Chương 358: Lại vào đời

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,698 lượt đọc

Chương 358: Lại vào đời

“Nếu lên chiến trường thì chăm sóc lẫn nhau” Lý Bình An nói.

Tư Đồ Lôi nở nụ cười còn khó coi hơn khóc.

Dù Lý Bình An không hứng thú với chiến trường, nhưng cũng không có cảm xúc mâu thuẫn gì cả. Hắn cảm thấy nó nình thường như chuyện ăn uống vậy.

Ngược lại Nhuận Thổ biết tin Lý Bình An muốn đi chiến trường, vui tới mức đánh quyền vào không khí: “Thời điểm tiểu gia nổi danh khắp nơi đến rồi!”

Nhưng mà nó chưa vui được bao lâu thì đã bị Thanh Phong dập tắt.

“Bản tọa đã chuẩn bị xong quan hệ, ngươi ra ngoài du lịch mấy năm, rồi về Thục Sơn.” Thanh Phong chống nạnh, đứng trên bàn nói với Lý Bình An. Tất nhiên nàng không muốn đệ tử của mình lên chiến truong.

Đao kiếm không có mắt, nếu đệ tử bảo bối của nàng bị thương thì sao?

Thanh Phong vung tay lên: “Đi ra ngoài du lịch rồi về còn tốt hơn đi chiến trường”

Nhuận Thổ không hài lòng với quyết định này. Nhưng để an toàn thì nó không dám làm trái mệnh lệnh của Thanh Phong. Dù sao Nhuận Thổ từng chứng kiến Thanh Phong mộng du đấm một cái làm sập nửa ngọn núi.

Dù cho không đi chiến trường, nhưng có thể đi du lịch với đại ca cũng tốt.

Lý Bình An không quan tâm, hắn nhấp trà, tiếp tục suy nghĩ viển vông.

Qua mấy ngày sau, nhóm đệ tử thứ ba xuất phát ra chiến trường. Tần Diệu Diệu dẫn theo mấy đứa bé tạm biệt Tư Đồ Lôi. Tư Đồ Lôi tạm biệt từng hài tử của mình.

Lý Bình An cũng tới tiễn đưa bọn họ, hắn chuẩn bị ngày thứ hai rời Thục Sơn.

Tư Đồ Lôi không thể làm gì khác, hắn cười, nói với Lý Bình An: “Thật hâm mộ ngươi, có một sư phụ làm chỗ dựa cho ngươi. Lần này, ta cũng không biết có thể còn sống để về hay không?”

Lý Bình An vỗ vai hắn, nhắc nhở: “Sau khi lên chiến trường, tốt nhất đừng nói những lời như sau khi

trận chiến này kết thúc, ta sẽ về nhà thăm thê nhi. Cũng tuyệt đối đừng nghĩ đến chuyện mình có thể an toàn trở về, ngươi phải nghĩ theo chiều hướng xấu nhất.

“Tại sao?”

“Bởi vì may mắn thì không nên nói trước”

Tư Đồ Lôi vẫn không hiểu.

Tốc độ phi thuyền dần dần nhanh, nhóm đệ tử thứ ba bước lên hành trình ra chiến trường.

Lý Bình An thu thập hành lý, một người một trâu đi xuống dưới núi Thục Sơn. Lý Bình An cười nói: “Ta đã nói ta không phải nhân vật chính, ta chỉ là một quần chúng nên ta không thể tham gia chuyện lớn như vậy”

Mặt trời lặn về tây, nửa treo ở sườn núi, như bị núi cắn.

Lý Bình An cưỡi trâu, kéo Nhị Hồ. Vẫn là làn điệu quen thuộc, mang theo sự bao la, hùng vĩ của núi sông, mang theo khí chất tự do, hào hùng của năm tháng.

Một ngọn gió, một đám mây bay lượn giữa rừng núi, thổi áo của Lý Bình An bay phất phới.

“Lão đại, Ngưu ca, các ngươi về sớm” Nhuận Thổ ngầu, vung khăn tiễn bọn họ. Nó phải ở lại nấu cơm cho Thanh Phong.

Nguyên Khê Trấn.

Năm nay, Nguyên Khê Trấn cũng không thuận lợi. Đầu tiên là gặp nạn trộm cướp, sau đó Đại Tùy

đánh với Đại Vũ.

Từng nhà chỉ đảm bảo đủ lương thực để sống chứ không còn dư thừa. Nhưng mà càng khổ hơn là năm này khô hạn tới sớm, cuối mùa xuân đầu mùa hè đã bắt đầu rồi.

Ánh mặt trời nóng bức khiến đất đai nứt nẻ, hoa màu héo úa, sông ngòi khô cạn.

Lúc này, Nguyên Khê Trấn đang cầu Long Vương ban mưa. Cách làm là vài nông dân trẻ khiêng tượng Long Thần ra khỏi điện thờ. Đặt nó dưới bóng râm. Nông dân đốt hương cúng bái, cầu nguyện: “Nếu như trời không mưa, vẫn nắng chói chang thì sẽ phơi Long Vương dưới nắng”

Khẩn cầu trời bớt giận, cho mưa xuống, cứu lấy dân chúng.

Lý Bình An và Lão Ngưu nằm trên đống cỏ tranh cách đó không xa. Hắn cầm khoai lang vừa nướng chín, vừa hưởng thụ mùi thơm của khoai lang vừa so xem ai nướng ngon nhất.

Trên cơ thể Lão Ngưu phủ đầy áo vải đủ màu sắc, trên đuôi cột một cây cỏ lau thấm dầu. Phong cách rất kì lạ.

