Chương 353: Phá trậ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,715 lượt đọc

Chương 353: Phá trậ

1329 chữ

- Nếu không thì chúng ta đi giúp Bình An.

- Chúng ta? Nếu mười năm đám người kia. Nhưng nếu bây giờ mà xông lên thì ta sẽ chết.

trước ngươi nói với ta câu này thì ta nhất định sẽ xông lên liều mạng với

Lão Chu đen mặt nói: “Mẹ nó, ngày thường để các người say đắm nên mất hết ý chí. Bây giờ là thời khắc mấu chốt, không xông lên liều mạng, còn muốn Lý Bình An che chở chúng ta sao?”

Mọi người xấu hổ cúi đầu. Có người nhỏ giọng lẩm bẩm: “Lão Chu, ngươi cũng đâu khác gì chúng ta, vậy mà không biết xấu hổ nói ra câu này”

Lão Chu đang muốn mắng nhưng lại thôi, cuối cùng cũng ủ rũ cúi đầu. Đúng là hắn không có tư cách nói. Bây giờ bọn họ cũng chỉ có thể yên lặng cầu nguyện.

Lý Bình An giám thị động tĩnh của hai con đường. Bỗng nhiên, hắn nhận ra một hơi thở mạnh đang ở nhanh chóng tới gần: “Tới! Hình như đều là cảnh giới lục phẩm.

Trương Tu xông vào trận pháp độc, hắn vừa ngăn cản, vừa quan sát bốn phía. Sau đó không lâu, hắn đã thoát khỏi trận pháp nhưng ngay sau đó đã bước vào một trận pháp khác. Đầu tiên là một mảnh khói độc phun ra rồi tới các ám khí hình thù kì lạ phát ra tiếng động quái dị. Trong những ám khí này, có cái thì nhanh như mũi tên, có cái thì nhỏ như mưa, cái thì bay lượn xung quanh, cái thì xen kẽ. Mỗi ám khí đều bôi độc mạnh, có cơ quan khống chế, nhanh chóng và chính xác. Trương Tu vận chuyển pháp lực để ngăn cản chúng. Hắn muốn chuẩn bị phá trận một lần nữa.

- Nhuận Thổ, giao cho ngươi, kẻ địch này rất khó đối phó.

- Đại ca, yên tâm đi”

Nhuận Thổ vừa củng cố trận pháp, vừa đối phó kẻ địch.

Trong trận pháp có chừng chín chiếc dù chứa khói độc đang được mở ra. Vô số viên đạn bắn ra ngoài, Trương Tu ở giữa trận pháp, lấy ra một cái ấn, chặn những viên đạn.

Một tiếng “rắc” vang lên, viên đạn vỡ ra, phun ra một mảnh khói độc. Trong sương mù có ánh sáng vàng lấp lóe nhưng cũng trộn lẫn rất nhiều kim châm mỏng như lông trâu. Mỗi cây kim giống như một con rắn độc có độc độ nhanh chóng khiến người ta khó lòng phòng bị.

Trương Tu búng ngón tay liên tục, tạo ra từng vòng ánh sáng bảo hộ trùng điệp. Hắn cười nhạo

người đang tránh ở chỗ tối, bày trận pháp này. Hắn cầm một thanh kiếm, chém ra hai đường kiếm sắc bén phá vỡ trận độc.

Bây giờ chỉ còn lại trận ảo ảnh số 6, trận độc số 4 và 5.

Trán Nhuận Thổ toát mồ hôi, trước người hắn xuất hiện một bản đồ mờ ảo. Trận pháp có bát quái kết hợp cửu cung, dưới mỗi quẻ đều có một phù văn. Phân biệt là trời, đầm, lửa, sấm, gió, nước, núi, đất. Trong mỗi quẻ đều chứa một luồng linh lực đặc thù, nhìn như không liên quan nhưng chúng hòa lẫn với nhau hợp thành một trận pháp thần bí, ngăn cách khu vực này với bên ngoài. âm dương bát quái xoay tròn với tốc độ nhanh, mỗi lần xoay sẽ có vài luồng ánh sáng xuất hiện.

Lúc này, Nhuận Thổ cảm giác bản thân là trận pháp.

“Ai, hài tử đã trưởng thành. Lý Bình An cảm thán.

“Ngưu… ưu” Lão Ngưu cũng rất vui.

Một người, một con trâu cầm chén rượu và hạt dưa, vừa nói vừa ăn uống vui vẻ.

“Lạc đường?” Trương Tu nhíu mày, hắn cảm thấy mình đang đi một con đường không có lối về. Một gợn sóng dao động thành tầng tầng lớp lớp, tạo thành một kết giới mạnh.

