Chương 351: Tình thế nguy hiểm (1)

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,328 lượt đọc

Chương 351: Tình thế nguy hiểm (1)

1152 chữ

Thục Sơn bảy giám còn gọi bảy túc gồm có giác, kháng, để, phòng, tâm, vĩ, ki.

Trong Giác giam, tiếng chuông nặng nề vang lên trong ngọn núi. Chung Văn Xương đứng ở sau núi, sắc mặt nghiêm túc.

Mười chín Kiếm phong xây dựa vào núi ở bốn phía của Giác giám, bốn phương tám hướng không có sơ hở. Nếu có người có ý đồ xâm nhập vào đây thì sẽ bị Kiếm phong tấn công. Nó có thể giết tất cả sinh linh dưới thất phẩm.

Chung Văn Xương nhìn lướt qua đệ tử trực phiên trên Kiếm phong, rồi nhìn rừng rậm ở phía xa nhưng không phát hiện có gì khác thường cả.

Bây giờ hắn muốn biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn có nhiệm vụ nên phải bảo vệ ở đây.

Có mật tin truyền đến: “Canh giữ nghiêm ngặt, trưởng lão hộ đạo Cửu Huyền động chủ sẽ tới chi viện.”

“Cửu Huyền động chủ?” Chung Văn Xương nhíu mày, nhưng không đợi hắn suy nghĩ nhiều thì phía đông nam truyền đến tiếng của người canh giữ.

“Có người đang tới gần với tốc độ nhanh”

“Là Cửu Huyền động chủ, để hắn vào” Chung Văn Xương hạ lệnh.

Trận pháp mở ra một lối vào nhưng Kiếm phong không tấn công. Một lát sau, mười mấy người xuất hiện, người dẫn đầu là Cửu Huyền động chủ cùng với hơn mười đệ tử thân truyền.

“Trưởng lão. Chung Văn Xương hành lễ.

“Các ngươi vất vả rồi, cũng không biết ai phát điên, dám tấn công Thục Sơn. Cửu Huyền động chủ

nói.

“Tình huống bên ngoài thế nào ạ?” Chung Văn Xương hỏi.

“Đoạt Phách Ma Tôn xuất hiện, ngoài hắn, còn có đại khái mười mấy tu sĩ thất phẩm.

Chung Văn Xương kinh ngạc: “Sao lại như vậy?”

“Có lẽ bọn họ có kế hoạch lớn nhưng nếu muốn làm Thục Sơn rung chuyển thì rất buồn cười. Thật ra lão phu muốn ra ngoài chiến đấu nhưng ai ngờ bị phái đến đây trông coi nhà giam. Ngươi nói nhà giam này phòng thủ kiên cố, đối phương lại không đánh vào trong Thục Sơn nội thì canh giữ

nhà giam làm gì?”

Cửu Huyền động chủ phàn nàn với Chung Văn Xương.

Chung Văn Xương cười mà không nói.

Lúc này, phía Tây Nam truyền đến tiếng động. Đệ tử canh giữ Kiếm phong, bẩm báo: “Có hai hơi thở đang tới gần.

Chung Văn Xương khẽ nhíu mày: “Chặn bọn họ lại đi”

Đệ tử canh giữ Kiếm phong liên tục cảnh cáo ba tiếng nhưng không được đáp lại. Đối phương còn tăng tốc bay tới Kiếm phong.

Chung Văn Xương chỉ hơi do dự rồi lạnh lùng nói: “Chặn giết!”

Hắn đã cảnh cáo, không được cho phép lại không kiêng nể làm lơ cảnh cáo tới gần Kiếm phong, dù là ai tới Kiếm phong thì hắn cũng sẽ giết.

Đã từng có một thiêu kiêu trong môn phái uống say bay thẳng tới Kiếm phong. Chung Văn Xương cảnh cáo nhưng không có hiệu quả nên đã rút kiếm giết hắn chứ không cần quan tâm thân phận của hắn.

Sau đó, sư phụ của thiên kiêu kia kiện lên chưởng môn nhưng không được giải quyết. Bởi vì quy củ

11:58

của Kiếm phong là do chưởng môn đặt ra. Ngươi làm lơ cảnh cáo tới gần Kiếm phong thì coi như ngươi có ý đồ gây rối.

