Chương 256: Mảnh đất Vu Cổ
1563 chữ
Lý Bình An lấy ra một ít dược liệu từ trong túi trữ vật, sau đó lại lấy nồi từ trên lưng Lão Ngưu xuống.
Hắn bắt đầu chế biến dược liệu, vừa nấu vừa nếm thử mùi vị.
Y giả nhân từ.
Lý Bình An và Lão Ngưu đã tra qua tư liệu, mảnh đất vu cổ chứa đầy các loại trùng độc bọ cạp độc, có các loại độc dược kỳ hoa dị thảo, cũng có các loại độc dược chất độc và độc trùng.
Chúng có hình dạng kỳ quái, âu cũng là dược liệu hiếm thấy, nhìn qua thì có vẻ không có gì kỳ lạ, nhưng chúng lại có độc tính nhất định.
Dựa vào mệnh cách màu đỏ “Y giả từ tâm”
Y thuật của Lý Bình An đã đạt được thành tựu nhất định, cho nên chuyến đi này một là vì kiếm linh thạch.
Hai là, tìm một ít dược liệu.
Lý Bình An tự chuẩn bị cho mình một ít thuốc tăng cường sức khỏe cho cơ thể.
Mấy ngày nay tu hành, khiến cơ thể của Lý Bình An có hơi hư nhược.
Từ trước đến nay tu hành không phải cứ giẫm lên là xong.
Ngoài dựa vào việc ăn uống để bổ sung dinh dưỡng ra, còn cần phải rèn luyện cơ thể của mình.
Để cơ thể của mình trở nên mạnh khỏe hơn, như vậy mới có thể thuận lợi vượt qua khoảng thời gian
Vả lại mình ăn không hết, có thể đem bán đổi lấy linh thạch.
Một công đôi việc.
Lý Bình An nấu thuốc, Lão Ngưu đứng bên cạnh cầm giấy bút ghi ghi gì đó.
Một người một trâu phối hợp ăn ít.
Dẫn đến có vài người lần lượt nhìn họ với ánh mắt kỳ quái.
Linh thú của Thục sơn không ý, nhưng mà linh thú kỳ quái như vậy, vẫn là… ít khi thấy.
Màn đêm đen kịt, giống như một lọ mực đậm đổ tràn đến tận chân trời, ngay cả ánh sao le lói cũng
không nhìn thấy được.
Những đệ tử trên phi thuyền hầu như đều nhắm mắt tu hành.
Lý Bình An bận rộn nghiên cứu phương thuốc.
“Ngươi biết kéo đàn nhị hồ?”
Người nói là một đứa trẻ khuôn mặt non nớt, tóc búi trên đầu, không có bội kiếm.
Bên hông cắm một cây sáo bát xích.
Lý Bình An nói: “Nghề kiếm cơm
“Có thể kéo cho ta nghe chăng?”
Lý Bình An cười nói, “Ngoan, tiểu bằng hữu, những người khác đã ngủ rồi, mai kéo cho ngươi nghe
sau!”
Đứa bé kia lập tức nổi nóng, “Ngươi mới là tiểu bằng hữu, cả nhà ngươi mới là tiểu bằng hữu, bổn tọa là trưởng lão của Thục sơn!”
Lý Bình An sững sờ, “(Oo©). . .”
Mặt trái xoan, khuôn mặt non nớt, sống mũi cao.
Nhìn dáng vẻ này chắc chắc chưa hơn mười tuổi.
Đứa bé kia vỗ ngực, “Bổn tọa là trưởng lão của Thục sơn, đạo hiệu Thanh Phong”
Lý Bình An chắp tay nói: “Hóa ra là Thanh Phong trưởng lão, đắc tội đắc tội.
11:19
Thanh Phong trưởng lão chỉ vào cây đàn nhị sau lưng Lý Bình An. “Chán quá, ngươi kéo đàn nhị hồ cho ta nghe đi chứ”
“Nhưng mà bọn hắn đang tu hành mà”
Thanh Phong trưởng lão hừ một tiếng, “Ngươi xem bọn họ là người như thế nào, nếu như tiếng đàn
nhị hồ có thể gây nhiễu loạn tinh thần của bọn hắn, vậy thì rời khỏi Thục sơn từ đây luôn đi”
Lý Bình An không cãi lời bà lão nữa, lôi đàn nhị hồ ra.
Dù sao người ta cũng là trưởng lão Thục Sơn, không cần thiết phải đắc đội.
Tiếng đàn nhị man mát, phá vỡ màn đêm yên tĩnh.
Trong bầu không khí bị thương mang theo sự đau buồn cực độ, thê lương u oán, lại cực kỳ nhu hòa. Khiến cho người ta không kiềm nghĩ về một hình ảnh thê lương:
“Tuyến lớn như lông ngỗng bay xuống, tiếng đàn nhị hồ thê thương ai oàn bị vùi lấp trong màn tuyết bay, vang lên thanh âm đau lòng”
Phù
Tư Đồ Lôi đột nhiên mở to mắt, từ trong quan tưởng phục hồi lại tinh thần.
Trưởng lão Thanh Phong liếc Tư Đồ Lôi một cái, khẽ nhăn mày.
Tư Đồ Lôi có hơi hổ thẹn cúi đầu.
Mấy người còn lại không hẹn mà cùng, mồ hôi toát trên trán, rõ ràng là đang cố hết sức chịu đựng. Thanh phong uống một ngụm rượu, hơi nhíu hai mắt.
