Chương 330: Chỉ hận đọc thiếu sách
1672 chữ
Sáng sớm hôm sau Lý Bình An luyện Quy Tức Công một lúc, sau đó thong thả đi dạo. Nhìn có vẻ là tản bộ, nhưng thực ra là luyện công.
Yên tĩnh ngưng thần, vận khí vận công.
Mỗi một lần, hắn hít sâu một hơi.
Bên trong không ngừng lưu chuyển, tinh thần càng thêm phấn chấn.
Mỗi lần hít thở, đều có một cỗ khí lưu, lên xuống theo hô hấp của hắn.
Hắn tưởng chừng như đang ở trong đại dương mênh mông, từ từ cất cách, áp lực dần dần vơi đi. Đi dạo vài vòng, lúc này hắn mới về đến phòng.
Trong phòng lộn xộn thôi rồi.
Những lá bài Cửu châu sát vương vãi khắp nơi, còn có cả mấy thùng rượu size siêu to đang nằm xông xoài trên đất.
Đêm qua cùng nhau chơi, sau đó Cảnh Dục đề nghị uống rượu.
Rồi say
đến chẳng biết đầu vào đâu.
Nhìn khung cảnh bây giờ đi, Trường Thanh nằm trên đất, gối đầu lên chiếc giày ngáy khò khò…
Cảnh Dục thì ôm cột, có vẻ như hắn đang mơ thấy mình động phòng với mỹ nhân.
Bàn Tuấn ôm lấy chân hắn, nhét vào trong miệng.
A Lệ Á ở giữa nằm hình chữ đại (K), tay thì chĩa vào Bàn Tuấn, chân thì gác lên mặt Trường Thanh.
Đôi đùi đẹp theo vạt áo nửa hở hiện ra, tóc dài tán loạn.
Vương Nghị và Linh Nhi thì ngồi dựa vào nhau, tư thế ngủ tạm coi là bình thường.
Tần Thời thì đứng thẳng tắp một bên.
Có duy nhất Liễu Vận ngồi trên gường, nghiêng người dựa vào bên tường.
Hiển nhiên là đêm qua cũng uống nhiều rượu.
Lý Bình An rót trà giải rượu lạnh cho bọn họ, lần lượt đánh thức rồi đưa từng người.
Dù sao hôm nay vẫn có trận đấu mà.
“Ưm ~ Ta đang ở đâu vậy?”
Cảnh Dục rõ ràng là có chút mơ hồ.
“Ôi đệt, ta mơ thấy có người gặm chân ta!”
Bàn Tuấn dụi dụi mắt” Ta mơ thấy mình đang gặm giò heo.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, hình như phát hiện ra gì rồi.
Lý Bình An thân thiết nhìn bọn họ, “Uống chút trà giải rượu đi.
“Tối hôm qua, có ai đó nói mớ gì thì phải. A Lệ Á nói.
“Còn có người nào đó đánh rắm thúi lắm!” Vương Nghị nhớ lại, “Người đó thả rắm đấy, sau đó lại có ai đấy xì xì ~ cái nữa”
“Ta nghe thấy thấy ngươi nói mớ thì phải” A Lệ Á thì thầm với Liễu Vận.
Ánh mắt Liễu Vận hơi sáng lên, lạnh lùng nói:” Ngươi nghe lầm.
’’
“Là ngươi mà, ngươi hỗ cái gì mà quả nhân là Hoàng Đế Đại Tùy, quả nhân không gì là không làm được gì gì đó”
Khuôn mặt nhỏ của Liễu Vận đỏ lên, đôi môi đỏ mọng khẽ run, “...Còn…còn gì nữa không?”
A Lệ Á liền sát lại, liếc sang Lý Bình An, “Ngươi còn gọi tên của đại thúc nhà ta.
Đại thúc nhà ngươi? Hắn trở thành của nhà ngươi bao giờ thế?
Liễu Vận nhíu mày, nhưng không nói ra những lời này.
