Chương 292: Phản bội chạy trố
Ban đêm thời tiết tốt, gió mát trăng thanh, Lý Bình An hít sâu, ngồi xếp bằng. Trâu già và Nhuận Thổ bảo vệ hắn.
Lý Bình An chờ đợi tới lúc thoải mái nhất, nhưng thẳng đến lúc gà gáy, bình minh lên, bắt đầu ngày mới, hắn vẫn không tìm được cảm giác nên bắt đầu ăn cơm của trâu già nấu.
Nhuận Thổ thừa dịp thời gian này hỏi Lý Bình An những vấn đề khó hiểu của Luyện Khí Quyết. Lý Bình An dạy hắn cách điều tức, hô hấp, thổ nạp, vận công. Lý Bình An dạy từng câu từng chữ, giải thích chi tiết đến khi nào hắn hiểu rõ thì thôi.
“Khi ngươi chuẩn bị xong mọi thứ thì có thể tìm kiếm cảm giác tiến hành đột phá, nhưng nhớ kĩ nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì ngươi có thể sẽ chết nên nhất định phải cẩn thận” Lý Bình An nghiêm túc nói.
“Vâng” Nhuận Thổ gật đầu.
Qua mấy ngày, Lý Bình An vẫn chưa tìm được cảm giác nhưng hắn cũng không bực bội, dù sao
cũng chịu đựng nhiều năm rồi nên thêm chút thời gian vẫn không sao, điều quan trọng nhất hắn để ý là nhất định phải an toàn.
Tu luyện lục bí của cơ thể con người rất khó, nếu người tu luyện sơ sẩy thì sẽ chết. Tất nhiên đây là những gì mà Lý Bình An hiểu.
Nhuận Thổ lại đến tìm Lý Bình An: “Đại ca, những ngày qua, ta cảm thấy mình có nắm chắc đột phá
“A? Ngươi nắm chắc mấy phần?”
“Ít nhất chín phần!” Nhuận Thổ tự tin nói.
Lý Bình An thấm thía nói: “Chín phần? Chỉ có chín phần mà ngươi cũng tự tin sao? Tu sĩ chúng ta phải cẩn thận hơn thế nữa. Nếu không nắm chắc mười phần, lỡ như xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì làm sao?”
“Chuyện ngoài ý muốn? Là chuyện giạ?”
“Ví dụ như núi lửa phun trào, động đất, tu sĩ khác đánh nhau…
Nhuận Thổ cầm quyển sách trống ghi chép lại những điều Lý Bình An nói, đây đều là kinh nghiệm quý giá.
Lý Bình An luôn không tìm được cảm giác đột phá, cảm giác đó giống như táo bón. Rõ ràng biết mình đau bụng, nhưng lại không thể đi vệ sinh.
Lý Bình An chắp tay, tản bộ để tranh thủ tìm cảm giác.
Một ngày này, hắn ngẫu nhiên gặp Lâm Tuyết. Lâm Tuyết đứng một mình trên sơn cốc, lẳng lặng ngắm trăng.
“Đêm nay, mặt trăng thật đẹp” Nàng quay đầu, cười với Lý Bình An.
Lý Bình An cũng cười với nàng, sau đó quay đầu đi.
“Đáng tiếc, sau này không thể nhìn thấy phong cảnh như thế này nữa.” Lâm Tuyết lẩm bẩm.
Lý Bình An nghe được câu nói kia, hắn dừng chân lại, muốn nói lại thôi. Hắn muốn khuyên mấy câu, nhưng không biết nên nói gì.
Lý Bình An biết rõ, đừng nói vài câu, dù là mấy chục câu, cũng không thay đổi được gì nên hắn chạy
ra xa.
Nửa tháng sau, một tin tức đáng sợ truyền khắp Thục Sơn, thậm chí là Trung Châu.
Phong chủ Thông Thiên Phong, Lâm Lục Sơn của Thục Sơn mang theo nữ nhi Lâm Tuyết, cùng
đông đảo đệ tử phản bội Thục Sơn, đồng thời mang đi rất nhiều pháp khí của Thục Sơn. Trên đường chạy trốn, hắn giết hai trưởng lão Thông Thiên Phong, làm nổ tung tám dược cốc khiến mấy chục đệ tử trông coi dược cốc chết hết.
Thời gian chưa tới ba ngày, tất cả mọi người ở khắp nơi đều biết tin tức này.
Các vương triều lớn, người tu hành đều nhao nhao tìm hiểu chuyện này.