“Nghé….....!” (Chúng ta có giúp họ không?)

Lão Ngưu tò mò nhìn người dân đang phơi Long Vương ở cách đó không xa.

“Giúp? Giúp thế nào?” Lý Bình An nhún vai, hắn không biết bất cứ pháp thuật gì. Nhưng Thanh

Phong nói hắn là đệ tử Thục Sơn, lần này xuống núi du lịch, phải làm vài công lao để khi về núi phải báo cáo với môn phái. Cho nên hắn cũng phải làm gì đó.

Cầu mưa?

Lý Bình An vào Nguyên Khê Trấn, tùy ý ngồi ở một góc, kéo Nhị Hồ. Hắn vừa kéo, vừa nghĩ nghĩ chuyện cầu mưa.

“Có nên làm hay không?” Lý Bình An gãi đầu.

Chuyện cầu mưa quá phiền phức với hắn.

Huống chi hạn hán, không có mưa cũng là chuyện đã được quy định rồi nên hắn không nên can thiệp vào.

Sau khi thuyết phục bản thân, Lý Bình An chuẩn bị ăn bữa cơm cuối cùng. Sau đó cùng Lão Ngưu rời khỏi đây.

“Coong!”

Một đồng tiền rơi xuống trước mặt Lý Bình An, là một nữ oa tết bím tóc sừng dê. Nàng cho Lý Bình An tiền rồi nhỏ giọng nói: “Đưa cho ngươi… Mua, mua đồ ăn…”

Sau khi cho Lý Bình An tiền thì vội vàng chạy về bên cạnh mẫu thân. Sau đó, mẹ con hai người rời

Lý Bình An sửng sốt, lập tức cười. Hắn nhặt đồng tiền lên, nó phát sáng dưới ánh mặt trời sáng rực: “Ai, thật sự không còn cách nào, ta không phải làm vì một đồng này mà bởi vì ta thích khiêu chiến việc khó khăn”

Lão Ngưu: “Ngưu… ưu..”

Ba ngày sau, ban đêm, trong trấn nhỏ yên tĩnh, ánh trăng chiếu sáng trên cành cây. Lý Bình An và Lão Ngưu ngồi xổm ăn bánh nướng bên góc tường của một gia đình.

Hôm nay, gia đình này có một ông lão muốn qua đời.

Hai ngày trước, Lý Bình An giả làm thầy lang đi ngang qua, bắt mạch cho ông lão kia. Không có bệnh

gì cả, chỉ là hơi thở yếu ớt. Chuyện sống chết bình thường của đời người.

Chắc đêm nay sẽ có Câu Hồn Quỷ tới dẫn hồn phách của lão nhân đi.

“Khóa chặt hơi thở”

Lý Bình An mở đôi mắt tái nhợt, nhìn hết hơi thở của Nguyên Khê Trấn. “Đông đông đông!”

Hắn nhanh chóng tìm được Câu Hồn Quỷ.

Lý Bình An đứng dậy, chắp tay về một phía.

Câu Hồn Quỷ kinh ngạc nhìn Lý Bình An, hắn không cảm giác được hơi thở của người tu hành trên người đối phương, hình như chỉ là một người bình thường. Nhưng có thể nhìn thấy hắn? Là âm Dương Nhãn sao?

“Ngươi là ai? Tìm bản sứ giả có chuyện gì?”

Lý Bình An nói: “Tại hạ Lý Bình An, muốn cầu kiến Thành Hoàng đại nhân, làm phiền Câu Hồn sứ giả có thể giới thiệu tại hạ”

“Ngươi cho rằng Thành Hoàng đại nhân là món ăn bán bên đường sao, cứ muốn gặp là gặp?” Câu Hồn sứ giả không để ý, trói hồn phách rồi đi.

Lão Ngưu tức giận kêu một tiếng.

“Được rồi. Lý Bình An nói: “Hắn không muốn dẫn đường cho chúng ta, vậy chúng ta tự đi tìm Thành Hoàng”

Lý Bình An và Lão Ngưu đi vào Thành Hoàng Miếu, chuẩn bị tìm Thành Hoàng ở đây để hỏi tình hình.

Nhưng vấn đề làm cách nào để gọi Thành Hoàng?

Có không ít người đến miếu Thành Hoàng để cầu mưa.

Lão Ngưu đề nghị nếu không thì phá miếu Thành Hoàng hoặc đi tiểu trên tượng Thành Hoàng.

Lý Bình An ngăn cản Lão Ngưu, làm như vậy thì không lễ phép.

Làm người phải phúc hậu, không thể ỷ có chút bản lĩnh thì làm xằng làm bậy.

Lý Bình An cầm mấy nén nhang chuẩn bị bái Thành Hoàng.

Nghe người ta nói, chỉ cần bái Thành Hoàng, suy nghĩ trong lòng thì sẽ truyền tới tại Thành Hoàng.

Khi hắn bái sẽ truyền đạt thỉnh cầu muốn gặp một lần.

Lão Ngưu dựng thẳng móng, nói ngươi suy nghĩ rất chu đáo.

Lý Bình An sờ Lão Ngưu: “Làm người phải lễ phép giống như ta vậy.”

Hắn vừa nói, vừa đốt hương. Đến lượt hắn, hắn vái: “Thành Hoàng đại nhân, tại hạ Lý Bình An tiếp..”

Vừa dứt lời, đã cắm hương vào lư.

Như vậy sẽ lễ phép hơn.

Dưới âm ti, Thành Hoàng đang ngủ say bỗng nhiên hộc máu: “Trời ạ!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right