Chương 293: Vây công (1)
“Đạo hữu, lấy cho ta một bình trà
Trong quán trà, Lý Bình An gọi một bình trà giá 20 viên linh thạch, giá đắt cắt cổ.
Đã lâu rồi, Lý Bình An chưa ra ngoài nên hắn phát hiện xung quanh có càng nhiều đệ tử tuần tra. Bọn họ hỏi hết người này tới người kia nên mọi người rất lo lắng.
Lý Bình An tò mò hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Lão bản quán trà nhỏ giọng trả lời Lý Bình An: “Còn có chuyện gì nữa, thì chuyện của Lâm Lục Sơn ở Thông Thiên Phong đó. Đại Tùy, Hoài Lộc thư viện, Phật Môn đều phái người đến, chuẩn bị vây giết Lâm Lục Sơn!”
Lý Bình An khẽ nhíu mày: “Nghiêm trọng vậy sao?”
Nếu bình thường thì Thục Sơn sẽ tự giải quyết bê bối này. Tìm những tông môn khác hỗ trợ thì khác gì vạch áo cho người xem lưng đâu.
“Thân phận của Lâm Lục Sơn thật sự quá quan trọng, hơn nữa hắn nắm rất nhiều tình báo quan trọng, đây cũng không phải là chuyện riêng của Thục Sơn. Người suy nghĩ một chút, hắn phản bội chạy trốn khỏi Thục Sơn thì khắp Cửu Châu có chỗ nào cho hắn đi? Với thân phận của hắn thì có thế lực nào dám cho hắn vào ở không?”
Lý Bình An suy nghĩ rồi trả lời: “Yêu tộc bên ngoài Trấn Yêu Quan…”
Lão bản cẩn thận nhìn bốn phía: “Nếu như Lâm Lục Sơn trốn ra Trấn Yêu Quan thì không đoán được sẽ xảy ra hậu quả gì, hơn nữa nó ảnh hưởng rất nghiêm trọng. Cho nên, Đại Tùy, Hoài Lộc thư viện, Phật Môn đều phái người tới.
Lão bản ngập ngừng, nói tiếp: “Nghe nói nữ hoàng Đại Tùy cũng tới vào buổi chiều hôm nay. Nghe nói nữ hoàng đẹp như tiên, không biết chúng ta có phúc gặp được hay không?”
Lý Bình An uống xong trà rồi về.
Bên ngoài đang rối loạn nhưng chỉ cần ta bình tĩnh trước mọi nguy cơ thì mọi chuyện sẽ được giải quyết.
Lý Bình An đóng cửa, không ra ngoài. Hắn chỉ chăm sóc hoa cỏ trong sân. Gió thổi vù vù, con gà
con vịt đi tới đi lui trong sân.
“Nghé….....!”
Trâu già vội vã chạy tới, Nhuận Thổ đi theo phía sau.
“Lão đại lão đại, có người trộm táo của chúng ta, còn không chịu trả tiền!”
“Trộm thì để hắn trộm, chỉ mấy quả táo thôi mà” Lý Bình An nói.
Nhuận Thổ vừa khóc vừa nói: “Lão đại, tên kia rất khoa trương! Hắn nói năng lỗ mãng, còn đánh ta một trận. Lão đại, hắn đánh mông ta là đánh mặt ngài đó”
Lý Bình An nhướng mày, sao câu nói này nghe quen tai vậy?
Hắn đi theo Nhuận Thổ và trâu già tới chỗ cây táo, chỉ thấy một lão giả mặc áo trắng ngồi dưới gốc cây.
Lão giả có lông mày dài nhỏ, mũi cao thẳng, trên cằm có một sợi râu. Dáng vẻ giống thư sinh, lão đang say sưa ăn táo ngon lành. Lão giả nhìn Hiệp Khách Bút bên hông Lý Bình An rồi cười. “Phi! Lão già, ngươi xong đời rồi..” Nhuận Thổ chỉ lão giả, bắt đầu mắng.
