Chương 356: Thăm người quen cũ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,344 lượt đọc

Chương 356: Thăm người quen cũ

Một lát sau, có đệ tử đến thông báo kẻ địch bên ngoài Thục Sơn đã lui.

Trên thực tế, kẻ địch không thể phá trận pháp của Thục Sơn, ngược lại còn bị Thục Sơn khởi động kiếm trận tu sĩ từ tam phẩm đến thất phẩm. Chưởng môn và thủ tịch các phong của Thục Sơn nhanh chóng giết địch bên ngoài rồi trở về dẹp rối loạn bên trong môn phái.

Cuộc náo động bắt đầu ở cuối giờ Thân và kết thúc ở cuối giờ Tuất.

Ngoài đệ tử Kiếm phong chết nhiều thì mười bốn phong của Thục Sơn tuy bị thương nhưng cũng không quá nhiều nhân viên thương vong.

Luyện Dược Phường của Trúc Diệp Phong bị đánh lén nghiêm trọng nhất nhưng cũng may trưởng lão của Luyện Dược Phường, Lưu Tông Thành đã được Lý Bình An nhắc nhở nên đã cảnh giác, bởi vậy cũng vẫn còn cứu vãn được.

Trên thực tế, biến cố lần này không ảnh hưởng quá lớn với nhiều người. Bọn họ vừa mới biết xảy ra biến cố không lâu, còn chưa kịp tham gia chiến đấu thì đã được báo chiến tranh đã kết thúc.

Lúc này, trong nhà giam, Lý Bình An đi vòng qua xác chết, vỗ vai Trương trưởng lão: “Chuyện dọn dẹp hiện trường giao cho ngươi.”

Trương trưởng lão: “.. Ta thành người dọn dẹp hiện trường”

Ba ngày sau, Thục Sơn cử hành lễ tang cho những người hy sinh oanh liệt lần này. Đội ngũ đưa tang rất trang nghiêm xuất phát từ chủ phong đi ra nơi mai táng ở sau núi.

Một người một trâu một lửng gõ, đánh dọc theo đường đi. Mỗi khi đi một bước đều rất nặng nề.

Lý Bình An nghĩ, hắn không thay đổi được gì, cũng không có năng lực ngăn cơn sóng dữ, nhưng ít ra có thể đưa tiễn bọn họ.

Lại trôi qua mấy ngày, nghe nói Thanh Phong ra ngoài đã trở về. Lý Bình An rất vui, hắn có người bảo vệ.

Bây giờ ở Thục Sơn, Lý Bình An không dám tin tưởng người khác. Đặc biệt là sau khi xảy ra chuyện Thông Thiên Phong trốn chạy, bây giờ lại tới một lần trong ngoài kết hợp đánh lén.

Bất ngờ thật, thì ra tất cả người của Thục Sơn đều là nội gián.

Bây giờ, khi Lý Bình An ăn cơm cũng cách đồng môn xa mấy mét. Hắn còn bảo Lão Ngưu và Nhuận Thổ thay phiên canh gác. Hắn sợ tên nội gián nào đó xông ra chém hắn một đao.

Bởi vì một mình bảo vệ thành công khu nhà giam chữ Giáp nên Lý Bình An đã được khen ngợi. Hơn nữa trưởng lão Lưu Tông Thành của Luyện Dược Phường ở Trúc Diệp Phong cũng khen ngợi hắn, nói hắn đã sớm đoán được tông môn sẽ xảy ra chuyện, hơn nữa nhắc nhở trưởng lão chuẩn bị sẵn sàng, nhờ vậy Luyện Dược Phường mới không bị tổn thất quá nghiêm trọng.

Vì thế, Lý Bình An và đệ tử Kiếm phong Chung Văn Xương lấy thần hồn trả giá truyền tin tức Cửu Huyền Động phản bội được đưa lên báo ở Thục Sơn mấy ngày liên tục.

