Chương 295: Ngoài ý muốn phá vòng vây

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 365 lượt đọc

Chương 295: Ngoài ý muốn phá vòng vây

11:35

1123 chữ

“Địch tập!”

“Có địch tập”

Chẳng ai ngờ sẽ có tà tu đột phá từng tầng vây quanh.

Vì không buông tha bất cứ tà tu nào nên Thục Sơn bố trí bốn vòng vây ở Tam Vô Phong.

Mà đám người Lý Bình An ở tại vòng vây ngoài nhất, có nghĩa là bọn họ chỉ đến để xem náo nhiệt. Bởi vì ai cũng nghĩ nếu đối mặt với vòng vây thế này thì không ai có thể trốn thoát.

Nhưng mà, bây giờ…

Bỗng nhiên, trên mặt đất truyền đến một tiếng nổ lớn. Mọi người đang ngơ ngác thì một con nhện khổng lồ chui ra, lao đến chỗ bọn họ.

“Mau ngăn nó lại!”

Đám người kịp thời phản ứng, có mấy bụi gai mọc lên tạo thành lưới lớn cản con nhện.

Hai tu sĩ áo trắng bấm niệm pháp quyết, hai luồng hào quang sáng chói hợp làm một, phát ra sức mạnh lớn đánh con nhện lăn qua một bên, đè nát đám cây bụi bên cạnh.

Âm-!

Không đợi đám người thở phào, con nhện đã nổ tung. Sương mù đen nhanh chóng lan ra, làm tất cả mọi người choáng váng.

“Trong sương mù có độc!” Tư Đồ Lôi quát.

Đám đệ tử ở ngoài có thực lực rất yếu nên bọn họ nhanh chóng lui lại.

Lại thêm một mũi tên bắn tới đầu Tư Đồ Lội.

Trung Phẩm Pháp Khí!

Tư Đồ Lôi giật mí mắt lắc, cuống quít vung ống tay áo, tạo ra kình lực tạo thành màn khí muốn ngăn

cản nó. Nhưng Tư Đồ Lôi phát hiện mình đã làm sai nên vội lách sang bên cạnh.

Mũi tên bay sát qua sườn hắn, khiến hắn sợ hãi nhưng cuối cùng vẫn tránh khỏi. “Mau gọi viện binh

Có đệ tử kéo tín hiệu.

Một quả cầu lửa bay lên giữa không trung nhưng không đợi nó nổ tung thì đã bị một chiêu kiếm chém làm hai.

Một người mặc áo trắng, cầm một thanh kiếm nhuốm máu đi tới.

“Là… Lâm Tuyết sư tỷ!”

Dù biết Lâm Tuyết đi theo phụ thân Lâm Lục Sơn phản bội chạy trốn sư môn, nhưng khi đối mặt Lâm Tuyết, đám người lại cảm thán.

Đã từng, có báo nhỏ ở Thục Sơn thống kê đạo lữ mà đệ tử Thục Sơn muốn cùng song tu thì Lâm Tuyết thu được tám thành tỉ lệ ủng hộ. Một phần bởi vì Lâm Tuyết xinh đẹp. Một phần khác là do nàng có thiên tư xuất chúng, còn là nữ nhi của phong chủ Thông Thiên Phong.

Nếu nói người khác ngậm lấy chìa khóa vàng lớn lên thì Lâm Tuyết là người ngậm mấy ngọn núi vàng. Nhưng mà không ai ngờ sẽ có hôm nay.

Lâm Tuyết liếc nhìn xung quanh, thấy toàn đều đệ tử Thục Sơn.

“Tránh ra! Nếu không ta sẽ giết người cản đường”

Câu nói của nàng khiến đám đệ tử Thục Sơn cứng đờ.

Bọn họ biết rõ thực lực của Lâm Tuyết.

Nàng là người xếp hạng thứ 4 trên thi đấu của tông môn, còn mang theo rất nhiều pháp bảo. Bởi vậy đừng nói bọn họ, dù cung phụng Thục Sơn ở đây cũng không đấu lại nàng. Huống chi bên cạnh Lâm Tuyết còn có mấy người đã từng là đệ tử Thông Thiên Phong. Đám người đó có tu vi cao, đi theo sư phụ Lâm Lục Sơn phản bội Thục Sơn.

