Chương 359: Bệnh hình thức
“Phụt!” Thành Hoàng hộc máu.
Cùng lúc đó, một giọng nói vang lên trong lòng hắn: “Thành Hoàng đại nhân, tại hạ Lý Bình An bái kiến, ngươi..”
“Hả?” Thành Hoàng ngạc nhiên, trừng mắt, ai vậy?
Hắn ngơ ngác, máu tươi nhuộm đỏ nửa người dưới, vẩy trên mặt đất.
Mặt mũi hắn vặn vẹo, trợn hai mắt.
“Nhang khói?” Thành Hoàng lách mình ra ngoài.
Cùng lúc đó, Lý Bình An và Lão Ngưu đang ngồi xổm trong Thành Hoàng Miếu, ngậm một cây cỏ dại, chờ đợi tin tức của Thành Hoàng.
Một con mèo hoang cường tráng, ngậm một con chim nhỏ xanh biếc đi ngang qua miếu, giống như một con hổ bắt được người dẫn con mồi đi trên đường. Sau lưng nó có một đám mèo con đi theo,
miệng ngậm các loại đồ vật trộm được. Chúng tạo thành một bầy trộm cỡ nhỏ.
Một con quạ già đậu trên tấm bia đá, trông thấy đám mèo hoang, hình như nó nhận ra gì đó thì sợ hãi kêu to rồi bay đi.
Lý Bình An không thể nín cười.
Con mèo hoang cường tráng nhìn Lý Bình An, kêu một tiếng, giống như đang nói ngươi cười cái gì? “Ha, Lão Ngưu đánh nó!”
“Ngưu… ưu..” Lão Ngưu sửa váy vải hoa trên người, biểu thị nó là một con trâu có thân phận.
Mèo hoang nhặt một khối đá ném Lão Ngưu.
Lý Bình An cười, lúc này một lão già tóc hoa râm xuất hiện.
Lý Bình An đứng dậy: “Bái kiến Thành Hoàng”
Thành Hoàng nhìn đối phương, chậm rãi móc một cái khăn tay từ trong ngực ra, lau vết máu trên khóe miệng: “Thành Hoàng Lư Hữu Kiệt ra mắt tiên sư”
“Ngài khách khí, ai ngài… mới bị người ta đánh sao? Là ai làm?” Lý Bình An phát hiện hơi thở của Thành Hoàng không ổn định, đã bị thương. Mình có việc cầu người ta, tự nhiên phải nhiệt tình.
Thành Hoàng nghi ngờ, nháy nháy mắt: “Ngươi là Diêm Vương sao? Nếu không phải ngươi dâng hương cho ta thì ta đâu có bị như vậy?”
Nhưng Thành Hoàng cũng không nói ra. Tiên sư có tu vi cao như đối phương cũng thường có vài sở thích nhỏ. Lỡ may hắn vạch trần việc này khiến đối phương thẹn quá tức giận, hoặc nói: “Ngươi không biết điều” rồi diệt hắn thì tìm ai đòi công bằng.
“Không sao, làm phiền tiên sư quan tâm”
“Tại hạ là Lý Bình An, đệ tử của Thục Sơn, phụng mệnh lệnh sư phụ ra ngoài du lịch, đi ngang qua đây. Ta thấy Nguyên Khê Trấn khô hạn không mưa nên tìm Thành Hoàng đại nhân tìm hiểu tình huống”
“Thì ra là thế” Thành Hoàng hiểu rõ, đáy lòng thầm nghĩ: “Đây là lý do ta bị thương sao?”
Thành Hoàng thở dài nói: “Đâu chỉ là Nguyên Khê Trấn, cả khu vực lớn gồm 10 huyện nhỏ này đều gặp nạn hạn hán
Thành Hoàng nói: “Mặc áo xanh, đi chân trần, đất cằn nghìn dặm. Hỏa chi cương thi — Hạn Bạt!” Lý Bình An từng đọc được thông tin về thứ này trong ghi chép những thứ kì lạ ở Thục Sơn.
Truyền thuyết kể là dung hợp tàn hồn của Hống biến thành, tuy là cương thi nhưng lại có pháp thuật rất mạnh, có thể điều khiển thời tiết. Phần lớn Hạn Bạt đều ngủ say dưới lòng đất, cắn nuốt lực lượng của lửa, sẽ không tùy tiện đi khắp nhân gian trừ khi có thời cơ đặc biệt ví dụ như thiên hạ loạn lạc.
