Chương 290: Từ từ rồi tính

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,176 lượt đọc

Chương 290: Từ từ rồi tính

1371 chữ

Lý Bình An cảm thấy việc này có hơi không thích hợp, hình như hắn đang bị cuốn vào một chuyện cực kì phiền toái.

Mặc dù không có bất kỳ chứng cớ nào, nhưng dựa vào một vài manh mối ngày thường hắn có thể dùng trực giác đoán được.

Điều này khiến Lý Bình An có một loại cảm giác cực kì bất an.

Một buổi tối, hắn đi dạo trong vườn như thường ngày.

Ở trên sườn núi hắn phát hiện ra một gốc cây bồ đào, cây cực kì xum xuê,từng quả bồ đào treo đầy cây.

Lý Bình An nhịn không được hái được một quả, biểu cảm vừa mê vừa say.

Khi ăn, cảm nhận được vị ngọt như mật, ngọt thấm tim gan.

Ở trước cây bồ đào có dựng một bảng hiệu, trên đó viết một hàng chữ nhỏ.

Cái bồ đào này có chủ rồi.

Lý Bình An lưu lại một ít linh thạch, treo ở trên nhánh cây bồ đào.

Lúc này, hắn bỗng nhiên cảm nhận được cái gì đó.

Hắn nhanh chóng nhảy vào bụi cây phía trước, xa xa trên sườn núi có một người áo đen đang nằm. Lâm Tuyết!

Lâm Tuyết mặc áo bào đen nằm trên sườn núi.

Trước ngực là một vết máu lớn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

“... Bình An…”

“Đừng nói gì hết”

Lúc này Lý Bình An tra xét hết tất cả thương thế của đối phương một lượt.

Chỉ thấy trên ngực của nàng, có một lỗ dài nhỏ..

Vết thương màu đỏ sậm giăng khắp nơi, không ngừng tràn ra máu đen.

Dấu hiệu của trúng độc, với lại vết thương rất sâu.

Lão Ngưu vội vàng trốn cực xa, lần này bản trâu không hít thuốc phiện cho nàng đâu.

trong nhẫn chứa đồ.

Lý Bình An bận bịu chữa thương khẩn cấp, lại lấy ra hai viên thuốc màu đen từ Sau đó đổ ra một nửa thuốc bột, bôi một tầng lên vết thương của nàng. “Mạch rất yếu.” Lý Bình An khẽ nhíu mày, “Bây giờ ta sẽ độ khí cho ngươi.Bây giờ để ta truyền khí cho ngươi.”

Những năm này, y thuật của hắn sớm đã tăng lên không chỉ một cấp bậc

( Lương tâm thầy thuốc * Thái âm mẫu kinh )

Lý Bình An hít sâu một hơi, trong cơ thể tụ tập nội lực theo mười hai đường, vòng qua tám kỳ mạch.

Mạch đi ba tấc, máu đi ba tấc

Sau một hồi lâu, Lâm Tuyết chỉ cảm thấy từng đường nội lực như nặng nề, lại như sắc bén, như nhẹ nhàng hoặc lại như đang bừng bừng phấn chấn chảy xuôi trong kinh mạch.

“A…”

Nàng thở nhẹ một tiếng, chỉ cảm thấy xương sống chấn động.

Một cỗ lực lượng kì dị truyền khắp toàn thân nàng, khiến Đốc mạch của nàng trong nháy mắt bị tê liệt đi.

Lão Ngưu đưa lỗ ta lại, con mẹ nó đây là đang làm gì vậy?

“... Bình An, ngươi lại cứu ta một lần”

Sắc mặt Lâm Tuyết đỏ lên, giờ phút này nửa người nàng gần như lộ ra trọn vẹn.

Trong lòng nàng có một loại cảm giác khác thường.

Lần trước ở vu cổ chi địa, chính là Lý Bình An cứu nàng.

Lần này…..

Nhịp thở của Lâm Tuyết dần dần bình ổn.

Lý Bình An cũng không hỏi nàng bị người nào đả thương, hay vì sao lại mặc áo bào đen để che giấu thân phận.

Không phải chuyện gì cũng cần phải biết, sẽ mang đến rất nhiều phiền phức.

“Bình An, cám ơn ngươi”

“Tiện tay mà thôi”

Ngày bình thường Lâm Tuyết cũng rất để tâm đến hắn, cho nên đương nhiên Lý Bình An sẽ không thấy chết không cứu.

Ngay vào lúc này, mấy bóng người lướt qua bóng người giữa không trung.

“Chạy đi đâu rồi”

“Nàng ta bị thương, chạy không xa đâu! Ngươi đi thông báo cho trưởng lão là có người trộm bí pháp tổng môn”

Là các đệ tử các đệ tử trong chấp pháp đường.

