Chương 328: Trùm xã giao của Thục Sơ
2025 chữ
“Lưu sư huynh cố lên!”
Thi thoảng trên khán đài vang lên tiếng hò reo.
Tiếng vô tay, tiếng cổ vũ.
Trận đầu là đệ tử của Thanh Vân Tông Đinh Yến đấu với đệ tử của Tam Thiên Đảo Lưu Hồng.
Hai người đều là tu sĩ Luyện Khí, tu vi đều thuộc tứ phẩm Trung Kỳ, đều là những người nổi bật trong thế hệ tu sĩ trẻ.
Song phương đều muốn giành chiến thắng, thế nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi người này cũng không làm gì được người kia.
Hai người không ngừng nâng cao công lực, khí thế được đẩy lên không ngừng.
Tình hình chiến đấu ngày càng kịch liệt, chiêu thức càng ngày càng tàn nhẫn. Sau thời gian nửa chén trà.
Trận đấu cuối cùng cũng đến cao trào.
Thanh Vân Tông Đinh Yến dùng pháp bảo chặt đứt một cánh tay của Lưu Hồng. Tam Thiên Đảo Lưu Hồng cũng không vì mất một cánh tay mà ngừng động tác. Tung ra mười mấy tấm phù lục.
Pháp lực mênh mông ngưng tụ trong bàn tay, hóa thành lôi chưởng!
Một chưởng này như lửa giận của Lôi thần.
Mang theo sức mạng điên cuồng mà bá đạo, lao tới Đinh Yến.
Đinh Yến vốn né không kịp, khỏi phải nói đến phòng ngự.
Trúng một chưởng này, không chết cũng tàn phế.
Đúng lúc này, trọng tài đột nhiên ra tay.
Ngăn lại lôi chưởng của Lưu Hồng.
“Tam Thiên Đảo, Lưu Hồng chiến thắng”
Người của Thanh Vân Tông trên tầng hai khẽ thở dài một hơi.
Sắc mặt của đám người Tam Thiên Đảo cũng không mấy dễ nhìn.
Trận này, tuy thắng nhưng Đinh Yến cũng bị trọng thương.
E rằng không thể tiếp tục ra sân.
Lúc này, có mấy người vội khiêng Lưu Hồng đi.
Những tu sĩ ở đó xem náo nhiệt cũng nhanh chóng giữ im lặng.
Bởi vì bọn họ đã nhận ra rằng, trận giao lưu này, trọng tâm không đặt ở hai chữ “giao lưu”.
Nếu ban nãy không có trọng tài ra tay ngăn cản.
Chỉ sợ Đinh Yến sẽ chết dưới lôi chưởng của Lưu Hồng.
Còn trước đó nữa, nếu không nhờ Lưu Hồng phản ứng nhanh, sợ rằng thứ mà pháp bảo của Đinh Yến đoạt đi không phải là tay mà chính là đầu của hắn.
“Sao lại ra tay ác độc như vậy?”
“Không phải chỉ giao lưu thôi sao?”
“Chậc chậc – Đúng là đặc sắc.”
Lý Bình An và lão Ngưu ngồi cắn hạt dưa, chăm chú
sát.
“Đinh Yến này am hiểu phù triển, lôi chưởng trong tay hắn xuất thần nhập hóa, đáng tiếc vẫn còn thiếu”
Đinh Yến cùng Lưu Hồng rời khỏi võ đài.
Tam Thiên Đảo và Thanh Vân tông lại có một đệ tử khác lên đài.
Mỗi tiểu đội có ba người.
Ai mới là người có thể trụ đến cuối cùng, ai mới là người chiến thắng. Không lâu sau, trận đấu đã có kết quả.
Bốn người trọng thương, hai người bị thương nhẹ, không ai tử vong. Cuối cùng, Tam Thiên Đảo giành chiến thắng.
Trận thứ hai là đội của Hoài Lộc Thư Viện, đội trưởng là Cảnh Dục.
Trọng tài còn chưa giới thiệu xong.
Trên khán đài đã truyền đến tiếng reo vang lừng.
“Cảnh Dục sư huynh!”
Cảnh Dục và Trường Thanh là hai người rất được hâm mộ trong thế hệ trẻ.
Được xưng là hai đóa kỳ hoa của giới Tu hành.
Hai người dung mạo tuấn tu, thiên phú tu hành cao, là gương mặt thân quen của mỗi tờ báo. Thấy bảo bọn họ có lượng fans hâm mộ hùng hậu lắm.
Fans hâm mộ?
Lý Bình An nghĩ thầm, sau này mình có thể lấy đồ lót, bít tất, quần áo gì gì đó của bọn họ.
Đem đi bán cho đám fans cuồng kia không? Phỏng chừng kiếm được bội tiền đấy.