Sắc mặt của nàng càng lạnh hơn, “Không được nói với người khác!”
A Lệ Á trừng mắt nhìn.
Trường Thanh hòa thượng niệm A di đà phật, “Người xuất gia sao có thể uống rượu, tội lỗi tội lỗi”
Cảnh Dục lại bắt đầu trêu chọc hắ.
Không biết A Lệ Á nói gì với Liễu Vận, khiến Liễu Vận xấu hổ mặt đỏ bừng.
Vương Nghị với Linh Nhi lại thủ thỉ mấy lời yêu đương.
Tần Thời thì thật thà đứng ngốc một bên.
Triệu Linh Nhi lại là người đứng dậy bắt đầu thu dọn đống bữa bãi trong phòng…
Lý Bình An cảm nhận được sự náo nhiệt này, nhấp một miếng trà, khóe miệng không tự chủ được mà cong lên.
Nếu như có thể, hắn thật sự hi vọng thời gian vĩnh viễn dừng lại ở khoảnh khắc này.
Có những khoảng thời gian dù là ngắn, nhưng cũng đủ lưu lại dấu ấn vĩnh cửu, khiến ngươi mãi
nhớ không thôi.
Thật tốt –
“Đủ hết chưa?”
Đệ tử Thục Sơn đã rời giường từ sớm, tập hợp ở một chỗ.
Chấp pháp trưởng lão Trương trưởng lão nhìn lướt qua, “Đủ người chưa?” “Đủ rồi”
“Bình An huynh đâu?”
Lúc này Lưu Nhị Cẩu mới phát hiện trong đám kia không có Lý Bình An. Trương trưởng lão lập tức đen mặt, nói thầm.
“Quả thật sư phụ thế nào, đồ đệ thế ấy mà. Vân Thư nói: “Để con đi tìm”
“Ta cũng đi”
Lưu Nhị Cẩu nhìn ra Trương trưởng lão đang không vui, vội vàng bỏ chạy.
Trương trưởng lão đang bực mình với Thanh Phong, sợ không có chỗ này trút ra đây.
Một nhóm ba người vừa tới phòng của Lý Bình An.
Chưa kịp gõ cửa, thì người trong phòng đã mở cửa trước.
Bước ra là một nữ tử mặc hồng bào.
Dáng vẻ có chút lười biếng.
Chỗ cần lồi thì lồi chỗ cần lõm thì lòm, có một loại mỹ cảm thành thục yêu mị.
Mày lá liễu mắt sáng như sao, làn da trắng nõn, vầng tráng toát ra khí chất duyên dáng sang trọng.
Ba người đứng ở ngoài cửa hơi sửng sốt.
“Bệ hạ. Trương trưởng lão khẽ gật đầu hành lễ.
Liễu Vận chỉ cảm thấy người này có hơi quen mắt, mà cũng không nhớ rõ là ai.
Thấy trên áo của người này có thêu ký biểu tượng của Thục Sơn.
Mỉm cười, coi như là đáp lễ.
Nghiêng người bước qua.
Mùi rượu? Quần áo xốc xếch?
Đầu Trương trưởng lão “Uỳnh” một cái.
Tuy rằng rất khó tin, nhưng mà sự thật rành rành trước mặt.
Lý Bình An bắt được Nữ hoàng rồi!?
Với tư cách là trưởng lão đứng đầu trong các Chấp pháp trưởng lão của Thục Sơn, Trương trưởng
lão là người đã nhìn thấy đủ mọi chuyện trên đời.
Nhưng giờ không thể không kinh ngạc, nghĩ xem sau đó phải làm sao.
Lý Bình An là đệ tử của Thục Sơn, ở rể ở Vương triều Đại Tùy?
Bây giờ Vương triều Đại Tùy cũng không đơn giản như những Vương triều khác.
Thế lực của Yêu tộc ngày càng lớn dần.
Chư tử Bách gia muốn nâng đỡ Vương triều Đại Tùy, đoàn kết lòng dân, củng cố thế thực.