Lâm Tuyết hoảng hốt.

Lý Bình An ôm nàng lên,sau đó bảo lão Ngưu đi mau.

Sau vài giây, hai người một trâu đã biến mất ở trong rừng.

Trở lại dược cốc của Thông Thiên phong.

Lâm Tuyết đã hòa hoãn lại, tay không tự chủ được bắt lấy tay của Lý Bình An.

Nhuận Thổ lại gần, “Lão đại, có cần ta lấy nước cho không?”

“Lão đại, ta đi lấy đồ ăn nha”

“Lão đại….”

Lão Ngưu dùng một tay túm nó lên,không có ánh mắt độc đáo gì cả!

Lâm Tuyết nắm lấy tay Lý Bình An , cúi đầu.

Những năm này, Lý Bình An có rất nhiều thời gian ở chung với Lâm Tuyết ở dược cốc.

Lý Bình An có kiến thức phong phú, tính cách lại bình thản ung dung.

Điều này khiến Lâm Tuyết cảm thấy cực kì thân cận, lại thêm chuyện lần trước ở vu cổ chi địa.

“Bình An, ta… Ta…”

Nói nửa ngày, cũng không dám nói ra.

Không dám nói, vậy thì làm thôi.

Chóp mũi Lý Bình An ngửi thấy mùi hương ngọt mà không ngán cùng với mùi thơm ngát của riêng nàng.

Lâm Tuyết bỗng nhiên chui vào trong ngực của hắn, ánh mắt phát sáng giống như trong bầu trời đêm lóe ra ngôi sao, tâm tình nàng không thể khống chế được mà trở nên cuồng loạn lên.

Đang muốn hôn lên, một cây ngân châm từ phía đối diện đâm vào ba tấc dưới cổ họng của nàng. Vẻ mặt của Lâm Tuyết cứng lại.

Đau đến mức nàng rên rỉ một tiếng, phun ra một ngụm máu đen nhiễm độc.

Lý Bình An vỗ vỗ bờ vai của nàng, “Ngươi tốt nhất nên dưỡng thương cho tốt đi”

Sau khi giúp Lâm Tuyết lau sạch sẽ máu thì Lý Bình An đi ra ngoài.

Lâm Tuyết siết chặt nắm đấm, chóp mũi chua chua, uất ức giống như muốn khóc lên.

Nhuận Thổ và lão Ngưu thò đầu khỏi góc tường, nháy mắt.

“Lão đại làm xong rồi sao?” Nhuận Thổ nói.

Lý Bình An gãi đầu một cái, phối hợp nói: “Phiền phức, phiền phức, muốn bỏ hết công việc ở phường thị đi quá”

Hắn có một loại dự cảm xấu, mà dự cảm này nếu thật sự xảy ra thì rất có thể sẽ phá vỡ Thục Sơn. Chạng vạng tối, Lâm Tuyết rời khỏi được cốc.

Qua hai ngày, Lâm Tuyết giống như không việc gì xuất hiện trong phường thị.

Rõ ràng không chỉ y thuật của Lý Bình An có tác dụng, mà là hẳn là phục dụng một loại đan dược kì

bí nào đó.

Thấy Lý Bình An, vẻ mặt Lâm Tuyết cũng không có gì dị thường.

Giống như chuyện lúc trước chưa từng xảy ra, Lý Bình An cũng khẽ gật đầu.

Lý Bình An nói với Lâm Tuyết chuyện hắn muốn từ chức.

Lâm Tuyết sững sờ, “Vì sao?”

Lý Bình An nói ra một lý do sứt sẹo “Gần đây quá mệt mỏi,ta muốn nghỉ ngơi một thời gian”

Lâm Tuyết muốn nói lại thôi, nhìn thoáng qua bốn phía, thấp giọng nói.

“Là bởi vì… Chuyện ngày hôm qua sao? Nếu như là vậy thì ta xin lỗi người.

Hôm qua ta hơi xúc động, ngươi không cần ngại, chúng ta có thể làm bạn bè mà”

Lý Bình An cười nhạt một tiếng, “Cũng không phải là vậy,nói thật ta chỉ là muốn rời khỏi Thục Sơn, ở Thục Sơn quá lâu rồi, ta nghĩ ta nên đi ra bên ngoài xem xét.

Việc của Chế dược sư ngươi không cần lo lắng, ta và một chế dược sư khác đã thương lượng xong rồi,hắn sẽ tiếp nhận công việc của ta”

Ánh mắt Lâm Tuyết tối sầm lại, bất đắc dĩ nói, “Nếu ngươi đã quyết định vậy, vậy thì theo người đi,ngươi chuẩn bị khi nào thì đi?”

“Còn chưa xác định

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right