Chương 255: Nhà leo núi

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 340 lượt đọc

Chương 255: Nhà leo núi

“Ta đồng ý… chia ngươi một nửa Xà Dục quả, làm số tiền thưởng còn lại” “Ngươi biết vị trí cụ thể của Xà Dục quả?”

“Ừm, ta có một tấm bản đồ trong tay” Tần Diệu Diệu vội vàng gật đầu.

Tần Diệu Diệu cắn môi, thấp thỏm trong lòng.

Cuối cùng, Lý Bình An gật đầu, “Thành giao”.

Tần Diệu Diệu vui mừng, “Vậy thỏa thuận như thế nhé!”

Chủ phong, là đỉnh núi cao nhất trên Thục sơn.

Giống như một ngôi điện thờ lộng lẫy, toát ra vẻ uy nghiêm mãi mãi không thay đổi.

Lúc này, hàng trăm đệ tử Thục sơn đều tập trung trên quảng trường.

Không lâu sau, người của Tiểu Quỳnh Phong đến rồi.

Đệ tử của Tiểu Quỳnh Phong không nhiều, lần ra ngoài rèn luyện này có chưa đến mười người tham gia.

Tần Diệu Diệu là một trong số đó.

Không lâu sau, mười bốn người từ trong đại điện bước ra, khí thế lập tức trở nên nghiêm túc trang trọng.

Bọn họ có người trong tay cầm kiếm, có người trong tay cầm phất trần, người nào người nấy đều tiên phong đạo cốt.

Tạo cho người ta một cảm giác trang trọng và nghiêm túc, khiến người khác không tự chủ được mà sinh ra lòng kính nể với họ.

Phong chủ của mười bốn ngọn núi Thục Sơn, người đứng ở trung tâm là tông chủ của Thục sơn. Đầu tiền chấp pháp trưởng lão nói một tràng mấy lời không đâu.

Sau đó là vị trưởng lão chịu trách nhiệm cho lần rèn luyện này, lại dặn dò thêm vài câu. Tông chủ Thục sơn nhắm mắt, ngủ gà ngủ gật.

Lúc này, phó tông chủ đứng bên cạnh dùng cùi chọc chọc hắn, “sư huynh, đến ngươi phát biểu rồi”

Tông chủ lúc này mới kịp phản ứng, lau nước dãi bên khóe miệng.

“Hả? Ta phải nói sao?”

Phó tông chủ lạnh lùng nói: “không phải hôm qua vừa đưa bản thảo bài phát biểu cho huynh sao?” Tông chủ gãi đầu, cười hì hì.

Nhìn vào là biết quên mất rồi.

Lúc này vang lên tiếng của đệ tử chủ trì: “Bây giờ xin mời tông chủ của chúng ta phát biểu vài lời” Tông chủ hắng giọng một cái rồi nói, “Nếu đã như vậy, ta đây bèn nói vài lời, chỉ nói vài lời mà thôi!” Ta cũng đã nghĩ ngợi, nói câu gì bây giờ nhỉ, vậy ta nói vài câu đi.

Vậy thì nếu như mọi người cảm thấy vài câu này của ta vẫn chưa đủ toàn diện, tương lai ta sẽ bổ sung vài câu khác sau.

Ta chỉ nói vài câu quan trọng nhất là được rồi, tuy vậy chỉ là vài câu rất ngắn.

Nhưng mà! Các ngươi đừng xem thường vài câu này của ta! Vài câu này đều rất quan trọng..”

Mọi người: O_O

Khóe miệng phó môn chủ giật giật.

“Được rồi, tất cả đệ tử chọn nơi rèn luyện đi

Sau khi nghe lệnh này, tất cả đệ đi bước tới phi thuyền, tiến về nơi để rèn luyện mà mình đã chọn. Cũng có không ít đệ tử vẫn đứng ở đó, mà chờ đợi môn khách mình đã mời tới đi cùng mình, hoặc chờ hội họp với các sư huynh sư tỷ.

Tần Diệu Diệu nhìn xung quanh tìm kiếm Lý Bình An, “Ai, người đâu rồi?”

“Diệu Diệu, không phải ngươi tìm một môn khách đi cùng sau.

Lúc này đồng môn Tư Đồ Lôi hỏi nàng.

Tần Diệu Diệu nở một nụ cười miễn cưỡng, “Hắn… hình như vẫn chưa tới”

“Hay là ngươi bị lừa rồi, ngươi tìm người nào thế?”

“Chắc là không đâu.”