Lý Bình An cảm nhận được sự thay đổi của những người xung quanh, không thể không ngừng lại. Thanh phong ra hiệu bảo hắn tiếp tục, vừa quan sát sắc mặt của tất cả đệ tử trên thuyền. Tiếng đàn nhị khiến người ta khó mà bắt được, trôi dạt không có điểm dừng.
Tưởng như xa lại tưởng như gần, tràn đầy bi thương.
Trong sự bất lực, lại mang theo một chút tức giận, khiến con người ta sinh ra cảm giác như lạc vào cảnh giới kỳ lạ, không khỏi đắm chìm trong nó.
Trong trái tim mỗi người dường như đều bị cảm giác không có một nơi nào có thể bộc lộ nỗi buồn
khổ bao trùm.
Lần lượt có mấy người không chịu được, thoát ra từ trạng thái quan tưởng.
Hơn nữa là có người còn thở hổn hển.
Thanh phong khẽ thở dài.
Tần Diệu Diệu cũng buộc phải thoát ra trạng thái quan tưởng, kinh ngạc nhìn Lý Bình An đang kéo đàn nhị.
Đây là… đây là gì?
Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn người.
Xì xào bàn thán về người mù kéo đàn nhị này.
“Người này đến từ đâu vậy?”
“Hình như là môn khách mà Tiểu Quỳnh Phong Tần Diệu Diệu mời tới”
“Còn ai? Còn ai kiên trì được đến cùng không?”
“Chỉ còn mỗi Lâm Tuyết sư tỷ thôi”
Bọn họ lũ lượt đổ dồn ánh mắt về phía thiếu nữ áo trắng đang ngồi trong góc đông nam.
Đó là một cô gái xinh đẹp, y sam màu trắng, đường cong tinh xảo, đeo một thanh trường kiếm.
Đó là con gái của Phong chủ Thông Thiên Phong Lâm Tuyết.
Thời gian trôi qua, sắc mặt Lâm Tuyết dần dần trở nên nặng nề.
Thanh Phong trưởng lão vươn tay đặt lên vai Lâm Tuyết, “Bỏ đi, đừng gắng gượng nữa!”
Lâm Tuyết đột nhiên hồi phục tinh thần, đôi mắt lóe lên ánh sáng khác thường, quay lại theo tiếng
nói của Thanh Phong.
Nàng nhìn chằm chằm nơi truyền đến tiếng đàn nhị hồ.
[Ting ting! Chúc mừng kí chủ)
[Nhị tuyền ánh nguyệt: lv3 (8900/10000)
[Thọ mệnh: 450–460)
Lý Bình An hồi phục tinh thần, cất đàn nhị, nhìn mọi người áy náy cười.
Lúc mới mắt đầu người bị tiếng đàn của Lý Bình An nhiễu loạn tâm trí, vốn dĩ có chút hổ thẹn.
Ví dụ như Tư Đồ Lôi, nhưng lúc này mọi người đều không chống lại được.
Ngay cả Lâm Tuyết cũng không thể trụ đến cuối cùng, lập tức cảm thấy không còn áy náy. Không để ý đến những ánh mắt kỳ quái đang dò xét mình, Lý Bình An và Lão Ngưu tiếp tục nghiên cứu phương thuốc.
Một đường không nói chuyện, ba ngày sau phi thuyền thẳng tiến tới nơi rèn luyện.
Mảnh đất Vu Cổ.
Trăng sáng treo trên cao, ở dưới nhân gian nhìn lên chỉ thấy ánh sáng lờ mờ.
Trong không trung lởn vởn một tầng chất khí u ám ở nơi Vu Cổ này, bao trùm cả nơi đây.
Nơi đầy tràn đầy hơi thở của sự chết chóc, không một tia sáng, cũng không có bất kỳ tiếng động nào, giống như mảnh đất lặng như tờ.
Trưởng lão Thanh Phong chống nạnh, cơ thể bé nhỏ hoạt bát.
“Nơi đây chính là mảnh đất Vu Cổ, ta cũng không nói mấy lời dư thừa nữa, ắt hẳn các ngươi trước khi đến đây cũng nghe qua sự nguy hiểm của mảnh đất này.
Nếu như gặp nguy hiểm đến tính mạng, phải liên hệ kịp thời cho ta. Nguy hiểm nhất ở nơi này là độc và cổ trùng, nhớ phải cẩn thận..” “Xin tuân theo lời dặn của sư thúc!”
“Đi đi!” Trưởng lão Thanh Phong phất tay áo.
Bọn họ lần lượt ngự kiếm bay đi.
Lý Bình An cất cái nồi sắt đen xì lại, vác trên lưng.
Trên lưng Lão Ngưu thật sự quá nhiều đồ rồi, cái nồi sắt này mình đành tự vác thôi.
Hắn cưỡi trên lưng Lão Ngưu, “Lão Ngưu đuổi theo”
Thanh Phong nói : “Bay đi, đừng cưỡi trâu của ngươi nữa!”
Lý Bình An quay đầu nhìn hắn, “Bay? Người bình thường làm sao biết bay được”
Thanh Phong nhíu mày, “Ngươi là tu khí luyện sĩ, ngay cả bay tầng thấp cũng không bay được?”
“Ta không phải tu sĩ luyện khí.” Lý Bình An nhàn nhạt trả lời.
Thanh Phong nhìn bóng lưng một người một trâu rời khỏi, lộ ra biểu cảm cực kỳ nghi ngờ.