Cảnh Dục xuất hiện với nguyên cây trắng, sau lưng đeo một thanh trường kiếm, sát ý hiện lên trên gương mặt trắng nõn.
Dường như ông trời muốn xây dựng hắn trở thành mỹ nam tử hoàn hảo nhất thế giới.
Lý Bình An ngồi trên khán đài tỏ vẻ, ồ ta chỉ có thể chấm cho mấy thao tác này của ngươi 82 điểm thôi, 18 điểm còn lại gửi con 666 tặng cho ngươi.
Đặc sắc, con mẹ nó thật là đặc sắc.
Lý Bình An và lão Ngưu ngồi xem chăm chú.
Là một khán giả, Lý Bình An kêu lên một tiếng thích thú.
Cảnh Dục đối đầu với người kia, nhưng tên của hắn là gì Lý Bình An còn chẳng nhớ rõ.
Mà chẳng sao, tên đó chỉ trụ được trên đài mười giây chứ mấy.
Chào hỏi, rồi xuất chiêu.
Sau đó bị Cảnh Dục đánh rớt xuống đài.
Trận tỷ thí này, đặc sắc khỏi bàn.
Khán đài yên tĩnh, mà những cao thủ đứng trên đầu càng yên tĩnh hơn.
Kỳ thật người đấu với Cảnh Dục không yếu, thực lực rất mạnh.
Nhưng mà đánh với Cảnh Dục còn chẳng qua được hai hiệp.
Tuy rằng tên Cảnh Dục này có hơi lông bông, nhưng lực thực lực thì khỏi phải bàn cãi.
Cuối cùng vô cùng thuận lợi mà chiến thắng một chuỗi ba.
Hai tên đồng đội phía sau căn bản là chẳng đến lượt bọn họ thể hiện.
“Chung đại gia có một đệ tử tốt đấy”
Trên đài cao, Nữ Hoang Liễu Vận bình phẩm nói.
Chung đại gia cười nhạt một tiếng, nói vài câu khiêm tốn.
Nghĩ thầm vốn định chôn tiểu tử này, nhưng thôi tối nay đổi thành vùi đi.
Vòng đầu tiên tiếp tục mãi đến khuya.
Lúc bắt đầu còn thấy đặc sắc đấy, mà càng về sau lại càng qua loa.
Dù sao cũng mới là vòng đầu.
Nói thú vị hơn thì, chắc là trận đấu của Vân Thư Thục Sơn.
Trận đấu của ba nữ nhân…quả thật còn tàn nhẫn hơn trận đấu của nam nhân.
Sáu đệ tử của Thục Sơn đều giành thắng lợi, đạt được tư cách tham gia vòng thứ hai.
Đương nhiên những điều này đều nằm trong sở liệu, với thực lực của Thục Sơn mà bị loại ngay từ vỏng gửi xe vậy thì sau này đổi sang chăn heo đi.
Tiếng chuông vang lên, buổi tỷ thí hôm nay kết thúc.
“Thắng rất nhẹ nhàng, ta còn tưởng đối thủ rất mạnh.
“Vòng sau ngươi chiến thắng rồi, đừng có đánh tiếp nữa nhường ta đi
Đám người Thục Sơn líu la líu lo.
“Mọi người chớ có chủ quan. Lưu Nhị Cẩu nghiêm túc nhắc nhở.
Vân Thư và Lưu Nhị Cẩu lần lượt là đội trưởng của hai đội giáp, ất, bị đám người coi như ngôi sao mà đẩy vào giữa bảo vệ.
Lý Bình An dắt lão Ngưu đi theo sau.
Hắn đương nhiên cũng giống những người khác, được coi là ứng viên dự bị.
“Ê! Bên này”
Cảnh Dục từ trong đám người bước ra.
Lưu Nhị Cẩu và Vân Thư không hiểu.
Bạch Y Cảnh Dục tiếng tăm lừng lẫy của Hoài Lộc Thư Viện, đương nhiên là bọn họ biết.
Chỉ là bọn họ chẳng hiểu có quen nhau gì đâu, sao Cảnh Dục này lại nói như thân thiết lắm thế. Nhiều năm không gặp, Cảnh Dục ôm Lý Bình An một cái, rồi nói nhỏ.
“Nghe bảo bây giờ ngươi là đại đệ tử của Thông Thiên Phong, có tiểu sư muội xinh đẹp nào giới
thiệu cho ta không?”
Lý Bình An nghĩ thầm, cả Thông Thiên Phong có mỗi một trâu một lửng thôi. Làm gì có tiểu sư muội xinh đẹp nào, có loli đẩy ngươi có muốn không?
Cảnh Dục nói: “Buối tối có dự định gì không? Ta biết một chỗ hay lắm, đêm nay… “Cảnh Dục!”
