Chương 289: Giao dịch công bằng

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,149 lượt đọc

Chương 289: Giao dịch công bằng

2187 chữ

Trăng thanh gió nhẹ,hoa hoè tung bay trong gió.

Trên đường núi, một nam nhân ăn mặc xấu xí bước đi loạng choạng.

Thỉnh thoảng lại nhìn chung quanh như đang có tật giật mình.

Nam nhân này có gương mặt tròn, đi trên đường giống như là một con vịt.

Triệu Thuận, hắn chính là biểu đệ luyện đan sư trong miệng của tiểu đao.

Là phục vụ dưới núi của Chu gia, lợi dụng chức vụ để kiếm lời.

Thường hắn sẽ ăn cắp một ít tài liệu để luyện đan, sau đó luyện chế ra rồi cầm đến hắc thị buôn

bán.

Thế nhưng trước đây không lâu, hắc thị bị thủ tiêu.

Triệu Thuận không muốn mất đi nguồn thu nhập kếch xù này, thế là quyết định bí quá hoá liều giao dịch với một vài tán tu.

Không có hắc thị bảo vệ, ai biết có thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không.

Nhỡ có một tán tu thấy hơi tiền nổi máu tham,giết người đoạt của.

Loại chuyện này rất thường xuyên xảy ra ở Tu Tiên Giới.

Cho nên, hắn nương nhờ vào biểu ca tiểu đao của Thục Sơn Vạn Sự các, nhờ hắn tìm hộ vệ cho.

Đã hẹn rõ ràng địa điểm ở chỗ này, chỉ là sao lại không thấy người ?

Triệu Thuận nhìn quanh bốn phía một vòng.

“Ngươi đến muộn nửa canh giờ.”

Lúc này, một âm thanh bỗng nhiên truyền đến.

Triệu Thuận ngẩng đầu, lúc này mới nhìn rõ là một người nam nhân đội mũ rộng vành đang lười biếng nằm ở trên nhánh cây.

Tay phải mang theo một bầu rượu, bên cạnh còn có một con trâu.

Con trâu kia cũng đứng trên một nhánh cây, một chân thả lửng lơ.

Triệu Thuận nói : “Biểu ca ta… Là tiểu đạo”

“Biết”

“Lần đầu ta tới đây cho nên hơi chậm, thật có lỗi.”

Nghĩ nghĩ, Triệu Thuận giải thích nói.

Lý Bình An cũng không quá quan trọng vấn đề này như vậy.

Tên Triệu Thuận này giống như là rất ít khi làm ra chuyện gì xấu cho nên tất cả mọi chuyện đều viết lên trên mặt.

Người chết vì tiền chim chết vì ăn.

Trên đường đi, Triệu Thuận hơi không yên lòng.

“Cái kia….. Ngươi có tu vi gì?”

Hắn lo lắng tu vi của Lý Bình An không đủ, nhỡ đâu gặp phải chuyện ngoài ý muốn nên không bảo vệ được hắn.

Lý Bình An không trả lời hắn, chỉ dặn dò một câu, “Chờ một lúc nữa giao dịch, không nên nói chuyện nhiều, giao dịch, lấy tiền, rời đi, rõ chưa?”

Không lâu sau, hai người tới chỗ giao dịch.

Chờ đợi trong chốc lát, bên trong cây bụi truyền đến lác đác vài tiếng động..

Người mua tới là ba tán tu.

Ở giữa là nam nhân mặc trường bào màu đen, đôi mắt tam giác, mũi hình chim ưng. Trong mắt lộ ra ánh sáng ác độc, vẻ mặt dữ tợn.

Với tướng mạo này, nói là người tốt sợ là cũng không có người tin.

Sau lưng là hai người đàn ông vạm vỡ, cũng đều là một bộ hung thần ác sát.

Ba người này không hề cố kỵ mà phóng thích hết uy áp trên người mình ra. Trong lòng Triệu Thuận tràn đầy sợ hãi, chân không tự chủ được run lên. Nói trắng ra là, hắn chỉ là một luyện đan sư bình thường mà thôi. Không có thực lực gì để bảo vệ mình,cái này cũng là tình trạng của đa số tu sĩ. Triệu Thuận không dám tiến lên phía trước, nhìn Lý Bình An.

Lý Bình An tiến lên một bước, lập tức áp lực trên người Triệu Thuận tiêu tán hết. Lúc này Triệu Thuận mới nói : “Cái kia…. Chúng ta bắt đầu giao dịch đi

âm thanh của người nam nhân trung niên lạnh lùng nói: “Đồ vật mang theo sao” “Tất nhiên.” Triệu Thuận cầm đan dược từ trong chiếc nhẫn giới chỉ ra.

Người nam nhân trung niên nhận hàng, đưa cho thủ hạ bên trái kiểm nghiệm một lần. Sau khi xác nhận đan dược không sai thì ba người quay đầu muốn đi.