Lý Bình An lập tức thành ngồi nổi tiếng. Chuyện này khiến hắn thấp thỏm, lo lắng. Ngay cả đi nhà xí cũng phải bảo Lão Ngưu và Nhuận Thổ tra xét xung quanh nhà xí có kẻ thù ẩn giấu hay không.

Bởi vì trước kia hắn nghe câu chuyện có người núp trong hầm cầu chờ có người ngồi cầu ị phân thì nhảy ra chém vào mông tên kia.

Vì thế, hắn giao nhiệm vụ vinh quang này cho Nhuận Thổ. Nhuận Thổ cầm một gậy lớn quấy hầm câu.

- Xột xoạt, xột xoạt.

- Không có ai cả, ngươi có thể vào rồi.

Lúc này, Lý Bình An mới bước vào.

Nhuận Thổ bĩu môi, đi vệ sinh mà cũng lắm trò.

Nhưng những ngày như vậy cũng không thể kéo dài. Lý Bình An tỏ vẻ hắn cần phải tu hành, không có thời gian chơi đùa.

Bây giờ tốt rồi, sư phụ – chỗ dựa của hắn đã về. Chỉ cần ở cạnh sư phụ thì sẽ an toàn.

Mấy ngày sau, Lý Bình An kết thúc công việc trông coi nhà giam. Thanh Phong có quyền lực nên hắn về Thông Thiên Phong.

Sau khi tạm biệt các huynh đệ trông coi nhà giam, Lý Bình An, Lão Ngưu và Nhuận Thổ mang tài sản rời khỏi ngục giam.

Trong một trong bảy giam của Thục Sơn, Kháng Giam.

“Do ngươi là Lý Bình An chứ nếu người bình thường, dù là đệ tử thủ tịch mà không có lệnh thì không thể vào” Đệ tử trông coi ngục vừa mở cửa nhà lao, vừa lải nhải.

Lý Bình An vỗ tay hắn: “Làm phiền huynh đệ

Trong lòng bàn tay cầm vài viên linh thạch. Đệ tử trông coi ngục cười xán lạn, gật đầu.

Hắn đi vào Kháng Giam. Nó là nhà giam xây dưới nước nên diện tích cũng không lớn. Nhưng vừa đi

vào thì sẽ cảm giác được một luồng sát khí ập vào trước mặt. Mỗi một căn phòng đều có cao thủ canh gác nên không vào được. Độ an toàn của nó hoàn toàn với khác với Giác giam.

“Lý Bình An?” Một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ vang lên.

Là Lâm Tuyết bị nhốt trong nhà giam xây dưới nước. Nàng ngơ ngẩn nhìn Lý Bình An, bỗng nhiên hoảng hốt. Nàng còn tưởng mình bị ảo giác.

Lý Bình An cười: “Đã lâu không gặp, lần này ta đến thăm ngươi. Lúc trước muốn đi nhưng nhà giam không cho phép tùy ý đi lại, vất vả lắm mới có cơ hội.

Lúc trước, ở Dược Cốc trên Thông Thiên Phong, Lâm Tuyết cũng quan tâm Lý Bình An. Sau đó, ở phường thị mở tiệm thuốc, Lâm Tuyết lại nghĩ mời Lý Bình An tới làm.

Rồi sau đó… Lâm Tuyết đi theo phụ thân nàng là phong chủ Thông Thiên Phong, Lâm Lục Sơn phản bội Thục Sơn. Lâm Lục Sơn bị vây giết còn nàng thì bị giam giữ ở đây.

Thời gian sau đó, Lý Bình An vẫn luôn muốn tìm cơ hội đến thăm Lâm Tuyết. Nhưng đáng tiếc vẫn chưa được phê duyệt.

Lâm Tuyết nhìn Lý Bình An, nhiều năm trôi qua, hình như đối phương thay đổi nhưng cũng không thay đổi. Ánh mắt nàng dần dần dịu dàng. Nàng theo bản năng sờ mặt, đột nhiên cảm thấy kì lạ

trong lòng nên nàng muốn khóc.

