Chương 294: Vây công (2)
1303 chữ
Trong Tam Vô Phong rộng mênh mông có hai tu sĩ ngũ phẩm tà giáo đang bàn chuyện. Nhưng bất ngờ là bọn họ cũng không bàn chuyện chơi nữ nhi nhà ai vui hơn, nên tu loại công pháp nào. Ngược lại bọn hắn nghiên cứu những vấn đề triết lí như ý nghĩa của cuộc sống, thế giới tồn tại theo nguyên lí nào, khi nào nó sẽ biến mất.
Một tu sĩ già thấm thía nói: “Ngươi rất thông minh, sau ngày hôm nay, ta sẽ về nhà sống một cuộc sống thoải mái”
“Tiền bối, đi thong thả!”
Năm tu sĩ già vỗ vai hắn.
“Suu!”
Máu tươi vẩy lên mặt tu sĩ trẻ, một cái đầu bay lên cao.
Tu sĩ trẻ hơi sững sờ.
Tu sĩ già vừa mới nói chuyện nhưng bây giờ nụ cười cứng ngắc trên mặt. Một giây sau, đầu của tu sĩ trẻ cũng rơi trên mặt đất.
Ầm —!!
Cùng lúc đó, trận pháp bảo vệ của Tam Vô Phong cũng sụp đổ.
Gió mạnh thổi qua đất đá vỡ nát bay tứ tung giống như vừa mới trải qua một trận thiên tai. Bụi đất bay đầy trời, rừng cây rậm rạp rung lắc dữ dội. Bầu không khí rất thê thảm.
“Các ngươi mau nhận cái chết!”
Giống như có một bàn tay đáng sợ bóp chặt trái tim mọi người, tiếng thét muốn xé rách màng nhĩ của người ta.
Trong nháy mắt này, tất cả mọi người khựng lại.
Số lượng lớn đệ tử từ bốn phía xông vào Tam Vô Phong, chiến tranh đang nghiêng về một phía nên toàn bộ Tam Vô Phong xuất hiện cảnh máu chảy thành sông, có người bị thương nặng, có người chết thảm, có người chạy trốn, có người quỳ trên đất cầu xin tha thứ.
Không ngừng có xác chết ngã trên mặt đất, lúc nãy còn sống vui vẻ, bây giờ đã thành thịt nát.
Nhiều năm qua, trên Tam Vô Phong, có rất nhiều tà giáo độc ác tung hoành khắp nơi. Tụ tập lại thành thế lực lớn đến mức không sợ các tông môn lớn. Bọn họ nghĩ thế lực của mình đã mạnh tới mức có thể chống lại những tông môn này.
Nhưng khi những tông môn tồn tại vạn năm này tiến hành càn quét bọn họ, bọn họ mới phát hiện mình đã phạm sai lầm lớn.
Sở dĩ lúc trước bọn họ có thể tồn tại là vì thế lực khắp nơi mới tạo một thế cân bằng nhưng khi bọn họ phạm sai lầm lớn thì sẽ bị diệt vong.
“Kiếm chí tà lui!”
Trong một sơn động, Cảnh Dục cầm Thanh Phong chém xuống.
Một kiếm này không mạnh, nó không đả thương được ai nhưng nó tạo ra một đường cung, đầm xuống mặt đất. Ngay sau đó, âm thanh của gió và sấm vang lên tạo thành lực mạnh phá vỡ giam cầm trong động giết sạch tà tu bên trong rồi để lại một vết nứt lớn.
- Cảnh Dục sư huynh!
- Là Cảnh Dục.
- Nhìn đi, đây là Cảnh Dục sư huynh của thư viện chúng ta. Hắn còn trẻ nhưng đã là ngũ phẩm
cảnh, các ngươi có làm được không?
Người trong thư viện đắc ý nói.
Những đệ tử vừa cùng bọn họ tranh luận người của Hoài Lộc thư viện và Thục Sơn thì ai mạnh hơn, lập tức im lặng không nói.
Cảnh Dục lạnh lùng hưởng thụ ánh mắt sùng bái của đám người, khí thế trên người giống lưỡi dao sắc bén.
“Oa!” Hắn như vậy khiến cho mọi người kinh ngạc. Ai cũng thích người vừa mạnh vừa lạnh lùng cả. Cảnh Dục đi tới chỗ vắng người cười to: “Ha ha ha!”
