Chương 354: Bạch Ngọc Kinh Trấn Phá
những tu nhân được thả ra có tu vi không quá cao. Có lẽ đội chi viện Thục Sơn đang trên đường tói.”
Lão Chu an ủi, hiển nhiên cũng không có tác dụng.
Sau một lúc lâu, mới có người hỏi: “Bình An, còn có thể chống đỡ được bao lâu?”
“Có phải hắn đã… chết không?”
“Những người có địa vị thấp như chúng ta chắc sẽ không được chú ý tới” Có người ôm may mắn tâm
Lão Chu lạnh lùng nhìn hắn. Hắn rất muốn mắng người này vài câu, nhưng hắn không nói được. Ngay cả hắn cũng nhát gan mới đang ở đây thì sao nói được.
Khu nhà giam chữ Giáp.
“Tiểu tử, ta khuyên ngươi mau trốn đi. Ngươi có thể giết lục phẩm, nhưng hổ cũng không chịu nổi bầy sói” Lý Diêm La trong nhà giam nghe tiếng động xung quanh: “Nghe động tĩnh thì có rất nhiều tù nhân đang xông tới đây.
Lý Bình An không nói gì, yên lặng ngồi dưới đất. Hắn tản thần thức ra, đếm mãi: “21, 23… 26..”
Tổng cộng có 27 người.
“Đại ca uống trà đi!”
Lý Bình An bưng ly trà lên, uống một hơi cạn sạch. Duỗi tay lấy nửa chiếc đũa vấn tóc xuống. Sau đó quấn tóc thành hình viên tròn nhỏ, dùng vải bố cột lại. Lúc nãy chỉ vấn một nửa tóc nên không thích hợp để chiến đấu. Bây giờ, vấn tóc lên thoải mái rất nhiều.
“Tiểu tử, đừng nói ngươi đổi tạo hình cho tóc, dù có đổi cái đầu cũng không thắng được. Lý Diêm La chế giễu.
Lúc này, tâm tình của hắn vừa kích động vừa thấp thỏm. Hắn bị giam giữ ở đây đã 236 năm 23 ngày.
Lý Diêm La đếm kĩ từng ngày, hi vọng có một ngày có thể thoát khỏi đây. Dù hắn đã không còn tin điều này nhưng hắn không ngờ có một ngày nó lại thành sự thật.
“Tiểu tử, ngươi mau chạy đi!” Lý Diêm La lại khuyên nhủ.
Lý Bình An nắm chặt đao, hai chân căng thẳng. Cơ thể khụy xuống, mũi đao chống đất, chuôi đao, mũi và giữa mày xếp thành một hàng thẳng tắp.
Ngọn đèn dầu lấp lóe, thân đạo phản xạ ánh sáng vào mặt hắn.
“Xẹt xẹt xẹt!”
Tiếng đao ra khỏi vỏ và tiếng của đông đảo người xâm nhập đồng thời vang lên.
Lý Diêm La nhìn mấy người vọt vào đầu tiên: Xích Dương Kiếm Khách, Nhất Bút Câu Hồn, Đạp Lãng Cuồng Đao…. Không ngờ bọn họ cũng bị bắt vào, chậc chậc…”
Đao khí như gió mạnh thổi quét, bóng đêm phát ra tiếng động kì lạ. Đó là tiếng của máu thịt bị xuyên thủng và máu tươi vẩy ra. Mỗi một đao chém ra là một đầu người rơi xuống đất.
Từng giọt máu bay múa trước mặt Lý Bình An khiến cơ thể hắn mơ hồ. Chỉ trong chớp mắt hắn đã giết mấy người.
- Giết!
- Giết hắn, hắn chỉ có một mình!
Các loại pháp bảo giống như gạch bị ném về phía Lý Bình An.
Lý Bình An tránh thoát. Trên người xuất hiện ánh sáng trắng, ngay sau đó một ngọn tháp nhảy ra. Từ nhỏ biến thành lớn, càng lúc càng cao, trong chớp mắt đã biến thành một tòa tháp lớn cao hơn mười trượng.
“Trời ạ!?”
Bạch Ngọc Kinh Trấn Pháp.
Trong Dưỡng Kiếm Hồ Lô phun ra phi kiếm Tế Vũ, ánh kiếm bao phủ khắp nơi.
Lý Bình An bước một bước, vặn eo múa đao. Trong nháy mắt, lại chém sáu người liên tục, mỗi một đao đều chém trúng nơi điểm yếu của người đó.
Phut.
Một người ngã xuống đất giống như như diều đứt dây. Một người khác bị chặt đứt tay, hắn nhảy về phía sau. Ngay sau đó đầu vai lại trúng một đao, xương vai bị bẻ gãy. Một lát sau, hơn 20 người ngã xuống trong vũng máu.
“Hô!” Lý Bình An nhẹ nhàng thở phào.
- Chay! Chay!
Đám tù nhân còn lại thấy những tù nhân khác bị giết nên cũng không dám xông lên nữa. Dù sao, sống trong ngục nhiều năm cũng khiến bọn họ giảm mạnh tu vi.
Ngưới may mắn thì giảm xuống còn nhất phẩm, còn xui xẻo thì mất hết tu vi. Quan trọng nhất là bọn họ không còn dũng khí liều chết.
Vất vả lắm mới có cơ hội tự do, có mạng sống mới quan trọng!
“Phanh!” Một cây búa tạ nện mạnh trên mặt một tù nhân. Tên tù nhân kia bay ngược đi ra ngoài, khuôn mặt vặn vẹo không ra hình người. Hàm răng vỡ vụn, máu tươi văng khắp nơi.
“Tên vô dụng!” Một nam tử cao to bước nhanh tới.
“Đệ tử của Cửu Huyền Động, Tống Trung Trí xin chỉ giáo!” Một luồng khí huyết mạnh phát ra từ cơ thể hắn giống như một mặt trời chói chang.
Lý Bình An dùng tay làm kiếm chỉ.
“Kiếm đến!” Một ánh kiếm chói mắt xuất hiện, tiếng kiếm vang lên khiến người ta đinh tai nhức óc. Một kiếm này giống như sao băng, đâm thẳng tới.
Tống Trung Trí chỉ cảm thấy ngực căng thẳng, áo của hắn nhanh chóng xuất hiện vết rách khiến hắn rùng mình. Một chiêu kiếm này rất kì diệu, đến lúc bị đánh trúng hắn mới phát hiện nguy hiểm, hô to một tiếng rồi vội vàng lui về phía sau.
Tống Trung Trí hét lớn một tiếng, áo trên người đã rách nát. Hơi thở của hắn dâng lên, huyết khí sôi trào mới cảm thấy khỏe nhưng hình như máu đã không còn lưu thông, chân khí cũng bị ép xuống, rất khó đánh trả.
Tống Trung Trí không biết làm sao, chỉ có thể liên tục lui về phía sau. Chân khí trong cơ thể tiết ra
ngoài, hắn hộc máu rồi không đứng vững mà ngồi bệch xuống đất. Kiếm thế cũng dừng lại.
11:59