Chương 355: Bên trái có Lão Ngưu, bên phải có Nhuận Thổ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,159 lượt đọc

Chương 355: Bên trái có Lão Ngưu, bên phải có Nhuận Thổ

1359 chữ

Lý Bình An xoa giữa mày, cười nói: “Không tệ không tệ”

Tống Trung Trí cố gắng ổn định hơi thở, chỉ trong thời gian ngắn ngủn, hắn đã tốn ít nhất 20 năm công lực. Hắn cảm giác thanh kiếm ngắn ba tấc kia có phẩm cấp không cao nhưng do nó được bảo dưỡng tốt nên rất sắc bén.

“Tiếp tục. Lý Bình An nói.

“Tới đi!” Tống Trung Trí nổi giận gầm một tiếng.

“Ngươi rống lớn tiếng như vậy làm gì?”

Lý Bình An vừa dứt lời, đã đưa tinh, khí, thần vào trong kiếm, trong nháy mắt chỉ nghe được một tiếng vang nhỏ, cả thanh kiếm có ánh sáng bạc bao phủ..

Từ sau đến trước, nhanh chóng đâm ra. Tốc độ rất giống giống như đã đã trải qua mấy đời vậy. “Kiếm pháp rất mạnh!” Lý Diêm La xem kịch trong ngục, khen.

Tinh thần Tống Trung Trí lay động, hai chân đứng vững. Kiếm khí tiến vào cơ thể, hắn cảm thấy mình sắp chết.

Ngay sau đó, có một tiếng động nhỏ vang lên. Ánh sáng trước mắt Tống Trung Trí chợt lóe rồi biến mất. Hắn ngây người, bỗng nhiên cảm thấy đau tim, cúi đầu nhìn thì thấy.

“... Ngươi… Ngươi là ai?” Tống Trung Trí ngửa đầu, dùng sức lực cuối cùng, hỏi.

ngưỡng mặt ngã trên mặt đất, một tia dò hỏi.

Lý Bình An giơ hồ lô rượu lên, ngửa đầu uống một ngụm: “Ta? Ta có quá nhiều thân phận. Trước kia ta là ăn xin, sau đó hát rong kiếm cơm ăn, giết người rồi thành phạm nhân chạy trốn. Sau đó thành người làm văn, cũng từng làm thầy lang, ta cũng làm tiên sinh dạy học. Còn bây giờ… ta là thủ tịch Đại đệ tử của Thông Thiên Phong Thục Sơn!”

- Thông Thiên Phong?

Trước khi Tống Trung Trí chết, mơ hồ thầm nghĩ:

- Thông Thiên Phong còn có đệ tử? Vì sao đệ tử thủ tịch của Thông Thiên Phong lại tới đây làm việc vǎt?

“Lão đại mạnh quá!”

“Ngưu… uu!”

Nhuận Thổ cùng Lão Ngưu cổ vũ cho Lý Bình An.

Lý Bình An khẽ nhíu mày, ngoài khu giam ngoại còn một vị thất phẩm đang đứng là Cửu Huyền Động chů.

Không cần phải nói kém nhau cả một phẩm, chỉ kém một cảnh giới nhỏ thì đã như trời với đất. “Bại? Cả hai đệ tử của mình đều bại?” Cửu Huyền Động chủ bất ngờ.

Lúc nãy, hắn còn đang suy nghĩ giải quyết xong chuyện của Giác giam thì đi chi viện người khác. Nhưng khi hắn nhận ra điều khác thường ở khu chữ Giáp của Giác giam thì hai đệ tử thân truyền của hắn đã chết.

Hai đệ tử của ta đâu?

Ngay lúc này, trong lòng Cửu Huyền Động chủ đột nhiên cảm thấy bất an.

Quân chi viện của Thục Sơn tới! Còn nhanh hơn hắn dự đoán rất nhiều.

“Đi rồi?” Lý Bình An thở phào nhẹ nhõm.

Tuy hắn rất tưởng thử lấy thực lực bây giờ của mình và những pháp bảo mà hắn có đấu một trận với đối phương xem có thể chống lại hay không? Nhưng nếu đối phương đã đi thì không cần quan

tâm nữa. Hơn nữa, dù có thắng cũng vô dụng.

Trưởng lão Chấp pháp Trương trưởng lão mang theo viện binh vội vàng đuổi tới. Khi bọn họ thu được tin tức, lại đến vội vàng chạy tới thì đã mất thời gian gần một nén nhang.

Trong thời gian một nén nhang có thể thay đổi rất nhiều việc.

Mọi người nghĩ Giác giam đã bị phá hủy. Nhưng khi Trương trưởng lão chạy tới, mới phát hiện tình huống tốt hơn hắn nghĩ rất nhiều.

