Chương 352: Tình thế nguy hiểm (2)

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,133 lượt đọc

Chương 352: Tình thế nguy hiểm (2)

1187 chữ

“Mau về!” Lão Chu véo pháp quyết, vội vàng lấy pháp bảo ra nhưng vẫn chậm.

Rơi vào đường cùng, hắn đành phải lăn ngay tại chỗ để tránh đòn.

“Có kẻ cướp xông vào!”

“Người Kiếm phong ở bên ngoài đâu?”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Trong khoảng thời gian ngắn, mọi người hoảng loạn. Những đệ tử canh giữ nhà giam chỉ làm việc nhẹ thôi chứ đối mặt kẻ địch mạnh thì không có khả năng đánh trả.

“Lão Chu, bảo các huynh đệ rút đến nhà giam khu chữ Giáp đi. Lúc này, bên tai lão Chu bỗng nhiên vang lên giọng Lý Bình An truyền âm.

Nhà giam khu chữ Giáp là khu vực do Lý Bình An phụ trách.

Lão Chu sửng sốt, vội vàng kêu to: “Mau! Mau đi khu chữ Giáp!”

Một ít người theo lão Chu chạy tới khu chữ Giáp, một vài người khác thì chạy lung tung.

Kẻ địch giống như ma quỷ vọt vào, nhanh chóng giết đệ tử trông coi nhà giam.

Đệ tử thân truyền của Cửu Huyền động chủ, Trương Tu yên lặng nhìn tình huống trước mắt chứ không ra tay. Hắn hưởng thụ mùi máu tươi trong không khí.

Đệ tử trong nhà giam không phản ứng kịp, bị đối phương giết rất nhiều. Một đệ tử đẩy một thanh kiếm ra, đang muốn đánh trả nhưng hắn đã bị chém đầu.

Chỉ chưa tới thời gian uống chén trà nhỏ, ba khu nhà giam Ất Bính Đinh đã bị kẻ địch khống chế. Trương Tu vừa lòng cười, bây giờ chỉ còn lại khu chữ Giáp.

Cùng lúc đó, một đội bốn người đang nhanh chóng tới gần khu chữ Giáp. Lúc này hành động thuận lợi hơn bọn họ nghĩ. Dọc theo đường đi, bọn họ không gặp một đệ tử Thục Sơn nào, cũng không phát hiện điều khác thường gì cả.

Quả nhiên, giống hệt tình báo nói, chỉ cần chiếm giữ Kiếm phong thì sẽ khống chế toàn bộ Giác giam.

Bất ngờ là khi bọn họ xuyên qua hai cánh cửa thì có vô số đinh độc bắn ra từ các hướng khác nhau.

Có một người trúng đinh ngay. Ba người còn lại vừa rơi xuống đất thì khói độc phun ra. Ba người vội vàng thúc giục công pháp bảo vệ, chuẩn bị phòng ngừa trận pháp độc. Nhưng khi bọn họ ra tay thì cảm thấy hoa mắt, chóng mặt. Trong nội tạng nóng như bị lửa đốt.

Khói độc này làm lơ công pháp của bọn họ, xuyên thấu làn da của bọn họ dễ như trở bàn tay rồi phá hủy nội tạng của bọn họ.

Ba người cảm thấy đau đớn, chưa kịp kêu rên thì đôi mắt tối sầm, hộc máu liên tục.

Lúc này, Lý Bình An đã xây xong trận pháp độc nên bình tĩnh ngồi ở phía sau.

“Trói chặt hơi thở”

Hắn mở rộng thần thức, lẳng lặng quan sát động tĩnh xung quanh. Hắn không ngờ đối phương nhanh chóng chui qua vòng bảo hộ nhà giam Kiếm phong, như vậy thì bọn họ sẽ đi thẳng mà không bị ngăn

cân.

Chắc ba khu nhà giam Ất Bính Đinh đã bị phá rồi. Có lẽ mục đích của bọn họ là thả những tù nhân bị giam giữ trong Thục Sơn để chế tạo hỗn loạn.

Còn bọn họ chuẩn bị thủ đoạn độc ác gì thì chỉ có bọn họ biết.

