển lửa. Oán khí khổng lồ thổi quét về hướng Nguyên Khê Trấn cách đó 40 dặm.
Lý Bình An dùng ngón tay làm kiếm, vạch không trung. Bóng đen bị chia thành hai. Giống như một kiếm tạo ra ánh bình minh, xua tan bóng tối.
“Rống!” Cơ thể bị chia làm hai nhanh chóng nối lại với nhau.
“A?” Lý Bình An khẽ nhíu mày.
Kiếm chỉ thay đổi, đánh ra hai ánh kiếm khiến người sợ hãi, chém đầu lâu của bóng đen: “Trời ạ, đầu lâu còn có thể lăn?”
Giọng Thành Hoàng truyền đến, “Tiên sư, Hạn Bạt sinh ra từ oán khí. Pháp khí bình thương không thể làm nó bị thương!”
Dù Hạn Bạt cũng khát máu, nhưng cũng không nhất định phải lấy máu sinh linh để sống. Mà nó sẽ lấy lực lượng của lửa tiến hóa nên phần lớn Hạn Bạt đều ngủ say ở dưới đất, cắn nuốt lực lượng của lửa, chờ khi tiến hóa hoàn thành, mới rời khỏi lòng đất gây hại cho người dân.
Bây giờ, Lý Bình An ép Hạn Bạt xuất hiện, khiến nó phải nhảy qua một giai đoạn để cắn nuốt máu thit.
Thành Hoàng luống cuống, nếu như Lý Bình An không ngăn được Hạn Bạt thì hậu quả khó mà lường trước được.
Việc đã làm rồi thì không thể bỏ đỡ nửa chừng được.
Thành Hoàng bận bịu để mười hai ti đô tập kết, rồi bảo cấp dưới tranh thủ thời gian thông báo cho Thành Hoàng khu khác đến đây trợ giúp.
Câu Hồn Quỷ ngẩng đầu, thấy Lý Bình An: “Ai, sao người kia trông quen thế nhỉ?”
Lý Bình An nắm chuôi đao, đao ra khỏi vỏ nửa phần.
Phù Tang Đạo * phá pháp.
Chỉ chém một đạo đơn giản nhưng lại muốn chém ra một con đường.
Hạn Bạt hét thảm, lăn xa mấy trượng. Mặt đất xuất hiện một vết rách khiến mọi người giật mình.
Lý Bình An lâng lâng đáp xuống đất, vừa nhận phiếu rèn luyện từ tay Thành Hoàng vừa cẩn thận để Lão Ngưu kiểm tra một lần. Sau khi xác định không có chỗ sai, lúc này mới gấp gọn lại.
Lý Bình An lấy lại hồ lô rượu của mình trong tay Thành Hoàng, treo ở bên hông.
“Vậy ta đi trước, sau này còn gặp lại.” Lý Bình An lôi kéo Lão Ngưu, quay người đi. Thành Hoàng thở phào nhẹ nhõm.
“... Đa tạ tiên sư!” Thành Hoàng kịp phản ứng, bái bóng lưng Lý Bình An và Lão Ngưu.
Câu Hồn Quỷ bỗng nhiên nói: “Ai nha, ta nhớ ra rồi. Trước đó, người kia tìm ta, nói muốn gặp ngài. Lúc đó, ta không quan tâm, thì ra hắn lợi hắn như vậy.
Thành Hoàng lườm Câu Hồn Quỷ Nhất, thì ra trước đó Lý Bình An thông qua Câu Hồn Quỷ muốn tìm hắn nhưng không tìm được nên Lý Bình An đến Thành Hoàng Miếu, dâng hương cho hắn. Sau đó… Ánh mắt Thành Hoàng lạnh lùng.
Câu Hồn Quỷ kêu to: “Ai, Thành Hoàng đại nhân, ngài muốn làm gì?”
Sau khi Hạn Bạt bị diệt thì cũng không lâu lắm, Nguyên Khê Trấn và mấy huyện trấn xung quanh cũng nghênh đón trận mưa to như mong đợi. Trận mưa này trọn vẹn ba ngày ba đêm, lại không có chút dấu hiệu ngừng.
“Trời mưa!”
“Long Vương gia hiển linh” Có người hô.
“Đây rõ ràng là Thành Hoàng gia phù hộ.”
“..” Nghe dân chúng xung quanh la lên, Thành Hoàng biến thành ông lão bình thường bất đắc dĩ
“Lá đào tươi, lá liễu che trời. Quan thanh liêm, lắng nghe ta nói…” Một người một trâu vừa đi vừa hát, trong ngực cất báo cáo du lịch lần này. Hắn còn chưa biết tiếp theo nên đi đâu.
Lúc này, có một đội quân kéo theo dân chạy nạn từ xa đi tới. Lý Bình An, Lão Ngưu và dân chúng vô tội uống trà ven đường cũng bị mang đi. Lý Bình An hỏi người ta bây giờ muốn đi đâu, có người nói
cho Lý Bình An biết hình như bọn họ phải lên phía Bác nhưng không nói rõ tình huống cụ thể. – Ai nha, ta nói vận mệnh thật trùng hợp.