Chương 357: Trong danh sách có tên người

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,892 lượt đọc

Chương 357: Trong danh sách có tên người

1255 chữ

Trên Thông Thiên Phong, sau khi Thanh Phong về thì không hề ra ngoài. Nếu lúc trước, một ngày ăn ba bữa cơm thì bây giờ chỉ ăn một bữa rồi uống say, ngủ cạnh giường.

Lý Bình An ôm nàng lên giường, sau đó bắt đầu chuẩn bị bữa sáng gồm có hai bát cơm, một nửa thức ăn, chay mặn phối hợp. Thức ăn ngon kết hợp với cơm gạo nếp và nửa bình rượu ngon của Thanh Phong. Gió nhẹ thổi qua rất thoải mái.

Lý Bình An sửa lại kế hoạch xây dựng Thông Thiên Phong trong 5 năm. Xây dựng từng bước phát triển, xác định con đường trong tương lai của Thông Thiên Phong. Lấy tài nguyên đất đai, tài nguyên linh dược sẵn có làm cơ sở, tính toán thực hiện những quy hoạch trong tương lai. Nhuận Thổ xem kế hoạch của Lý Bình An rồi đánh giá kế hoạch chỉ là những lời nói suông.

Lý Bình An chỉ viết kế hoạch, chứ chẳng làm gì nữa. Hắn làm việc vài ngày rồi nghỉ ngơi vài ngày.

Có đôi khi Nhuận Thổ nghi ngờ, thật ra đại ca có hai nhân cách. Một nhân cách cần cù làm giàu, một nhân cách khác lại cả ngày nghĩ đến ngồi ăn rồi chờ chết.

Sau khi về Thông Thiên Phong thì Lý Bình An đã vào trạng thái ngồi ăn rồi chờ chết. Việc tu luyện dù có gấp gáp cũng vô dụng.

Tình trạng tiến triển kinh nghiệm Nhị Hồ đã không thể dùng từ chậm chạp để hình dung, nó đã hoàn toàn dừng lại. Càng về sau, mức độ tu luyện càng khó, cần thời gian cũng càng dài.

Thế là, Lý Bình An cho mình một kì nghỉ dài hạn. Hắn ngẫu nhiên đánh cờ, đọc sách, tìm việc để giải

trí.

Nhuận Thổ vẫn muốn đi ra ngoài một lần, bởi vì hắn muốn quan sát thế giới rộng lớn nên thường xuyên quấn lấy Lý Bình An hỏi đến lúc nào mới có thể đi du lịch. Lý Bình An nói bây giờ ở bên ngoài đang rối loạn. Khi nào chiến tranh kết thúc thì đi du lịch.

Mỗi ngày, Lý Bình An đều đi dạo khắp các phong. Hắn chắp tay đi tới, trong túi lúc nào cũng có sẵn đậu nành rang. Nếu có người đánh nhau thì hắn và Lão Ngưu ngồi xổm ở một bên, nhai đấu nành, xem trận chiến. Có đôi khi còn cầm theo ấm trà, ngồi xem cả ngày. Hoặc khi có hoạt động gì thì đều có mặt hắn, hắn không hề bỏ sót bất cứ hoạt động nào. Có đôi khi quá chán thì ngồi xổm chọc kiến trên đất.

Nên đám người Thục Sơn gọi hắn là người rảnh rỗi Lý Bình An.

Cuộc sống nhàn nhã để Lý Bình An suýt nữa quên bây giờ Đại Tùy và Đại Vũ đang chiến tranh. Thẳng đến lúc nhóm tu sĩ đầu tiên ra tiền tuyến trở về. Lý Bình An chưa quên Lưu Nhị Cẩu cũng nằm trong nhóm đệ tử đầu tiên ra chiến trường.

Thế là đến ngày hôm đó, hắn dẫn Lão Ngưu và Nhuận Thổ đi đón Lưu Nhị Cẩu. Nhưng mà cũng không tìm thấy Nhị Cẩu.

Sau khi nghe ngóng mới biết bởi vì Lưu Nhị Cẩu biểu hiện xuất sắc trong chiến đấu nên được giữ lại tiền tuyến, vẫn may hắn chưa chết.

Nhóm đệ tử trở về lập tức thành tâm điểm khiến mọi người chú ý. Đông đảo đệ tử bao vây bọn họ, muốn bọn họ kể tình huống của chiến tranh.

