Chương 350: Bỗng nhiên lại bị cướ
1690 chữ
Nga Mi lập phái chưa được mấy trăm năm.
Chưởng môn vốn là người học Đạo, coi như là đệ tử của Đạo Môn Nhưng mà qua trăm tuổi, mất con.
Đạo tâm rối loạn, lại tìm về nghiên cứu Phật pháp.
Rồi sau tự tu thành đạo pháp, sáng lập pháp Nga Mi.
Tuy rằng đạo pháp còn thiếu, nhưng người có thể khai tông lập phái sao có thể là người thường. Bây giờ, phái Nga Mi đầu quân cho Đại Vũ.
Với Thục Sơn mà nói, chắc chắn chuyện này không đáng để vui mừng.
“Lão Chu, ngươi biết nhiều về phái Nga Mi, ngươi nói xem tại sao bọn họ lại làm như vậy?”
Lúc ăn cơm, đám đệ tử trong nhà lao thảo luận chuyện phái Nga Mi,
Năm đó lão Chu cũng coi như là của hiếm trong thế hệ kia.
Biết nhiều chuyện đó đây, lại có vai vế cao trong nhà giam.
Vì vậy nếu có chuyện gì, mọi người lại hỏi hắn.
Lão Chu giống như người kể chuyện, vỗ mạnh lên bàn một cái.
Cất cao giọng kể: “Thế gian quá nhiều người cầu đạo, mà người thành đạo như lông phượng vảy lân (cực hiếm/ít).
Các ngươi nghĩ thử xem, người có thể khai tông lập phái, đặt chân nơi Cửu Châu cũng là một thành tựu đáng kể.
Vị sáng lập ra phái Nga Mi này là một nhân vật.
Phái Nga Mi coi như là một nhánh của Phật gia, nhưng lại không hề liên quan đến Phật Gia. Phật Môn có rất nhiều giáo phái, có Thiên Thai kết hợp với Tam Quan, có kinh bát Bát Nhã.
Sự khác biệt giữa Tiểu Thừa và Đại Thừa, đã cho thấy đủ các loại pháp môn tu hành khác nhau. Bọn họ có phong cách bất đồng, quan điểm và chủ trương đều có điểm khác biệt lớn…
“Lão Chu, nói ý chính đi”
“Phải đấy phải đấy”
Cất cao giọng kể: “Thế gian quá nhiều người cầu đạo, mà người thành đạo như lông phượng vảy lên (cực hiếm /ít).
ý
Mắt thấy lão Chu sắp đi xa chủ đề đến cõi nào rồi, mọi người vội vàng lên tiếng ngăn lại. Lão Chu nói: “Các ngươi chớ gấp, từ từ nghe ta kể.
Mấy đứa trong nhà giam lại chẳng hề muốn nghe, xác ở đây hồn ở đẩu ở đâu rồi.
Bọn hắn không hẳn hứng thú với phái Nga Mi, chẳng qua ngày nào cũng chán.
Nên kiếm tí chuyện đến thảo luận giết thời gian.
Với bọn hắn, Nga Mi làm phản hay không làm phản, cũng chẳng ảnh hưởng đến cuộc sống của bọn hắn.
Nhà lao Giáp.
Lý Bình An gõ khung sắt, “Ăn cơm thôi.
Bốn nóng bốn lạnh, còn có một bình rượu ngon.
Bữa này tốn không ít tiền.
Lý Diêm La liếm môi, cười hê hê.
“Tốn kém rồi! Tốn kém rồi”
Lý Bình An cũng không vội đưa cho hắn, mặt đặt bên cạnh mình.
Hỏi hắn mấy vấn đề liên quan đến độc dược.
Lý Diêm La nhìn chằm chằm đồ ăn, cũng ấm rượu ngon mấy trăm năm kia. “Ăn xong rồi hỏi, ăn xong rồi hỏi.
Lý Bình An không bị lay động, “Chúng ta đã giao ước rồi, nói xong mới được ăn”
Hết cách Lý Diêm La nói: “Vừa nãy ngươi hỏi gì, nói lại đi.