Một lần nữa vùng dậy Đại Tùy, khỏi cần nghi ngờ đây là sự lựa chọn tốt nhất.
Vì vậy tình huống này nội tình hết sức phức tạp.
Chẳng lẽ là ta coi thường Lý Bình An này, hắn đã tính xong đường lui rồi?
Ngay khi Trương trưởng lão đang bổ não đến đẩu đến đâu rồi.
Cửa lại mở ra.
A Lệ Á ngáp ngắn ngáp dài cùng Triệu Linh Nhi bước ra.
Dáng vẻ đang buồn ngủ càng khiến A Lệ Á càng đáng yêu, “Chơi thật là vui” Triệu Linh Nhi cũng cười đáp lời, “Đúng vậy đó, lâu rồi không vui như thế. Chơi..chơi gì?
Vui vẻ?
Trương trưởng lão nhớ lại hồi trước mình ở Tàng Kinh Các lén lút xem mấy cuốn truyện tranh không lành mạnh.
Ba nữ một nam, chơi rất vui sao?
Là lão phu coi thường Lý Bình An này rồi!!
Lúc này, Vương Nghị và Linh Nhi cùng đi ra.
Còn có một nam
Sắc mặt Trương trưởng lão chợt biến, mấy cuốn truyện không lành mạnh kia hình như không nhắc đến tình huống này?
Lần đầu tiên Trương trưởng lão cảm thấy đến lúc cần mà thiếu sách! Ngay sau đó, Bàn Tuấn, Trường Thanh, Cảnh Dục lần lượt bước ra.
Cảnh Dục thoáng nhìn qua Vân Thư xinh đẹp, “ He he he~”
“ A! Trương trưởng lão, Trương trưởng lão..”
Lưu Nhị Cẩu cùng Vân Thư vội vàng đỡ Trương trưởng lão.
Đợt tỷ thí thứ hai đã bắt đầu.
Buổi tý thí hôm nay càng thêm náo nhiệt.
Lý Bình An và lão Ngưu nhà nhà cắn hạt dưa, quan sát trận đấu.
Bên này hét bên này hò.
Những người được lên võ đài đều là những người có chút bản lĩnh, thuật pháp các kiểu con đà điểu,
khiến người ta không thể không vỗ tay khen hay.
Lý Bình An bỗng nhiên nhíu mày.
Không phải!
Cốt truyện sai phải không, mấy kiểu tỷ thí này phải có nhân vật chính lên sân khấu chứ?
Khó khăn giành được thắng lợi, sau đó được mọi người ủng hộ.
Có vẻ như lão Ngưu đã nhận ra ý tưởng này của hắn, vỗ vỗ vai hắn.
“Ngưu ngưu
Đừng có đoán nữa, huynh đệ.
Dưa hấu chưa đủ ngọt, hay đệm dưới mông chưa đủ êm?
Sao ngươi lại có cái ý tưởng không thực tế đấy hả?
Lý Bình An gật đầu, bây giờ so với tỷ thí còn sung sướng hơn nhiều.
Nhân vật chính pha kè: Tham gia Đấu Thú cũng như thế này.
Vất vả bỏ mẹ, sơ sẩy là mất mạng ngay.
Nhân vật chính real: Ngồi trên khán đài ăn dưa hấu, cắn hạt dưa, có đệm êm ái. Chỉ là…
Lý Bình An luôn cảm thấy hôm nay ánh mắt Trương trưởng lão nhìn hắn cứ lạ lạ sao ấy. Xảy ra chuyện gì sao?
Thôi mặc kệ, xem tỷ thí tiếp.
Nghe thấy bình luận viên nói, trận tiếp theo là truyền nhân của Binh gia lão Mặc. Vương Nghị, và sư muội của hắn Linh Nhi.
Đội người khác là ba người đấy, đội bọn họ có hai người thôi, không chiếm ưu thế. Lão Ngưu vỗ vỗ Lý Bình An, “Đến rồi, đến rồi! Đến lúc hấp dẫn rồi!”
11:49