Bây giờ, việc Lý Bình An có thể làm là bảo vệ nhà giam khu chữ Giáp. Hắn không muốn bảo vệ nơi

này một mình, hắn chỉ kéo dài thời gian để chờ viện binh tới cứu.

Chắc chắn tin tức Giác giam bị tấn công sẽ nhanh chóng được truyền ra. Trong bốn khu vực Giáp Ất Bính Đinh thì khu chữ Giáp nằm ở trung tâm.

Có hai con đường đi qua khu chữ Giáp nằm ở khu chữ Ất và khu chữ Bính.

“Ram!”

Một dòng khí phóng lên cao, sau đó là một tiếng nổ lớn vang lên. Tiếng động truyền ra từ khu chữ Bính, kẻ địch xui xẻo chết không toàn thây.

“Thêm một nhóm kẻ địch tới khu chữ Ất, Lão Ngưu khởi động trận pháp số 3, đánh kẻ địch!” Lý Bình An hạ lệnh.

Không bao lâu, người xâm nhập đã bị vây ở trận pháp số 3. Đám người đều có kinh nghiệm chiến đấu dày dặn nên vừa thấy trận pháp đã nhanh chóng nuốt Giải Độc Đan phá trận.

Ba cây dù độc được mở ra. Phấn độc biến thành sương mù màu xanh lục đậm, vây chặt người xâm nhập.

Một người lấy ra pháp khí, xua tan phấn độc. Nhưng mà khói độc ở khắp nơi tụ lại càng nhiều, tốc

độ cũng càng lúc càng nhanh. Không lâu sau, cánh tay của tu sĩ kia bắt đầu nhanh chóng hòa tan, ngay sau đó là cơ thể của hắn. Hai chân hắn đã cứng đờ, chất độc mạnh đã lan tới nội tạng. “Mau chạy đi!” Hắn hét lớn, điều động pháp lực xung quanh cơ thể để tạo ra con đường cho đồng bạn chạy thoát. Những người còn lại nhanh chóng chạy trốn.

“Nhuận Thổ” Lý Bình An nhẹ giọng nói.

“Tuân lệnh!”

Nhuận Thổ đã là tu sĩ tứ phẩm cầm bùa, điều khiển trận pháp. Cửa sống biến thành cửa chết. Hơi thở của kẻ địch nhanh chóng giảm.

Lý Diêm La bị giam trong nhà giam khen: “Ha! Cái này… Đồ chơi này có thiên phú đấy, vận dụng trận pháp của lão tử rất thuần thục”

Nhuận Thổ nói: “Thứ nhất, bổn đại gia không phải là đồ vật. Thứ hai, trận pháp này là một trận pháp kết hợp chứ không phải chỉ có trận pháp của ngươi. Là đại ca ta, Ngưu ca, còn có ta nghiên cứu ra. Lý Diêm La nói: “Đúng đúng! Ngươi không phải là đồ vật”

Đệ tử Trương Tu của Cửu Huyền Động chủ chậm chạp không nhận được tin tức của khu nhà giam

chữ Giáp, nhịn không được hỏi: “Khu nhà giam chữ Giáp thế nào rồi?”

Hơi thở của người tiến vào khu chữ Giáp đã biến mất.

Chẳng lẽ đã gặp kẻ địch mạnh?

Trương Tu suy nghĩ, hắn chuẩn bị đi khu chữ Giáp.

Cùng lúc đó, lão Chu và đệ tử nhà giam tránh ở khu chữ Giáp an toàn, thấp thỏm bất an nghe động tĩnh bên ngoài. Bọn họ nghe Lý Bình An hướng dẫn trốn đến đây mới không gặp nguy hiểm. Mỗi người đều hoang mang lo sợ.

“Lão Chu, Bình An đâu?” Lúc này, có người hỏi.

“Đúng rồi, Bình An đâu? Hắn bảo chúng ta tránh ở đây, còn người khác đâu?”

Lão Chu trầm giọng nói: “Chắc là hắn tự ngăn chặn kẻ địch.

“.. Chỉ một mình hắn sao?”

“Kiếm phong đã bị tấn công. Hắn có thể chịu đựng bao lâu?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right