Chương 329: Cửu Châu sát

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,271 lượt đọc

Chương 329: Cửu Châu sát

1431 chữ

Ngũ Lăng Cốc đều bố trí chỗ nghỉ ngơi cho mỗi nhà.

Phòng nào cũng có nha hoàn, gia nô.

Đệ tử Thục Sơn được sắp phòng ở phía Đông nam.

Hoa Cúc, hoa Mai, hoa Tử Kim, hoa Giang Hà mang đến cho căn phòng hương thơm nhàn nhạt, thấm vào ruột gan.

“Haiz, sao Bình An sư huynh vẫn chưa về nhỉ?” Một tên đệ tử Thục Sơn hiếu kỳ hỏi.

“Bình An sư huynh có nhiều bằng hữu, đương nhiên phải nán lại lâu rồi”

“Ồ, ngươi nghĩ xem vi diệu nhờ, làm cách nào mà huynh ấy quen nhiều người như vậy nhỉ.

Đệ tử của Hoài Lộc Thư Viện, Phật gia Thánh đồ, Lão thiên sư núi Long Hổ.

Còn được Nữ Hoàng của Đại Tùy triệu đi.”

Lưu Nhị Cẩu cười nói với hắn: “Bình An huynh, ngao du bên ngoài đã nhiều năm, quen nhiều bằng hữu là chuyện phải thôi.

Tục ngữ có câu, thêm một người bạn thêm một con đường.

Điểm này, có lẽ còn lâu chúng ta mới bằng Bình An sư huynh.

Có người cười chế nhạo, “Trông chờ vào người khác không bằng tự dựa vào mình, đến lúc gặp chuyện thật phải chỉ có thể dựa vào mình mà thôi, cơ bản là phải mạnh.

Những người còn lại thi nhau gật đầu, bọn họ hoàn toàn đồng ý với quan điểm này.

Ý của câu nói kia chính là: chỉ khi ngươi đủ mạnh, thế giới này mới dịu dàng với ngươi.

Nếu muốn đứng ở thế bất bại trong thế giới có mạch nước ngầm luôn sẵn sàng cuộn trào này, cách tốt nhất là phải nâng cao thực lực của mình.

Bất kể là thịnh thế, hay là loạn thế, có thực lực là có tất cả.

Nhất định phải không ngừng nâng cao bản thân, để cho mình càng có giá trị hơn.

Mấy trò mèo chỉ có thể dùng tạm thời, không thể dùng cả đời được!

“Được rồi được rồi, mau đi nghỉ ngơi đi, tranh thủ để giữ cơ thể ở trạng thái tốt nhất mai còn thi đấu

“Không hóa thành có!”

“Ta giết!!”

“Ta né nè.”

“Ngộ sẽ thi triển thần công, chém nị thành hai mảnh

Vương Nghị bất mãn kêu.

Có khoảng tám chín người trong phòng.

Đầu tiên là bốn đệ tử của Hoài Lộc Thư Viện Cảnh Dục, Triệu Linh Nhi, A Lệ Á, Bàn Tuấn.

Tiếp đó là Vương Nghị và sư muội kiêm người yêu của hắn Linh Nhi.

Ngồi đối diện là Trường Thanh hòa thượng, ngồi bên trái Lý Bình An là một nữ tử xinh đẹp mặc áo

bào đỏ.

Liễu Vận.

Đội hình này, quả là có một không hai.

Còn hỏi lý do tại sao lại có cảnh tượng này á hả, phải nói đến một canh giờ trước Liễu Vận cho truyền Lý Bình An.

Đã lâu không gặp mặt, Liễu Vận cảm thấy cùng bạn cũ ăn một bữa cơm là chuyện nên làm. Nhưng, vừa hay lúc đó Lý Bình An đang đứng ôn chuyện với đám người A Lệ Á, Vương Nghị.

Sư phụ của Trường Thanh biết Lý Bình An cứu mạng đồ đệ của hắn, vì vậy nhờ hắn tới mời Lý Bình

Thoáng cái đã xảy ra toàn bộ câu chuyện.

Nửa đường, khéo làm sao Lý Bình An gặp được Cảnh Dục.

Vì vậy, chẳng hiểu làm sao mà mấy người này cũng kéo tới.

Bầu không khỏi phải nói gượng gạo thôi rồi, giờ bảo thò chân móc ra một tòa biệt thự cũng chẳng ai dám ừ hử.

May thay, lúc này lão Ngưu lôi bàn cờ từ chiếc túi thần kỳ ra.

Cửu Châu Sát

Này là Lý Bình An và lão Ngưu lúc ở Thục Sơn chẳng có chuyện gì làm làm đấy.

Bây giờ đã đến lúc phát huy công dụng rồi.

Có trò chơi có khác, rất nhanh đã thu hút sự chú ý của mọi người. Không còn gượng gạo như ban đầu.

“Bằng hữu của ngươi nhiều thật.” Liệu Vận lạnh nhạt nói một câu.