Ánh trăng chiếu lên người Lý Bình An. Những ngọn núi trùng điệp ở phía xa giống mấy thanh kiếm đâm xuyên bầu trời.
Trên núi có tiếng chim quốc kêu êm tai, dễ nghe.
Ở bên trong nói chuyện thân thiết, nhưng ở bên ngoài thì đám người lại im như ve sầu mùa đông.
Lý Bình An ngồi xếp bằng dưới đất, lấy cờ vây ra khỏi nhẫn chứa đồ, chuẩn bị đánh cờ với trâu già. Khung cảnh rất nhàn nhã, thời gian chậm rãi trôi qua.
Những đệ tử khác của Thục Sơn mở mắt, phóng tinh thần hi vọng có thể tra xét được tình huống bên trong, nhưng không thu hoạch được gì cả.
“Ai, vì sao lại để chúng ta canh giữ ở ngoài chứ?”
“Đúng vậy, thật không công bằng”
Mọi người đều nghĩ đây là một trận đánh lớn nhưng lại chỉ để bọn họ canh giữ ở ngoài, họ tiếc nuối vì không thể tận mắt nhìn thấy trận chiến.
Lý Bình An lại cảm thấy như thế này rất tốt. Hắn vừa gặm táo vừa đánh cờ với trâu già.
“Lão Ngưu, trình độ chơi cờ của ngươi giảm nhiều rồi” Lý Bình An bóp eo, Trâu già liếc hắn, chuyện thắng bại quan trọng vậy sao?
đắc ý cười.
Lý Bình An thấm thía nói: “Lão Ngưu, chuyện thắng bại rất quan trọng. Nó sẽ kiểm tra thu hoạch của một người sau khi đã nỗ lực, cũng có thể nhìn thấy chênh lệch giữa mình và người khác”
Trâu già ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy ý chí chiến đấu.
Tiếp tục đánh cờ!
Sau một lát, trâu già đắc ý ôm hai móng, hừ một tiếng: “Bản trâu trâu thắng!”
Lý Bình An trầm giọng nói: “Lão Ngưu, nếu quá coi trọng thắng bại sẽ chỉ làm một con trâu không
còn giữ vững tâm trí của mình. Khi nào ngươi làm được giống như ta, không để ý buồn vui vì một việc gì đó thì ngươi sẽ hiểu rõ chân lí cuộc đời”
Trâu già đánh hắn, nói quá phức tạp, quá khó hiểu.
Lý Bình An cười ha ha.
Những người khác nhìn qua, bọn họ đều bởi vì không thể tham dự vây công mà buồn bực hoặc khẩn trương. Lúc này, thấy Lý Bình An như vậy, bọn họ rất hâm mộ, tiểu tử này làm sao để vui vẻ như vậy?
Tư Đồ Lôi quen thuộc Lý Bình An lại biết rõ, lúc nào tâm trạng của hắn cũng tốt, chứ không than ngắn thở dài như những đệ tử khác.
Tư Đồ Lôi cũng nghĩ giống Lý Bình An, canh giữ ở bên ngoài rất tốt.
Nếu như là trước kia thì Tư Đồ Lôi đã sớm kêu la muốn xông vào. Nhưng sau khi kết hôn, có hài tử thì hắn đã thay đổi, hắn quan tâm tới thê tử và hài tử nhiều hơn bản thân.
Tư Đồ Lôi nắm chặt bùa bình an đeo trên cổ, đây là do Tần Diệu Diệu cầu cho hắn.
Một tên đệ tử cũng cười, hơi sầu não nói: “Ai, nếu ta có thể không buồn không lo giống hắn thì tốt rồi.”
“Ngươi không biết sao? Hắn không phải là tu sĩ.” Một đệ tử khác nói.
“Không phải tu sĩ?”
“Đúng vậy, mỗi ngày, ngươi cực khổ tu hành là vì cầu sống lâu. Mà hắn không thể tu hành, tự nhiên không biết những nỗi lo đó. Người ta không ở trong hoàn cảnh của ngươi mới không hiểu nên không cần hâm mộ người ta. Có lẽ trăm năm sau, hắn đã thành đất vàng mà ngươi lại bởi vì hôm nay cố gắng nên có thể tiếp tục tiến lên.”
Đệ tử được an ủi cười: “Ta..”
Tiếng xé gió chói tai đột nhiên vang lên, một mũi tên bay nhanh đâm vào cổ họng hắn..