Trương Tu càng đi càng mơ hồ phát hiện hắn đã đi lạc đường bởi vì đã đi qua bốn năm con đường

khác nhau mà vẫn chưa ra khỏi.

Hắn hơi chần chờ, không biết mình vào từ con đường vào?

“Mẹ nó!”

Trương Tu chuẩn bị dùng sức mạnh phá trận. Hắn vừa chuẩn bị tấn công chợt nghe tiếng sấm nổ mạnh và tiếng quỷ khóc sói gào vang lên.

Loại trận pháp này sẽ khiến ngươi dùng kĩ xảo để thoát trận, hoặc nếu ngươi mạnh mẽ phá trận thì sẽ kích hoạt sát trận.

Trương Tu cầm linh kiếm, chém ra một chiêu “Dạ Chiến Bát Phương”. Thanh kiếm vẽ ra một đường cong, biến thành ánh sáng vàng, cuốn theo gió mạnh đã phá vỡ ba sát trận trong nháy mắt. Nhuận Thổ ngừng lại, không dám chậm trễ.

Bỗng nhiên một luồng linh khí phát ra từ ngực hắn, truyền khắp người, khiến đầu óc hắn tỉnh táo. Hắn đột phá cảnh giới trong trận chiến, rồi hăng hái tuôn ra một luồng lực lượng cuồn cuộn muốn chống đòn tấn công của Trương Tu. Nhưng hắn chỉ vừa suy nghĩ thì ngực đột nhiên chấn động giống như bị ai đánh một chưởng khiến khí huyết trong cơ thể hắn quay cuồng, xông thẳng lên trán.

Phut!

Lý Bình An phất tay, mấy cây kim bạc đâm vào huyệt đạo trên cơ thể Nhuận Thổ.

Lão Ngưu lập tức tiến lên, đỡ lấy Nhuận Thổ.

Trương Tu nổi giận gầm một tiếng, phá trận bước ra, còn không quên chế nhạo một câu: “Chỉ được vậy thôi”

Hắn thừa nhận người bày trận có thực lực, nhưng không nhiều lắm. Vốn nghĩ những đệ tử trông coi nhà giam đều là người yếu ớt, vô dụng nhưng không ngờ vẫn còn cao thủ. Nhưng mọi việc cũng dừng ở đây. Trận pháp tốt nhất của đối phương đã bị hắn phá giải, kế tiếp…

Nhuận Thổ thở hổn hển, nằm trong ngực Lão Ngưu.

Lý Bình An gật đầu: “Không tệ, không tệ, trải qua trận chiến này, thực lực của Nhuận Thổ sẽ tăng lên. Linh khí vững chắc hơn rất nhiều, công lực cũng tiến nhanh rất nhiều…”

Hắn đang nói thì thấy một bóng trắng chợt lóe, mang theo gió lạnh nhào tới.

“Người bày trận đấu?” Trương Tu không che giấu hơi thở, vọt nhanh tới như sao băng.

Trước mắt, chỉ có một người một trâu một lửng đang ăn hạt dưa.

Ngay sau đó, một ánh sáng lạnh không tiếng động đánh tới.

Ánh đèn run lên.

Trương Tu chỉ kịp suy nghĩ: “Đạo thật nhanh”

Thanh đao mỏng trong tay đối phương giống như lông chim tạo thành đường cong phá vỡ không trung, lấy tốc độ nhanh chóng chém tới chỗ hắn.

Một tiếng “Tranh” vang lên, Trương Tu chặn đao lại. Mũi đao phát ra tiếng vang rất nhỏ. Kế tiếp là đao thứ hai, đao thứ ba, đao thứ tư.

Trong khoảng cách gần, thời gian ngắn ngủi, không gian nhỏ hẹp như thế mà có thể dùng tốc độ rất nhanh chém ra nhiều đạo như thế.

Trong giây lát, Trương Tu vững vàng dừng trên mặt đất. Nhưng mà ánh sáng trong mắt hắn đã ảm đạm xuống. Pháp bảo bảo vệ cơ thể đã bị chém thành hai.

Hắn chặn được ba đao. Hắn không thể phát hiện khoảng cách giữa hai đao. Mà trên thực tế, đao mà hắn không nhìn thấy mới là đao mạnh nhất.

Mí mắt Trương Tu run rẩy, một dòng máu chảy xuống mặt hắn.

Lý Bình An đã xoay người, lau đao, thở phào: “Hô! Giữ sức, lát nữa còn không biết có bao nhiêu đối

thủ đầu”

Nhuận Thổ nhếch miệng cười, đại ca thật mạnh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right