Triệu Thuận vô ý thức lên tiếng ngăn lại, “Chờ, ta… Tiền đâu?”

Người nam nhân trung niên nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng như dao nhìn chằm chằm vào Triệu Thuận.

Lúc này Triệu Thuận bị sự lạnh lùng và khí tràng cường đại của đối phương hù dọa, trong mắt hiện lên sự sợ hãi.

Do dự, nhưng cũng không dám mở miệng nữa.

Nam tử trung niên nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra một hàm răng không chỉnh tề.

Hai mắt cong cong, khóe mắt mang theo sát ý.

“Chúng ta chơi giao dịch công bằng nha, trả tiền giao hàng, có chơi có chịu.

Ánh mắt của nam tử trung niên dời khỏi người Triệu Thuận, rơi vào người tên mù loà vừa lên tiếng. Lý Bình An nắm chặt chuôi đao, lại tiến lên một bước.

Mỗi chữ mỗi câu nói: “Một tay giao tiền, một tay giao hàng, giao dịch công bằng, nếu không chúng ta phải thu hồi hàng của bọn ta.

Im ắng, không khí chung quanh giống như muốn đọng lại.

Nhìn vẻ mặt của ba người kia giống như một giây sau sẽ ra tay đánh nhau.

Triệu Thuận mau chóng nói : “.... Được rồi được rồi, tiền thì thôi cũng được. Lý Bình An khẽ nhíu mày.

Người nam nhân trung niên lộ ra một nụ cười nhe răng, nhún vai.

Vut!!

Lý Bình An dùng ngón tay cái cầm chặt chuôi đao, đột nhiên rút đao ra một nửa.

Ánh sáng lạnh ngưng kết lại không ngừng đao động quanh thân đao, mang theo ý lạnh sắc bén. Lộ ra ý tứ không muốn nói nhiều nữa,hắn trầm giọng nói.

“Một lần cuối cùng, giao tiền!”

Người nam nhân trung niên trầm mặc một lát rồi phất tay.

Người bên trái lấy linh thạch khỏi nhẫn chứa đồ ra, giao cho Triệu Thuận.

Lý Bình An lại nói : “Đếm đi, có đúng hay không.”

Triệu Thuận sửng sốt, bận bịu đếm đếm.

Ánh mắt của hắn híp lại thành một đường nhỏ, tâm tình vui sướng lộ rõ trên mặt. “Có đúng không?”

Triệu Thuận mau chóng gật đầu không ngừng, “Đúng đúng!”

11:33

Sau đó lại bổ sung một câu, “Dù thiếu ba linh thạch, nhưng cũng không ảnh hưởng quá nhiều, chúng ta đi thôi”

Ba tán tu cũng chuẩn bị rời đi.

Giọng nói Lý Bình An vang lên lần nữa, “Thiếu ba linh thạch”

Trong nháy mắt sắc mặt người nam nhân trung niên trở nên càng thêm âm lãnh, ánh mắt như độc xà, hắn nhìn chằm chằm vào Lý Bình An.

“Ngươi đang tìm chết sao?”

Hắn thấy, đây không phải là chuyện của ba linh thạch.

Mà là Lý Bình An không nể mặt hắn, đây là đang khiêu khích hắn.

Lý Bình An hoàn toàn không sợ, “Không phải muốn chết, mà là thiếu ba linh thạch, ngươi phải trả đủ số tiền như đã thoả thuận chứ

Triệu Thuận cũng cảm thấy Lý Bình An thật sự là làm lớn chuyện, vì vậy bèn khuyên nhủ, “Cũng có thể là ta tính sai, ba linh thạch mà thôi không đến mức đó đâu, không đến mức đó đâu. Lý Bình An không để ý đến Triệu Thuận, giọng điệu lạnh nhạt lặp lại một lần nữa.

“Bổ sung đủ ba linh thạch,thì sẽ còn có lần giao dịch tiếp theo, nếu không thì hủy bỏ giao dịch” Người nam nhân trung niên lạnh giọng, “Chỉ vì ba linh thạch?”

Lý Bình An không nói chuyện, thái độ kiên quyết.

Lý Bình An uống một ngụm rượu, nắm lấy lão Ngưu chậm rãi ung dung đi trên con đường nhỏ trong núi.

“Uy, huynh đệ, vừa rồi ngươi như vậy rất có thể sẽ kéo chúng ta vào nguy hiểm đó, ngươi có biết hay không?”

Trong giọng nói của Triệu Thuận hơi oán trách.

Hắn đang trách tội Lý Bình An vừa rồi vì ba linh thạch, suýt nữa gây xung đột với đối phương.

Tuy nhiên cũng may cuối cùng đối phương nhượng bộ.

Lúc đầu Lý Bình An lười giải thích với hắn, sau đó như là nhớ tới hắn là biểu đệ của tiểu đạo. Thế là, hắn liền nghiêm túc nói với hắn ta.