Chưa nói hết lời, đã bị một đám tiểu cô nương đứng ở đây chờ từ lâu vây kín.
Lý Bình An cười bất đắc dĩ.
Có người kinh ngạc hỏi: “Bình An sư huynh, ngươi quen Cảnh Dục của Hoài Lộc Thư Viện sao? Nhìn thì có vẻ quan hệ của hai người rất tốt.
“Trước đây có quen.
Thần sắc Lưu Nhị Cẩu khẽ động, Cảnh Dục sẽ là kình địch của Thục Sơn bọn họ.
Còn gì tốt hơn nếu có thể lấy được tin tức của hắn.
“Sư phụ, núi Long Hổ đã xây lại rồi, người đừng kiếm chuyện với Lý tiên sinh nữa.
Lối ra, Tần Thời cố gắng khuyên can sư phụ nhà mình.
Lão thiên sư ngồi xổm chỗ cửa ra vào, u oán nhìn hắn.
“Không được! Tên này lấy mất Bạch Ngọc Kinh của ta, ta đòi tiền hắn thì sao?Mẹ!” Bên kia, A Lệ Á, Vương Nghị và những người khác đều đang chờ Lý Bình An.
“Ngươi chắc chắn là tiên sinh sẽ đến?”
A Lệ Á gật đầu” Ừ tiên sinh nói trong thư, hắn bảo bây giờ hắn là đệ tử của Thục Sơn, nhất định sẽ đến”
“A, tiên sinh!”
Vương Nghị nhìn thấy Lý Bình An đang đi ra.
“Tiên sinh!”
Nhưng mà, bọn họ chưa kịp lên tiếng đã có người đoạt lời.
“Tiểu tử, trả tiền! Viết thư đòi nợ gửi ngươi người cố ý không nhìn thấy đúng không”
Lão thiên sư nắm cổ áo Lý Bình An.
Tần Thời cười ngại ngùng, “Tiên sinh.
Lý Bình An hết cách nhún vai nói, “Ta là người mù, ngươi viết thư cho ta?”
“Hờ! Tiểu tử ngươi đừng có xạo le, trả tiền cho lão!”
“Nhìn hắn mặc đạo bào, hình như là Lão thiên sư của núi Long Hổ, Nhị Cẩu sư huynh?”
Lưu Nhị Cẩu trầm giọng đáp lời, “Bỏ hai chữ “hình như” đi, chính là Lão thiên sư của Núi Long Hổ đấy”
“Tiên sinh! A, lão đạo thôi ngươi kéo đại thúc nhà ta làm gì?”
Lúc này A Lệ Á và những người khác cũng sáp lại.
“Tiểu cô nương thật xinh đẹp, hình là là đệ tửu của Hoài Lộc Thư Viện”
“Ê, bên này!”
Trường Thanh không chen vào được, chỉ đành đứng bên ngoài gọi Lý Bình An. Sư phụ đã biết chuyện Trường Thanh Độ Kiếp thất bại.
May là nhờ có Lý Bình An, Trường Thanh mới sống ít.
Vì vậy hắn muốn Trường Thanh mời Lý Bình An đến đây, cảm tạ hắn một câu. “Hình như…là Phật gia Thánh đồ Trường Thanh. Lưu Nhị Cẩu nuốt nước bọt nói.
Đám đệ tử Thục Sơn sững sờ, cố nhịn không há hốc miệng.
Có người đã vẽ ra bức tranh trong đầu.
Lý Bình An là đại lão đứng sau các thế lực, một tay che trời, nhấc lên một mảnh giang sơn.
11:48
Có quan hệ thân thiết với Phật gia Thánh Đồ, đệ tử Hoài Lộc Thư Viện, đám người Long Hổ sơn. Thục sơn…trùm xã giao?
“Lão tử đến đòi nợ đấy, đừng có tranh với lão tử!” Lão thiên sư gào lên.
“Thả đại thúc của ta ra! Lão đầu thúi!” A Lệ Á không hề SỢ hán.
Mắt thấy những người khác càng ngày càng cãi nhau càng to.
Lúc này, một thái giám mặc trang phục trong cung cầm phất trần đi tới. “Vị nào là Lý Bình An, Lý tiên sinh?”
Lý Bình An bị người vây quanh, không nghe thấy.
Thái giám cất cao giọng.
Vân Thư vẫy vẫy tay, nhìn ra người kia là người trong cung. “Công công tìm Bình An sư huynh chẳng hay là có chuyện gì?”
“Ngài là?”
“Bọn ta là đệ tử của Thục Sơn, tại hạ là Vân Thư, sư muội của Bình An sư huynh”
“A, vậy nhờ ngài chuyển lời đến Lý tiên sinh, bệ hạ cho mời ~”
Đệ tử Thục Sơn: ...
Quả là trùm xã giao mà!!