Lý Bình An cười khổ, “Đúng vậy đúng vậy”

Kiếp này không làm gì cả ngoài kết bạn. “Ta sắp chết rồi, ai có thuốc!”

A Lệ Á thân là vua, lên tiếng cầu cứu.

Trên trận còn lại duy nhất một người là trung thần nhưng chưa rõ là ai.

“Đại thúc, mau cứu ta!” A Lệ Á ôm tay Lý Bình An nói.

Lý Bình An cười: “Ta là phản tặc”

Ánh mắt của A Lệ Á quét qua mấy người còn lại, “Hộ giá hộ giá, còn ai là trung thần nữa.

Liễu Vận nhìn thoáng qua thân phận của mình trên lá bài.

“Trung thần

Nhưng nàng vẫn ngồi yên, biểu cảm vẫn như thế. Cuối cùng vua A Lệ Á tử vong, trò chơi kết thúc. A Lệ Á nhìn lá bài của Liễu Vận, mắt trừng to. “Ngươi…sao ban nãy ngươi không cứu ta?”

Liễu Vận cực kỳ ngay thẳng nói: “Ô? Ta là trung thần à, ta quên mất” A Lệ Á phồng má, A Lệ Á giận mà A Lệ Á khum dám nói.

Cảnh Dục thích thú cười hehe.

Được vui chơi cùng một đám mỹ nữ, khiến hắn cực kỳ vui vẻ.

Thậm chí hắn còn ghép đôi xong luôn rồi.

Lý Bình An và Liễu Vận.

Cô nương tên Linh Nhi kia là bạn gái của Vương Nghị.

Tần Thời lại là tên đần, phỏng chừng chẳng có cô nào vừa ý hắn.

Trường Thanh là thì là hòa thượng.

Lão Ngưu thì sao?

Hớ! Làm gì có cô nương nào lại thích một con trâu chứ.

Lão Ngưu bỗng cảm nhận được ánh mắt khinh thường của Cảnh Dục, trừng mắt hờn dỗi. Như vậy mấy cô nương còn lại không phải là của mình hết sao.

Hê hê hê hê!!

“Nào, tiếp tục tiếp tục nào?

Mọi người càng chơi càng hẳn!”

“Ngũ cốc được mùa!”

“Khó tấn công quá!”

“Ê, Cảnh Dục ra bài đi, đến lượt ngươi rồi.

Cảnh Dục: “Gượm đã, ta đang đọc năng lực của lá bài này”

Cảnh Dục đọc dòng chữ ghi năng lực của lá bài, “Ngươi có thể để lại dấu hiệu phát huy hiệu quả tương ứng khi có thời cơ: Khi một lá bài có khả năng quyết định hiệu lực của lá bài khác, ngươi có thể chọn bỏ qua bằng cách chọn “Tử vi”, sau đó quyết định nên đổi thành 5 Bích hoặc 5 Cơ…Chuẩn bị các bước hoặc kết thúc luôn, ngươi có thể chọn xem phần đầu của các quân bài X (X là số quân bài đã đánh dấu). Nếu làm như vậy,ngươi có thể sắp xếp lại trình tự của bộ bài.

Cảnh Điềm trố mắt, ôm đầu.

Cái đẹo gì đấy, đẹo hiểu cái mô tê gì cả!!

Tần Thời phe phẩy quạt lông.

Trường Thanh ngồi bên cạnh thắc mắc, ngươi phe phẩy quạt làm cái chi.

Tần Thời cho Trường Thanh xem kỹ năng võ tướng của hắn.

“Quan Tinh: Ngươi có thể cầm quạt lông kết thúc ván chơi Trường Thanh liếc qua giới thiệu kỹ năng của mình.

Kỹ năng một: Cái này không dùng được cái đếch gì hết.

Kỹ năng hai: cái này cũng thế luôn.

Kỹ năng ba: ngươi ngủm tức là ngươi đã nghẻo

Trường Thanh: ...

Mọi người vô cùng tò mò về kỹ năng võ tướng này.

Vô Ngôn: Không thể nói chuyện đến khi kết thúc ván chơi.

Hồn Thương: nếu giá trị thể lực của ngươi là 1, ngươi sẽ rất bi thương.

Đoạn Tràng: Sau khi ngươi bỏ mạng, ngươi có thể chọn cắt lạp xưởng, có thể yêu cầu người giết ngươi giúp đỡ.

Mọi người thích thú quan sát.

“Não của ngươi phát triển kiểu gì vậy, sao mà nghĩ ra được lắm trò thế?”

Cảnh Dục tò mò chọc chọc đầu Lý Bình An.

“Đến! Chia bài tiếp đi!”

Lần này đến lượt Lý Bình An làm vua.

Liễu Vận nhìn qua thấy lá bài của mình là trung thần, cười cực kỳ sâu xa.

Bởi cái gọi là miệng xinh răng nhỏ thơm, mặt nhỏ mày kiếm mắt ánh sao.

Hoa đào chưa rơi xuống, gió xuân thổi bán tường.

“Vạn tiễn xông lên!”

Chỉ một lát sau, tiếng cười vui vang vọng khắp căn phòng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right