Chương 291: Người bị thời gian lãng quê

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,410 lượt đọc

Chương 291: Người bị thời gian lãng quê

1157 chữ

Lý Bình An dắt lão Ngưu và Nhuận Thổ về dược cốc, cày ruộng xong, sắp xếp lại nhà kho gọn gàng ngăn nắp. Sau đó, hắn thu dọn hành lý, chuẩn bị rời khỏi.

“Lão đại, chúng ta thật sự phải rời Thục Sơn sao?” Nhuận Thổ thắc mắc.

“Để xem tình huống ra sao đã” Lý Bình An nói muốn rời khỏi Thục Sơn chỉ là muốn lí do qua loa thôi. Trên thực tế, hắn chỉ muốn rời khỏi Thông Thiên Phong. Hắn không muốn dính líu gì với phụ tử Lâm gia.

Thông Thiên Phong sắp xảy ra chuyện lớn.

Hắn vào Vạn Sự Các, nhờ Tiểu Đạo tìm chỗ ở tạm thời. Tiểu Đao cười nói: “Lý huynh, ngươi đừng đùa ta, ngươi ở Thông Thiên Phong rất tốt, ta còn muốn theo ngươi làm việc nữa mà”

Lý Bình An cho hắn xem hành lý của mình, Tiểu Đao mới biết đối phương không nói đùa: “Lý huynh, đã xảy ra chuyện gì?”

Hắn tốn cả buổi chiều, mới xử lí xong chuyện phòng ở mới.

Quan trọng là Lý Bình An nuôi mười mấy con gà mái con, mười mấy con vịt, năm con cừu, còn có một bầy thỏ con đáng yêu. Hắn tiếp tục dành cả đêm để xây chuồng cho thú nuôi.

Ngoài ra, hắn cũng dọn dẹp cỏ dại xung quanh phòng để trồng cây ăn quả và một vài loại hoa cỏ.

Ngày thứ ba sau khi Lý Bình An đến nhà mới, tiểu la lỵ Thanh Phong trưởng lão mới cưỡi hồ lô đến tìm hắn: “Nghe nói ngươi không làm việc nữa, xảy ra chuyện gì rồi? Có người khi dễ ngươi phải không?” Thanh Phong trưởng lão ưỡn ngực lên.

Lý Bình An trả lời qua loa. Hắn không nói bàn tán nhiều về chuyện này cho người khác nghe. Hắn biết đạo lý họa từ miệng mà ra.

Thanh Phong trưởng lão nhìn thấu suy nghĩ của Lý Bình An, nàng hừ một tiếng: “Trẻ tuổi mà già đời! Ngươi đã biết chuyện gì rồi đúng không?”

“Hả? Biết cái gì?” Lý Bình An tiếp tục giả ngốc.

Thanh Phong nói: “Được rồi, cách xa bọn họ cũng tốt, gần đây Thông Thiên Phong..”

Nàng nói nửa câu thì ngửa đầu uống một ngụm rượu.

Lý Bình An cũng không hỏi cặn kẽ.

Vẫn là câu nói kia: Biết càng nhiều thì càng mệt mỏi.

Sau khi Lý Bình An đi khỏi được cốc thì hắn càng rảnh rỗi nên có thời gian chuyên tâm tu hành.

Số lượng linh thạch kiếm được trong mấy năm qua đã đủ để hắn tu luyện một lần.

(Tên: Lý Bình An, tuổi thọ: 700.)

(Nhị Tuyền Ánh Nguyệt: Lv 4 (100/10000.))

(Thính Phong Đạo Pháp: 94%.)

(Bạt Đao Thuật: 80% – 82%.)

(Yến Tử Xuyên Vân Tung: 60% – 62%.)

(Quy Tức Công: 96%.)

Kỹ năng: (Khóa chặt khí tức: 75% – 77%.)

Từ khi Nhị Tuyền Ánh Nguyệt đạt tới đẳng cấp bốn thì tốc độ thăng cấp đã dừng lại.