Lý Bình An nghĩ tới chiến tranh giữa Đại Tùy và Đại Vũ gần đây. Đất nước có chiến tranh thì sân không yên ổn.
“Không có người quản lí sao?”
Thành Hoàng giải thích: “Khó tìm tung tích Hạn Bạt, dù biết nó ở đây, nhưng rất khó xác định vị trí cụ thể của nó ở đâu. Hơn nữa, thực lực của Hạn Bạt không yếu, bây giờ là lúc quốc gia nguy hiểm, rất nhiều tu sĩ có thực lực đều được phái lên chiến trường…”
Lý Bình An suy nghĩ, gật đầu: “Trước tiên tìm ra Hạn Bạt đã, làm phiền Thành Hoàng giúp
“Hỗ trợ?” Trong lòng Thành Hoàng lo lắng. Hắn không muốn dính vào những việc phiền phức này. Hắn không cầu có công, chỉ cầu bình yên.
Tuy nói Thành Hoàng là thần bảo hộ trong một khu vực, nhưng nếu đối mặt Hạn Bạt thì hắn thật sự
Hắn đã báo cáo chuyện của Hạn Bạt lên cấp trên. Đến lúc đó, dù xảy ra chuyện, hắn cũng không cần nhận gánh trách nhiệm nên hắn hơi do dự khi nghe yêu cầu của Lý Bình An.
Không phải là để âm Ti của mình giúp hắn tìm kiếm Hạn Bạt? Hay là… Để âm Ti giúp hắn giết Hạn Bat?
Vậy nên đáp ứng hay không đáp ứng?
Nếu chuyện này thành công thì sẽ là một công lớn, nhưng nếu không hoàn thành, ngược lại tổn thất quân lính. Nếu chọc giận Hạn Bạt thì đó là lỗi của hắn.
Ngay khi Thành Hoàng đang lo lắng thì Lý Bình An bỗng nhiên đưa cho Thành Hoàng một bảng đăng kí: “Đây!”
“A? Cái này… Đây là?”
“Bây giờ Thục Sơn có những bệnh hình thức này, ta cũng không còn cách nào. Đệ tử Thục Sơn xuống núi du lịch, làm việc gì cũng phải kê khai, đóng con dấu. Không phải người ta không thừa nhận, ngươi ghi tên, chức quan của ngươi, người lệ thuộc ai, rồi việc ta cần làm là gì. Chỗ này còn có đánh giá của ngươi về ta, không thể ít hơn 2000 chữ. Sau đó… Còn cần con dấu, âm Ti các ngươi đều có con dấu đúng không, đóng một cái cho ta là được rồi.” Lý Bình An nói kĩ càng.
Thành Hoàng: ...
“Chờ! Chờ!” Thành Hoàng nói: “Ngài mới vừa nói để cho ta hỗ trợ là chuyện này sao?”
Lý Bình An: “Chứ còn gì nữa?”
Lý Bình An lại nói: “Ngươi cứ viết đệ tử thủ tịch Thông Thiên Phong của Thục Sơn, Lý Bình An có công giúp âm Ti ở Nguyên Khê Trấn đuổi bắt Hạn Bạt”
Thành Hoàng ngơ ngác: “Ngươi còn nói người khác có bệnh hình thức? Vậy ngươi là chủ nghĩa hư vô. Còn chưa tìm được Hạn Bạt, đã nhận công lao trước rồi”
“Tốt như vậy sao?” Thành Hoàng hỏi.
“Không còn cách nào, đều là bệnh hình thức, làm xong ta mời ngài uống rượu.
Thành Hoàng im lặng. Bởi vì Thành Hoàng chấp chưởng thần chỉ truy nã, thẩm phán và luật pháp. Bởi vậy nhất định phải làm được phẩm đức cao thượng, công chính nghiêm minh, trong sạch, yêu dân. Phần lớn đều là quan địa phương, có công rất cao, được bách tính kính yêu, sau khi chết sẽ được dân chúng địa phương tôn thành Thành Hoàng. Nhưng bây giờ Thành Hoàng đang đối mặt với một lựa chọn khó khăn…