Lý Bình An tự giác lấy bàn nhỏ ra, một tay bưng đậu nành. Lão Ngưu ở bên cạnh rót hai tách trà. Một người một trâu ngồi dưới ánh mặt trời, nghe đệ tử trở về kể tình huống trên chiến trường.

Hai bên có tổng cộng một triệu quân tham gia chiến đấu. Cuộc chiến cuộc chưa tới giai đoạn giữa thì đã có hơn mười tu sĩ thất phẩm hi sinh. Những người còn lại cũng chết rất nhiều, tình huống rất ác liệt.

Đại Tùy phái 100 ngàn tinh binh đầu tiên lên chiến trường, nhưng bây giờ chỉ còn lại chưa tới một

nửa. Bên Đại Vũ cũng giống vậy.

Trận chiến khiến người ấn tượng nhất là trận ngựa Lục Dương. Hai quân đều chuẩn bị đầy đủ cho trận chiến này. Cả hai đều chuẩn bị hơn 20 vạn người, nhưng chỉ trong vòng một ngày đã chết 5 vạn người. Dùng từ núi xác biển máu cũng không đủ để hình dung trận chiến này.

Đệ tử kia đang kể đến chuyện này thì một đệ tử khác cũng trở về từ tiền tuyến, hình như nhớ tới chuyện đáng sợ gì đó nên sợ hãi ôm đầu, kêu gào liên tục: “Chết! Đều đã chết! Bọn họ đều đã chết! Đừng giết ta…

Đệ tử chấp sự nhanh chóng chạy tới đưa hắn đi.

Đông đảo đệ tử đang nhiệt tình nghe, bỗng nhiên im lặng.

Lần này, nhóm đệ tử Thục Sơn đầu tiên ra tiền tuyến nhưng còn sống trở về chưa tới hai phần mười, cũng đã nói rõ vấn đề.

Chuẩn bị sẽ có nhóm đệ tử thứ ba ra tuyền tuyến, đồng thời đây cũng là nhóm có số người nhiều nhất.

Có vẻ như Thục Sơn chuẩn bị đánh thay phiên, một nhóm đệ tử về thì sẽ thay nhóm đệ tử khác ra chiến trường.

Lý Bình An nghĩ tới chuyện luyện binh!

Tu sĩ không trải qua chém giết thì sẽ không tiến bộ.

Những năm qua, Thục Sơn bảo vệ đệ tử quá tốt. Mặc dù ngày bình thường cũng có chuyện so tài nhưng dù có thua cũng sẽ không lo lắng mình sẽ chết. Chuyện này sẽ khiến cho tu sĩ có tu vi cao nhưng không có kinh nghiệm chiến đấu, khi đối đầu với kẻ thù thì sẽ ngơ ngác, lúng túng.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng chiến tranh là nơi rèn luyện người tu hành tốt nhất.

Khi một tu sĩ gặp kẻ địch sẽ biết rõ thực lực của mình không đủ nhưng vẫn đánh ra toàn bộ bản lĩnh của bản thân để đấu với kẻ địch, sau đó sẽ ngộ đạo trong trạng thái sống còn rồi sẽ tăng tu vi. Chuyện này đã diễn ra thường xuyên trên chiến trường.

Không may là Lý Bình An có tên trong danh sách nhóm thứ ba ra chiến trường.

Lão Ngưu kêu một tiếng: “Ngưu… ưu”

Trong 12 danh sách tên những người ra chiến trường, có một danh sách có tên ngươi.

Ngược lại là Tư Đồ Lôi ở bên cạnh có vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc bởi vì hắn cũng có tên trong danh sách. Hắn hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy suy nghĩ rối loạn, cả người toát mồ hôi, có thể ngã bất cứ lúc nào, sau đó, hắn đã ngã xuống.

Sau đó, Tư Đồ Lôi tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong đình. Lý Bình An đang đánh cờ với Lão Ngưu, nói: “Ngươi tỉnh rồi”

“Ta mới đang nằm mơ, đúng không?” Tư Đồ Lôi còn không muốn đối mặt hiện thực.

Lý Bình An nói: “Thật đáng tiếc, những chuyện xảy ra lúc nãy đều là thật.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right