Chung Văn Xương khoanh tay đứng, ánh mắt nhìn chằm chằm phía Tây Nam, hắn đảo thần thức qua. Ngay sau đó, một bàn tay xuyên thủng cơ thể hắn. Bàn tay quỷ dị kia lạnh lẽo khiến hắn run lên. Trong chốc lát, hắn chỉ nghe có một tiếng nổ bên tai rồi hoa mắt, ngã trên mặt đất.

Cửu Huyền động chủ cười lạnh, nhìn Chung Văn Xương: “Đừng trách ta, cục diện đã như thế rồi”

Hơn mười đệ tử thân truyền của Cửu Huyền động chủ dựa theo kế hoạch, chạy về từng chỗ của Kiếm phong.

Kiếm khí gào thét quét qua, truyền vào tai mọi người khiến họ sửng sốt.

Bội kiếm bên hông Chung Văn Xương đột nhiên phát ra một tiếng kêu rồi tung lên cao, bay về nơi xa, muốn đi truyền tin.

Cửu Huyền động chủ lập tức nhảy lên, vỗ vào không trung nháy mắt bổ ra một thang mây, ngăn cản bội kiếm của Chung Văn Xương, trên mặt đất để lại một vết rách khổng lồ.

“... Ô.” Chung Văn Xương nức nở, giống như đang giãy giụa lần cuối.

Cửu Huyền động chủ ấn đầu Chung Văn Xương: “Ta tiễn ngươi đoạn đường cuối.”

“Ngươi… Ngươi phản bội Thục Thục Sơn…

Cửu Huyền động chủ cười ha ha: “Lão phu không phản bội Thục Sơn, chỉ không thích thế giới quá hoà bình thôi”

Ngươi.. Đây là câu cuối cùng của Chung Văn Xương, sau khi nói thì ánh mắt hắn ảm đạm.

Trong nháy mắt, thời gian giống như đọng lại, xung quanh hỗn độn, mơ hồ. Đã không còn đau khổ, cũng không còn buồn bã, hắn không còn gì nữa.

Cửu Huyền động chủ sửng sốt, bỗng nhiên kinh ngạc nhìn Chung Văn Xương đã chết.

“Cửu Huyền động chủ phản bội Thục Sơn!”

Tin tức truyền tới chủ phong.

Đó là Chung Văn Xương lấy thần hồn trả giá, truyền tin tức này ra ngoài.

Cửu Huyền động chủ không đoán được Chung Văn Xương sẽ quyết tâm như vậy. Hắn ngưng cười, trầm giọng nói: “Là lão phu khinh thường ngươi.

Nhưng mà, dù truyền tin tức này ra cũng vô dụng. Tầng lá chắn cuối cùng của nhà giam đã bị phá. Bây giờ bọn họ chỉ cần tiến vào nhà giam, thả những người độc ác bị giam giữ ra thì bọn họ đã hoàn thành nhiệm vụ.

Trong nhà giam.

- Thật mất hứng, bọn họ cố tình tới ngay lúc này.

- Nói, có muốn đánh một ván cờ không?” Có đệ tử đề nghị. “Được, dù sao cũng rảnh rỗi.”

“Lão Chu?”

Lão Chu trầm giọng nói: “Đã là lúc nào rồi mà còn còn chơi chứ”

“Chắc không có việc gì đâu, chẳng lẽ phương thật sự sẽ đánh vào Thục Sơn sao?”

“Sao có thể, huống chi ngoài nhà giam còn có Kiếm phong canh giữ chứ không tới phiên chúng

ta…”

Cửa nhà giam bị mở ra, có người đi vào. Hai đệ tử nhà giam đi qua, còn tưởng là đệ tử Kiếm phong canh giữ bên ngoài.

Lão Chu khẽ nhíu mày, hình như cảm nhận được đối phương không che giấu sát ý: “Cẩn thận.

Vừa dứt lời, một ánh sáng hiện lên, hai người ngã xuống trong vũng máu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right