“Nhớ kỹ! Đây không phải là chuyện ba linh thạch, mà là đối phương đang thử thăm dò ranh giới cuối cùng của ngươi.

Về sau khả năng ngươi vẫn sẽ hợp tác với bọn họ, hôm nay là ba lĩnh thạch, ngày mai là ba mươi mai, ngày sau sẽ là ba trăm.

Bọn hắn biết dùng loại phương thức này thăm dò ranh giới cuối cùng của ngươi, cuối cùng kết quả của ngươi chỉ có chết mà thôi”

Triệu Thuận cười cười, “Không có nghiêm trọng như vậy đâu”

Lý Bình An không giải thích thêm cái gì nữa, cuối cùng chỉ để lại cho hắn thêm một lời khuyên. “Đừng có làm loại chuyện này nữa, ngươi không thích hợp làm chuyện này đâu”

Triệu Thuận nhìn bóng lưng của Lý Bình An, hừ một tiếng, hoàn toàn xem thường. Ngươi là đồ hèn nhát..

Lý Bình An cảm nhận được sâu sắc ý nghĩa của bốn chữ này.

Nhưng những chữ này không có quan hệ gì với hắn, hắn vốn chỉ đồng ý tiểu đao là sẽ làm hộ vệ cho Triệu Thuận lần này mà thôi.

Trở lại phường thị, vừa vặn gặp phải một lão nhân muốn mua Huyễn Tâm cỏ.

Huyễn Tâm cỏ là một loại thảo dược, có hiệu quả tinh tế huyễn.

Tuy nhiên sau khi được Lý Bình An gia công, nó đã trở thành thuốc hay.

Lão giả mua mấy bao dược thảo, rồi đánh giá trên dưới Lý Bình An.

“Ngươi chính là chế dược sư của tiệm này sao?”

“Rất không tệ. Lão nhân nói.

Lão nhân mua dược thảo xong liền rời đi.

“Ngưu.uuu…!”

Lão Ngưu chú ý tới có gì đó không thích hợp, nhắc nhở Lý Bình An là trên người tên lão nhân kia có chỗ nào đó không đúng.

Lý Bình An do dự, cũng không xen vào chuyện bao đồng.

Người nào tới chỗ này giao dịch cũng không có quan hệ gì với hắn. Qua hai ba ngày, Triệu Thuận lại tìm tới Lý Bình An.

Hi vọng Lý Bình An có thể tiếp tục làm hộ vệ cho hắn.

Tuy nhiên hắn bị Lý Bình An từ chối, rồi lại khuyên hắn hai câu.

Triệu Thuận thực sự không phải định làm chuyện xấu.

Lời hay khó khuyên những tên quỷ đáng ghét.

Hai tháng sau, cuộc sống yên tĩnh trôi qua khiến Lý Bình An quên đi việc này.

Cho đến một ngày nào đó khi đang đi dạo, hắn gặp được tiểu đao thì mới biết được tin tức Triệu Thuận bị giết.

Tiểu đao thở dài một hơi, “Trước đáy ta cũng khuyên hắn, nhưng sao hắn lại không nghe”

Lý Bình An không nói gì, tất cả đều đã được đoán trước.

Người nha~ cái mông to bao nhiêu, thì mặc bấy nhiêu cái quần cộc..

Theo thời gian trôi qua, chuyện làm ăn của phường thị càng ngày càng thịnh vượng.

Chớp mắt một cái, năm năm trôi qua.

Mỗi ngày ngoại trừ luyện những dược liệu cần thiết thì cuộc sống của Lý Bình An chỉ có tu hành và kéo Nhị Hồ.

Ngoài ra còn có các thú vui giải trí khác như pha trà, luyện thư pháp, câu cá.

Thời gian nhàn nhã và bình thản, ngẫu nhiên hắn cũng sẽ đến quán rượu trong phường thị để uống chút rượu.

Uống thì phải uống cho thoả mãn, cũng sẽ kể cho người ta một ít chuyện lý thú.

Năm năm này, hắn cũng chưa từng rời khỏi Thục Sơn.

Vốn cho rằng thời gian cứ chậm rãi trôi qua như vậy thôi,ai ngờ gần đây Lý Bình An cảm giác các đối tác khác trong cửa hàng.

Bao gồm cả Lâm Tuyết có hơi không đúng lắm.

Những chuyện này trước đây đã từng có mánh khóe.

Lý Bình An không quá để ý, chỉ là qua thời gian dài tiếp xúc, hắn xâu chuỗi lại từng chút chuyện nhỏ lại với nhau.

Sau đó hắn nảy ra một ý nghĩ khó tin.

Lâm Tuyết có qua lại với người bên trong tà giáo! ?

Không đúng, phải nói là đệ tử Thông Thiên phong có qua lại với người bên trong tà giáo. Càng rõ ràng hơn là phong chủ Thông Thiên phong, phụ thân của Lâm Tuyết có vấn đề.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right