Thục Sơn tức giận, từ khi Thục Sơn khai tổng lập phái đến nay, chưa hề xảy ra bê bối lớn như thế. Cấp cao của Thục Sơn khẩn cấp tổ chức hội nghị, nhất trí thông qua một quyết định, dùng thời gian nhanh nhất, bắt Lâm Lục Sơn và đệ tử phản bội chạy trốn về quy án. Nhưng mà Lâm Lục Sơn đã chuẩn bị từ lâu nên không để Thục Sơn bắt lấy dễ dàng.
Tông môn tức giận khiến đệ tử Thông Thiên Phong chịu ảnh hưởng.
Trên dưới Thục Sơn đều được tra xét nghiêm túc, cả ngày có thể thấy đệ tử Chấp Pháp Các bay giữa không trung, thỉnh thoảng lại có đệ tử bị gọi tới hỏi chuyện.
Sự cố còn đang mở rộng, dù sao chuyện Phong chủ một ngọn núi phản bội chạy trốn đã gây ảnh hưởng lớn tới Thục Sơn.
Về lí do vì sao hắn phản bội thì có nhiều giả thuyết. Có người nói Lâm Lục Sơn đã bất mãn Thục
Sơn từ lâu, cũng có người nói hắn là gián điệp của Yêu tộc cài vào ngay từ đầu,... Tất cả đều thành bí ẩn, không biết nên tin cái nào.
Cao tầng lại giữ kín chuyện này như bưng.
suy đoán
Lý Bình An cũng không hỏi thăm linh tinh, thời kì đặc thù cũng không ra ngoài tản bộ. Lỡ như bị đệ tử Chấp Pháp Các chú ý thì sẽ gặp phiền phức.
Lý Bình An rất bội phục trực giác của bản thân, nghe nói ba người hùn vốn với Lâm Tuyết mở cửa hàng ở một phường thị cũng chết oan uổng trong trong trận phản loạn.
Khi Lý Bình An tới phường thị, cũng đã từng nhiều lần tiếp xúc với ba người họ, họ là người tốt. Hắn thường xuyên hỏi họ vài vấn đề, họ luôn kiên nhẫn giải thích cho hắn. Nếu là lĩnh vực hắn am hiểu thì hắn cũng giải thích lại.
Giữa bọn họ không có lục đục nên luôn giúp lẫn nhau để đạo trường sinh nhưng mà mọi việc trên thế giới không đơn giản như vậy.
Lý Bình An cũng quen rất nhiều người chết trong dược cốc của Thông Thiên Phong, trong đó có vài đệ tử do hắn dạy. Nhưng mà vận mệnh của bọn họ đã thay đổi do vì lựa chọn của một người.
Nếu như hắn không phát hiện những việc đó thì có lẽ bây giờ hắn cũng chết giống họ.
Lý Bình An không biết vì sao phụ tử Lâm gia lại lựa chọn như vậy. Nhưng tất nhiên hắn cũng không muốn biết. Hắn chỉ thấy may mắn vì đã kịp thời thoát ra chứ không lún sâu vào đó.
Ngày bình thường lúc không có chuyện gì làm, Lý Bình An sẽ ở trong vườn chăm sóc hoa cỏ, uống trà, đánh cờ với Nhuận Thổ và trâu già. Đôi khi hắn cũng hướng dẫn Nhuận Thổ tu hành.
Dù tạm thời không thể buôn bán nhưng hắn cũng không buồn bởi vì có thể sống sót thì hắn đã rất
thỏa mãn.
Trong thời gian đó, Lý Bình An cũng bị đệ tử Chấp Pháp Các gọi tới hỏi chuyện bởi vì hắn đã ở trong dược cốc của Thông Thiên Phong trong một thời gian dài và cũng là chế dược sư trong cửa hàng của Lâm Tuyết ở phường thị.
Lý Bình An khai những gì nên khai, Chấp Pháp Các cũng uyển chuyển nhắc nhở hắn trong thời gian tới đừng làm chuyện gò khả nghi.
Lý Bình An cũng nghe theo, thậm chí không ra khỏi sân. Hắn cùng trâu già và Nhuận Thổ nằm trong sân, xem ánh mặt trời sáng rực rỡ.
“Lão Ngưu, Nhuận Thổ, lần này chúng ta được chứng kiến lịch sử. Đây là lần đầu tiên phong chủ của Thục Sơn phản bội chạy trốn.”
“Nghé….....”
“Xảy ra chuyện lớn thế này, chỉ sợ chúng ta cũng không thể tiếp tục ở Thục Sơn được nữa, nhưng..” Lý Bình An ngáp một cái.
Nhưng mặc kệ nó. Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, xe đến trước núi ắt có đường. Chuyện của
ngày mai thì để ngày mai nói, có lẽ ngày mai phải đi lang bạt khắp nơi. Nhưng nó không ảnh hưởng gì tới chuyện Lý Bình An tắm nắng hôm nay cả.
“Thật thoải mái!”