Tư Đồ Lôi nói: “Bây giờ vẫn chưa đến, tám phần là bị cho leo cây rồi.

Bỏ đi, đến lúc ấy thì đi cùng với ta, không cần người ngoài.

Vị này là môn khách của nhà ta Lưu Nhất Đao, tu sĩ tứ phẩm” Đao khách đứng sau Tư Đồ Lôi, khẽ vuốt cằm, coi như chào hỏi.

Tần Diệu Diệu có chút mất mát, “Nhưng mà ta đã thanh toán tiền cọc rồi.”

Tư Đồ lôi nói: “Yên tâm đi, chờ sau khi chúng ta trở về sẽ tìm tên đó tính sổ”

Mắt thấy, chiếc phi thuyền đi Vu Cổ sắp xuất phát.

Tần Diệu Diệu bất đắc dĩ thở dài, “Chỉ đành vậy thôi”

Trong lòng Tần Diệu Diệu lỗi tên mù lòa khốn nạn kia ra mắng mấy lần, kia là đầy đủ một nghìn viên linh thạch đó.

Nàng tốn bao nhiêu công sức tích cóp mà.

Càng nghĩ càng ức, suýt nữa bật khóc.

Leo lên phi thuyền, số đệ tử đi Vu Cổ không nhiều lắm, tổng cộng chỉ có mười người.

Trưởng lão đi cùng họ nói: “Chuẩn bị xuất phát!”

“Chờ đã!!”

Đôi mắt Tần Diệu Diệu sáng lên.

Chỉ thấy từ đằng xa có một người một trâu đang lao nhanh tới đây.

Phi thuyền cách mặt đất mấy trượng rồi.

Tần Diệu Diệu vui mừng kêu lên: “Lý Bình An”

Lý Bình An thi triển “Yến Tử Xuyên Vân Tung”, tung mình nhảy vút như bay.

Lão Ngưu dồn lực vào chân, nhẹ nhàng bật lên, cơ thể nó giống như làn khói.

Một người một trâu đáp xuống phi thuyền”

“Xin lỗi, tới muộn rồi”

Tần Diệu Diệu vuốt vuốt trái tim nhỏ của mình, “Dọa chết ta rồi, ta còn tưởng ngươi không tới.

Lý Bình An phải đám bụi đất dính trên người, “Làm sao có thể, nhận tiền làm việc.

Con người ta làm việc luôn tuân theo nguyên tắc, chỉ là giữa đường xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn”

“Chuyện gì ngoài ý muốn?”

Lý Bình An nhàn nhạt đáp: “Chủ phong quá cao, bò lên đó tốn thời gian”

Lão Ngưu gật đầu đồng ý, mệt chết trâu nó rồi.

Bò?

Mọi người đều ngỡ ngàng.

Bà lão chui vào chăn----- ông lão bèn mỉm cười.

(câu gốc hơi ba chấm nhưng hiểu đại ý là chết cười đi :)

Lần đầu tiên nghe thấy có người bò lên núi đấy, ngài định chơi trò nhà trèo núi sao?

Từ Đồ Lôi khẽ thì thầm vào tai Tần Diệu Diệu: “Ngươi tìm người này có đáng tin hay không đấy?” Tần Diệu Diệu bất lực cười.

Phi thuyền vững vàng trôi dạt trong không trung.

Ánh mặt trời len lỏi qua viền mây, chiếu sáng cả một vùng.

Hàng vạn ngọn núi mọc lên như rừng, biển trời mênh mộng, quả thực là một bức kỳ cảnh.

Vài người đứng trên thuyền vừa tám chuyện vừa thưởng thức cảnh đẹp.

Nhìn những áng mây mờ ảo kia, nhìn những tháng nước đang chảy xiết, mê đắm mà mơ ước về cuộc sống.

Tần Diệu Diệu nhắm mắt nhập tọa, dường như không có chút hứng thú nào với những cảnh đẹp trước mắt.

“Diệu Diệu, ngươi yên tâm lần này ta sẽ giúp ngươi.” Tư Đồ Lôi nói với nàng.

Tần Diệu Diệu mở mắt, cười nói với hắn, “Cảm ơn”

Tư Đồ Lôi lại liếc nhìn Lý Bình An đang ở dưới đuôi thuyền, khẽ nói: “Diệu Diệu, trong những môn khách này không thiếu hạng người quỷ quyệt xảo trá, ngươi phải cẩn thận.

“Ừm, yên tâm đi.” Tần Diệu Diệu gật đầu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right