Lý Bình An cảm thấy sự cố gắng của hắn giống như Tinh Vệ luôn nhặt đá, muốn lấp biển cả. Quy Tức Công không có thay đổi về chất trong mấy năm qua. Nhưng tóm lại, từng thuộc tính cơ thể đều đang tăng một cách đều đặn.

Về phần phù văn đại đạo, bây giờ, Lý Bình An chỉ nắm giữ hai cái, nếu hắn muốn có phù văn hoàn chỉnh thì cần phải có năm mảnh vỡ.

Ở đây có một đám người che giấu thân phận và vị trí nên hắn không có thời gian xử lí chuyện này. Bây cuộc sống của Lý Bình An giống như tạm thời dừng lại.

Thời gian trôi qua thêm một năm, Tư Đồ Lôi sinh hài tử, mời Lý Bình An đi uống rượu mừng trăm ngày.

Lý Bình An ngồi ở bữa tiệc, phu thê Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu ôm hài tử tới chào hỏi đám người. Hai người kết hôn nửa năm trước.

Tần Diệu Diệu thích Tư Đồ Lôi sao? Chỉ sợ không có, chỉ do hắn là đối tượng thích hợp thôi.

Trước khi tu vi đạt đến đỉnh điểm thì người tu hành cũng chỉ là người. Nếu là người thì sẽ có sinh lão bệnh tử, thất tình lục dục.

Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu có độ tuổi thích hợp để kết hôn nhưng tu vi hai người vẫn không tăng

Nếu không có chuyện ngoài ý muốn thì bọn họ sẽ giậm chân tại chỗ cả đời. Đương nhiên ở trong đó sẽ có vài người đặc biệt sẽ tiếp tục kiên trì, hưng phần lớn người sẽ giống Tần Diệu Diệu và Tư Đồ

Lôi.

Mỗi tu sĩ lựa chọn một đạo lữ song tu thích hợp sẽ có lợi cho việc tu hành, ngoài ra sau này, nếu bọn họ sinh hài tử thì còn được tông môn ban thưởng. Nếu mọi chuyện thuận lợi thì đứa trẻ này cũng sẽ thành đệ tử Thục Sơn.

Lý Bình An nhớ tới lần đầu tiên gặp Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu ở Vu Cổ Chi Địa thì Tư Đồ Lôi trúng ảo thuật muốn cởi quần đi ị, cũng may đã bị hắn ngăn cản.

Tất cả mọi chuyện giống như mới xảy ra vào hôm qua.

Lý Bình An cười khổ. Tất cả mọi người đều đi về phía trước, chỉ có hắn bị thời gian lãng quên.

“Bình An!” Phu thê Tư Đồ Lôi đi tới: “Bình An, ta kính ngươi một ly!”

Lý Bình An cười, uống cạn rượu, đưa tay sờ hài tử trong ngực Tần Diệu Diệu: “Thật đáng yêu. “Đương nhiên rồi, cũng không nghĩ xem nó là nhi tử của ai”

Tư Đồ Lôi cười ha ha.

Lý Bình An nhớ Tư Đồ Lôi từng nói, cả đời cũng sẽ không cần trẻ con, trẻ con quá phiền phức.

Hắn muốn làm một sự nghiệp lẫy lừng, muốn nổi tiếng muôn đời… Nhưng mà khi xoay người thì phát hiện những giấc mơ này đã cách hắn rất xa. Cuối cùng hắn cũng chỉ cười cho qua.

“Uống!” Tư Đồ Lôi giơ ly rượu lên.

Lâm Tuyết cũng tới, chúc mừng Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu đưa.

Trong lúc nói chuyện phiếm, Lâm Tuyết nói với Lý Bình An: “Nói thật, chế dược sư mới tới không bằng ngươi.”

Nàng nói vậy là muốn Lý Bình An trở về.

Nhưng dù vậy hắn vẫn từ chối, hắn biết có một số việc có thể xen vào, nhưng có một số việc tuyệt đối không nên dính vào, cho tới bây giờ, hắn và Lâm Tuyết không phải là người của một thế giới…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right