Thế là, hai người một hỏi một đáp.
Lý Bình An cầm bút ghi lại chính xác những gì lão kia nói.
Sau đó mới đưa đồ ăn cho hắn.
Mình lại lấy ra một nồi cháo, một đĩa màn thầu.
Một đĩa dưa muối, một đĩa đậu tương.
Sau khi thả dưa muối và đậu tương vào cháo, húp sụt soạt một miếng.
Vừa ăn, vừa tám chuyện với Lý Diêm La.
Chủ yếu là bảo hắn giải thích về cách dụng độc.
Cuộc giao dịch bí mật không thể tiết lộ này kết thúc.
Lý Bình An thu dọn bát đũa, chuẩn bị về phòng.
Hôm nay thu hoạch được không ít, nhưng Lý Bình An không vui nổi.
Hắn chỉ hy vọng, biến cố có thể tới chậm.
Ít nhất là sau khi mình đã chuẩn bị xong.
Lão Ngưu quét dọn sạch sẽ, sắp xếp ngăn nắp các loại thư tịch.
Chăn gối đệm giường thơm tho.
Trâu chủ gia đình –
Nhuận Thổ ngồi bên bàn, yên lặng tĩnh tu.
“Bình An, đêm mai đi uống rượu không?”
Lão Chu đến mới Lý Bình An. Ngày mai là mùng ba đầu tháng. Xuân tháng ba, vạn vật phục sinh.
Chúng đệ tử ở trong nhà giam khó lắm mới có một ngày nghỉ, bèn muốn tới các Phong khác chơi. “Ta không đi đâu, mai còn có chút chuyện”
Lý Bình An không chút do dự từ chối hắn.
Mấy ngày này, không nên ra ngoài chạy loạn.
Lão Chu cười, “Ta thấy ngươi mấy hôm này không hề nghi ngơi, đừng cố sức quá.
“Không sao, gần đây ta cảm thấy tinh thần không yên, sắp xảy ra chuyện lớn.
Lý Bình An kín đáo nhắc nhở lão Chu.
Lão Chu không quá để ý, “Chúng ta có rời khỏi Thục Sơn đâu, đi vòng quanh các Phong chơi thôi. “Thôi bỏ đi”
Thấy Lý Bình An khéo léo từ chối, lão Chu cũng không ép buộc hắn.
Thầm cười tên này quá cẩn thận rồi.
Hôm sau, mặt trời lặn về hướng tây.
Cuối giờ Thân.
“Bình An không đi thật à?”
“Đi mấy Phong khác ngắm các sư muội xinh đẹp. Có người cười trêu.
Lý Bình An đang lau nhà, cũng không quay đầu lại đáp lời, “Các ngươi cứ đi đi, chơi vui nhé. Đầu giờ Dậu.
Hai trăm dặm ngoài Thục Sơn.
Có hai thân ảnh đang chạy băng băng.
Loáng cái đã thấy xuất hiện bên ngoài đại trận hộ sơn.
Hai người này tầm khoảng hơn bốn mươi tuổi, một người quần áo lộng lẫy.
Người còn lại dáng người thon gầy, hai chân trần, tay cầm Phất trần.
Bọn họ vừa xuất hiện, khí thế trên thân liền bùng phát.
Cùng lúc đó, có vài người có thần thức tốt trong Thục Sơn đã cảm nhận được. Uỳnh!
Hai người kia ra tay, mãnh liệt tấn công đại trận hộ sơn.
Đồng thời cũng bị trận pháp cắn trả.
“Người ở đâu dám xông vào Thục Sơn của ta!”
Giọng nói vang dội mà uy nghiêm, vang lên từ Thục Sơn.
Ngay sau đó có hơi mười vầng hào quang lướt tới.
Trái ngược, bên ngoài đại trận không ngừng có người xuất hiện.
Hai bên vừa mới tiếp xúc, đã lấy ra Pháp bảo của mình.
Đủ loại màu sắc ánh sáng trên bầu trời, Phi kiếm và Pháp khí bay tán loạn.