Lý Bình An lấy hộp cơm ra. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, chủ yếu là hắn kể cho Lâm Tuyết nghe những chuyện xảy ra trong mấy năm gần đây. Từ đại hội trừ yêu, chiến tranh giữa Đại Tùy và Đại Vũ, rồi đến chuyện Thục Sơn bị đánh lén,...

Lý Bình An đang nói thì phát hiện Lâm Tuyết không nói mà ngơ ngác nhìn ra xa, có lẽ, nàng đang khao khát thế giới bên ngoài.

Khi Lý Bình An về, hắn nói còn sẽ tới thăm nàng. Lâm Tuyết cười, muốn nói rồi thôi.

Lý Bình An kỳ thật có thể cảm nhận được Lâm Tuyết rất đau khổ. Nàng và phụ thân phạm phải tội mà có lẽ cả đời này không có cơ hội ra khỏi nhà giam. Nhưng không còn cách nào khác, con người luôn phải trả giá cho những sai lầm của mình.

Lại trôi qua hai tháng, Lý Bình An nhận được tin Lâm Tuyết đã chết. Nàng chết một cách bất ngờ. Không ai nhận thi thể của Lâm Tuyết, đệ tử ban đầu của Thông Thiên Phong tránh né, sợ bị liên luy.

Lý Bình An dẫn Lão Ngưu và Nhuận Thổ làm cho nàng một lễ tang đơn giản, sau đó chôn nàng ở Thông Thiên Phong.

Mới qua một đêm mà một người quen cũ đã qua đời rồi.

Lý Bình An khoanh tay bước đi trên con đường bùn. Lâm Tuyết chết làm hắn đau lòng. Nhưng Lão Ngưu và Nhuận Thổ vẫn vô tư cười nói. Bọn họ không suy nghĩ nhiều như vậy, dù ở Thông Thiên Phong rồi đến Trúc Diệp Phong hay Giác giam thì chỉ cần đi theo lão đại là vui rồi.

“Lão đại, đêm nay ăn gì?” Nhuận Thổ hỏi.

“Ăn cái đầu người. Lý Bình An tức giận nói.

Nhuận Thổ nói: “Lão đại, sống chết là chuyện thường tình, chúng ta phải nhìn về tương lai. “Ngưu… uu!”

“Ngươi xem Lão Ngưu cũng cảm thấy ta nói rất đúng”

Lão Ngưu đá Nhuận Thổ một cái, tỏ vẻ mình đang nói tối nay muốn ăn gà hầm nấm. Còn có, phải gọi là Ngưu ca!

Nhuận Thổ tức giận nói: “Ha ha, ngươi chỉ biết ăn!”

Lão Ngưu rượt Nhuận Thổ chạy vòng vòng.

Lý Bình An bất đắc dĩ cười, thương cảm bị bọn họ hồ nháo, hòa tan rất nhiều.

Nhuận Thổ thở hổn hển nói “Đại ca, khi nào chúng ta cũng ra ngoài lần chuyến. Lần trước ngươi đi du lịch với Ngưu ca chứ không dẫn ta theo. Ta cũng muốn đi ra ngoài.

“Bên ngoài?” Lý Bình An móc lỗ tai: “Chờ có cơ hội thì đi, bây giờ ở bên ngoài đang rất loạn”

Một người một trâu một lửng ăn dưa, đón hoàng hôn rồi về nhà.

Hoàng hôn buông xuống, bóng người áo xanh lén lút trốn đi, thời tiết nóng và từng trận gió lạnh rời

xa. Trên tiền tuyến, quân lính đánh nhau khí thế nhưng không hề ảnh hưởng đến mong muốn chiều nay ăn cơm với gà hầm nấm của Lý Bình An.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right