Tuy có rất nhiều tù nhân đều nhân cơ hội chạy ra ngoài, nhưng may một ít nơi giam cầm kiên cố cũng không bị phá. Quan trọng nhất khu nhà tù chữ Giáp không không bị phá hư trên diện rộng. Hơn nữa trên mặt đất không chỉ có xác của đệ tử ngục tốt mà còn có rất nhiều tù nhân và đệ tử của Cửu Huyền Động. Có lẽ ở đây đã xảy ra một trận chiến lớn.

“Trương trưởng lão!” Khi Trương trưởng lão buồn bực thì phát hiện đám đệ tử trông coi ngục như lão Chu núp ở khu chữ Giáp.

Dọc đường đi, Trương trưởng lão thấy không ít xác chết của đệ tử trông coi ngục. Nhưng ngay cả đệ tử trông coi Kiếm phong cũng bị giết gần hết. Đệ tử tạp dịch trông coi nhà giam cũng không

còn ai sống sót.

“Trương trưởng lão!” Những đệ tử trông coi ngục còn sống sót thấy đoàn người Trương trưởng lão thì mừng rỡ.

Trương trưởng lão dẫn người người tới, vậy nghĩa là tình huống đã được khống chế rồi sao?

Trương trưởng lão kinh ngạc nhìn bọn họ: “Các ngươi còn sống, thật không dễ dàng”

Lão Chu tiến lên nói: “Trương trưởng lão, đây đều là công lao của Bình An sư đệ”

- Bình An sư đệ nào?

- Lý Bình An của Thông Thiên Phong.

- Lý Bình An? Sao lại thế này? Trương trưởng lão có ấn tượng rất không tốt với Lý Bình An.

Hắn là trưởng lão chấp pháp, tính cách luôn khắt khe, không cẩu thả.

Lần đầu tiên hai người tiếp xúc là Thục Sơn tổ chức một đợt tập luyện đặc biệt để tham gia đại hội trừ yêu. Lý Bình An là đệ tử thủ tịch và cũng là đệ tử duy nhất của Thông Thiên Phong có tên trong

danh sách.

Cách làm việc lười nhác của Lý Bình An khiến Trương trưởng lão bất mãn. Vì thế đi tìm sư phụ hắn là Thanh Phong để mắng vốn thì mới biết có sư phụ thế nào thì sẽ có đệ tử thế nấy.

Chỉ có những người có tính cách giống nhau mới làm việc chung được.

Rồi sau đó, Trương trưởng lão lại dẫn dắt đệ tử Thục Sơn tham gia đại hội trừ yêu. Lúc này, hắn có thêm nhận thức mới về Lý Bình An.

Ban đêm cũng không biết hắn cùng nữ hoàng Đại Tùy, còn có đệ tử của thư viện, và thánh đồ Phật gia làm một vài việc xấu xa gì nhưng khiến Trương trưởng lão rất khiếp sợ.

Lý Diêm La suy sút, mang vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc ngồi xổm trong nhà giam. Rõ ràng hy vọng đã ở trước mắt, nhưng lại bị tên mù này chặt đứt.

Nghĩ vậy, hắn oán hận nhìn chằm chằm tên mù đáng chết kia.

Hắn hận người này ác hơn mình. Lúc trước bởi vì ham ăn nên đã dạy bí thuật sở trường của mình cho đối phương.

“Ai!” Hắn thở dài, cảm thấy đầu gà nướng cũng không ngon nữa.

Lý Bình An cắn một miếng hành tây, nói: “Lão Ngưu, lần này nước tương không ngon.

Lão Ngưu chép chép miệng: “Ngưu… ưu.

Chúng ta đang ở nhà giam, chứ không phải Thông Thiên Phong. Hoàn cảnh không giống nhau,

nước tương ủ ra có thể giống nhau sao?

“Đại ca, Thục Sơn sẽ không bị phá hủy chứ?” Nhuận Thổ không yên tâm hỏi.

Lý Bình An lắc đầu: “Sẽ không, nhiều nhất là làm ồn ào, chứ không có khả năng tấn công Thục Sơn” “Vậy kế tiếp chúng ta nên làm gì?”

“Làm gì? Đương nhiên là ở đây nghỉ ngơi. Lý Bình An cắn một miếng màn thầu.

Khi Trương trưởng lão dẫn người đi vào thì phát hiện một trường hợp kì lạ. Trên mặt đất có đầy tay, chân cụt và vũng máu.

Lý Bình An ngồi xếp bằng ở chỗ sạch sẽ duy nhất. Lão Ngưu ngồi bên trái, Nhuận Thổ ngồi bên phải. Hắn đang ăn nửa củ hành tây, thấy Trương trưởng lão, hắn còn lễ phép đứng dậy hành lễ: “Chào Trương trưởng lão”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right