Trong phạm vi mấy trăm trượng, tiếng hét, khí thế khiến người ta cực kỳ sợ hãi!
Dưới tầng mấy, đột nhiên xuất hiện một thân ảnh đỏ rực.
Tay vung lên, tầng mây dày mất trượng bị đánh thủng một mảng.
Rất nhiều thần thức lao tới, tuy nhiên cũng bị khí thế cuồng bạo của đối phương dọa sợ.
Chỉ thấy khói đen âm u lượn lờ quanh thân ảnh đỏ rực kia, xen lẫn đó là tiếng quỷ khóc sói gào, cực kỳ chói tai.
Trong chốc lát, cơ thể biến lớn.
Hóa thành người khổng lồ cao mấy trăm thước, giống như một tên Thái cổ Ma Thầ
Chúng trưởng lão Thục Sơn sắc mặt chợt biến.
Đoạt phách Ma Tôn!
“Không phải hắn chết rồi sao?” Có trưởng lão sợ hãi hét.
Đoạt phách Ma Tôn, vốn là một trong những đệ tử của Tiểu Nam Phong Vu Sơn. Thiên tư xuất chúng, ngộ tính cực cao.
Chưa đến nghìn tuổi, thực lực đã không thua kém bất cứ cao thủ đương thời nào.
Sau đó chẳng biết vì sao lại rơi vào Ma đạo, đoạt hồn phách người.
Dần dần, có danh xưng là Đoạt phách Ma Tôn.
Nhưng mà hắn đã bị nhân sĩ chính phái liên hợp tiêu diệt từ hàng ngàn năm trước.
Thế mà, hôm nay lại hiện thân ở đây.
Thân ảnh đỏ rực khẽ động, như quỷ xuyên thẳng qua cuồng phong.
Thân thể cao lớn, mang theo áp bức kinh khủng.
Phía sau nó, có một khối pháp ấn đen kịp.
Ma khí ngập trời, tụ lại như một tòa núi nhỏ, không ngừng lao tới đại trận của Thục Sơn.
Tiếng chuông nặng nề không ngừng vang lên.
Có địch xâm phạm
“Phong chủ, đệ tử các phong nghe lệnh”
“Chuẩn bị trận địa, sẵn sàng nghênh đón quân địch.
Tiếng chuông vừa rứt, trong Thục Sơn bỗng nhiên vang lên một tiếng thét dài.
Tựa như một lão rồng già đang ngâm xướng, thanh âm trong trẻo dễ nghe, vang vọng khắp ngọn núi.
Lão Chu và những đệ tử khác vốn đang ăn thịt nước, uống rượu, tám chuyện.
Lúc thì liếc sang mấy sư muội sư tỷ đi ngang qua.
Nói chuyện trên trời dưới đất, khi thì ôm bụng cười to, khi thì ợ một cái, khỏi nói có bao nhiêu sung sướng.
Nhưng mà, xảy ra biến cố.
Tất cả mọt người ai cũng sửng sốt.
Không khỏi nhớ đến một câu mà Lý Bình An từng nói.
Người đưa vợ ngươi ra ngoại thành chơi, ăn lẩu hát hò, tự nhiên lại gặp kiếp nạn!
Lão Chu là ngươi phản ứng nhanh nhất, “Mau mau! Mau quay về nhà giam!”
Không chỉ có bọn hắn, mà mỗi đạo thân ảnh bay ra đều có chút bối rối và mất phương hướng. Hoàn toàn không hiểu xảy ra chuyện gì.
Thục Sơn bị tập kích á?
Chuyện này….làm sao có thể xảy ra được?
Không phải đang nằm mơ chứ?
Nhà giam Thục Sơn.
Lý Bình An thở hắt ra một hơi.
Chuyện nên tới vẫn phải tới.
“Lão Ngưu, Nhuận Thổ!”
Nhuận Thổ: “Nhuận Thổ chờ lệnh”
Lời tác giả: Ngộ thề độc, ngày mai không được bốn chương ngộ tự nguyện lùn đi 0,1mm)