“Sư muội, không thể để bọn họ biết tung tích của chúng ta!”

“Cao sư huynh?”

Cao Thiên Hùng cầm pháp khí cung trong tay, vọt tới chỗ Tư Đồ Lôi.

Mũi tên bắn ra rất nhanh nhưng không hề có tiếng động, nhưng lại mang theo hơi thở chết chóc.

Tư Đồ Lôi lập lại chiêu cũ, tạo ra màn khí muốn ngăn cản. Nhưng mũi tên xẹt qua một đường cong đánh tới hắn.

“Xong đời rồi!” Trong đầu Tư Đồ Lôi chỉ còn suy nghĩ này.

Tốc độ của mũi tên này quá nhanh, hắn không có thời gian đề phòng.

Rõ ràng cách nhau trăm bước nhưng khi bắn mũi tên thì không còn khoảng cách nữa.

Bỗng nhiên có một bóng đen lóe lên.

“Cạch”

Mũi tên bị lưỡi đao chém gãy.

Lý Bình An cầm trượng đao đứng trước mặt hắn. Tư Đồ Lôi đổ mồ hôi lạnh, thở hổn hển.

Lâm Tuyết thay đổi sắc mặt, liếc Lý Bình An, ánh mắt trốn tránh.

Lý Bình An trầm giọng nói: “Các vị, chúng ta sẽ không ngăn cản các ngươi trốn đi, nhưng cũng không để các ngươi giết hết mọi người”

Cao Thiên Hùng nghiêm túc quát: “Xin lỗi, hôm nay các ngươi không thể sống”

“Cao sư huynh!” Lâm Tuyết vội vàng lên tiếng ngăn cản Cao Thiên Hùng. “Tu vi của người này không tầm thường, những đệ tử này cũng vô tội, đã từng là đồng môn của chúng ta. Thật sự không cần đuổi tận giết tuyệt, chúng ta mau rời khỏi đây.

Cao Thiên Hùng lạnh lùng nói: “Từ khi chúng ta phản bội Thục Sơn bắt đầu thì đã là địch với Thục Sơn, thậm chí toàn bộ nhân tộc Cửu Châu. Từ lúc đó, chúng ta đã nghĩ đến sẽ có hôm nay. Những người đã từng là bằng hữu, đồng bạn đều xem chúng ta là kẻ thù. Trên chiến trường phải có người sống kẻ chết. Giết!”

Cao Thiên Hùng bắn liên tiếp hai mũi tên.

Lý Bình An di chuyển về phía trước hai bước, hai mũi tên rơi xuống. Hai đệ tử béo, gầy lao tới chỗ Lý Bình An. Mỗi người cầm trong tay một viên Trấn Hồn Châu, âm dương kết hợp.

“Ong -!”

Những đệ tử xung quanh bị cơn sóng tác động nên thần thức hoảng hốt.

Pháp khí Trấn Hồn Đan.

Cơ thể Lý Bình An cũng đột nhiên cứng đờ, hai người thừa dịp này muốn giết hắn.

Lâm Tuyết nắm chặt chuôi kiếm. Nàng không ngờ hai huynh đệ Thành Văn, Thành Võ vừa ra tay đã vận dụng pháp bảo mạnh là Trấn Hồn Châu.

Khi nàng muốn ra tay thì Cao Thiên Hùng ấn tay nàng, nói: “Sư muội, sự lương thiện của ngươi sẽ hại chết tất cả chúng ta!”

Lâm Tuyết lại muốn ngăn cản thì đã không kịp rồi, nàng gấp đến độ hô to: “Thành Văn, Thành Võ”

Trượng đao tạo thành ảo ảnh trên không trung, trong nháy mắt chặt đầu hai người.

Lý Bình An di chuyển nhanh chóng.

Có tất cả 11 người, đều lên đi!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right