Lý Bình An đá hắn một cái rồi hành lễ với lão giả: “Tiểu đệ của tại hạ có lỗi, mong lão tiên sinh rộng lòng bỏ qua cho
“Không sao, quả táo này không tệ, ngươi trồng thế nào?” Lão giả vừa nói vừa ăn.
“Nếu lão tiên sinh thích thì hái nhiều một chút mang về”
“Ngươi thật hào phóng” Lão giả cười.
Lúc này, Cảnh Dục đi tới. Hắn nhướng mày với Lý Bình An rồi nói với lão giả: “Viện trưởng, đã đến giờ, mọi người đều đang đợi ngài”
Cảnh Dục dẫn lão giả rời đi, hắn quay đầu làm mặt quỷ với Lý Bình An.
Hai ngày sau, Thục Sơn bắt đầu hành động. Thục Sơn điều một nửa đệ tử ra, ngoài ra còn có người của Đại Tùy, Phật môn và Hoài Lộc Thư Viện. Tổng cộng có năm vạn người, trong đó có chừng mười đại năng bát phẩm. Bọn họ không tiếc bất cứ giá nào để vây giết đám người Lâm Lục Sơn trong Cửu Châu.
Trên quảng trường chủ phong của Thục Sơn, tất cả mọi người kể cả môn khách như Lý Bình An đều được triệu tập đến.
Lý Bình An cũng báo danh tham gia chiến đấu. Tất nhiên là không phải tự nguyện bởi vì những
người đã từng là đệ tử hay nhân viên của Thông Thiên Phong đều được tính vào hàng ngũ chiến đấu. Chắc do tông môn lo lắng trong đó có người thừa dịp Thục Sơn đi hết sẽ làm loạn.
Liễu Vận trèo lên đài cao, bên trái là đương kim chưởng môn của Thục Sơn, bên phải là viện trưởng của Hoài Lộc thư viện. Còn những người còn lại cũng có thân phận không tầm thường.
Mấy năm không gặp, cũng không thấy Liễu Vận già đi. Chỉ là khí chất trên người càng xuất sắc, có sự quyến rũ của nữ nhân.
Lý Bình An đứng ở một góc trong đám người, không đáng chú ý. Hắn lười biếng ngáp một cái, ngậm một cọng cỏ đuôi chó, để ánh sáng chiếu lên người.
Đêm đó, đám người cưỡi phi thuyền trùng điệp xuất phát. Theo tin tức đáng tin, Lâm Lục Sơn ẩn nấp ở một nơi trên Tam Vô Phong.
Trên Tam Vô Phong có nhiều thế lực tà giáo, thế lực có tiếng tăm lừng lẫy nhất là âm Sát Tông. Bởi vì bọn họ có nhiều mưu kế, phong cách làm việc rất độc ác, tu vi cao cường nên các tông môn lớn đã từng tổ chức mấy lần vây giết nhưng vẫn không thể nhổ tận gốc.
Nhưng lúc này…
“Xuất phát!”
Theo từng tiếng hô to, từng chiếc phi thuyền bay lên không trung. Hôm nay thời tiết cũng không tốt, mưa rất lớn, giống như hàng ngàn hàng vạn mũi tên bắn xuống. Gió to thổi khiến nước mưa giống vô số chiếc roi quất vào phi thuyền. Phi thuyền lung lay, phát ra tiếng vang “kẽo kẹt” liên tục.
“Yên lặng”
Lão giả từng ăn quả táo của Lý Bình An nói một chữ.
Ngôn Xuất Pháp Tùy.
Giống như đang ra lệnh cho thế giới vậy, chỉ trong chớp mắt, mưa to tầm tã đã dừng.
Trên phi thuyền, Tư Đồ Lôi ngồi cạnh Lý Bình An thở dài một hơi: “Sao lại đi đến bước này chứ, rõ ràng đã là chủ của một phong, ai ”
Lý Bình An không nói chuyện, hắn yên lặng cọ xát đao…