Chương 331: Dù cùng cảnh giới thì cũng phân cao thấ
1032 chữ
Bắt đầu rồi!
Trận chiến đầu tiên, Vương Nghị đấu với đội trưởng đội Giáp của Vân Nhai Các, Liễu Tông.
Lý Bình An phun vỏ hạt dưa, hỏi: Lão Ngưu, ngươi cảm thấy người thắng là ai?”
Vương Nghị!
Lý Bình An nói : “Vậy chúng ta đánh cược một ván.
“Liễu Tông sư huynh!”
Xung quanh vang lên tiếng hoan hô náo nhiệt của đệ tử Vân Nhai Các.
Lần này, Vân Nhai Các có rất nhiều người tới, đội ngũ cũng rất chỉnh tề, mọi người đều rất tự tin. Ngược lại bên phía Vương Nghị rất cô đơn.
Lý Bình An nói: “Lão Ngưu, chúng ta cũng nên ủng hộ Vương Nghị!”
Lão Ngưu gật đầu.
“Vậy ta hô, một hai ba, chúng ta sẽ cùng hô!”
Lão Ngưu tiếp tục gật đầu, dù sao cũng là huynh đệ của chúng ta.
“Một, hai, ba!”
Lão Ngưu hít sâu một hơi, kêu một tiếng.
Một tiếng trâu kêu khiến tất cả mọi người tập trung nhìn qua. Lão Ngưu trừng mắt nhìn, cúi đầu xuống đất.
Lý Bình An cười. Đương nhiên, đây chỉ là một khúc nhạc dạo ngắn.
Rất nhanh, Liễu Tông và Vương Nghị trên lôi đài đã lao vào đấu. Vương Nghị ra tay trước, chân đạp cho mặt đất cứng rắn thành một cái hố cạn, lao nhanh về phía đối thủ. Liễu Tông hét lớn, kích hoạt lá bùa trong tay. Làn sóng pháp lực tạo thành ba viên băng, ngưng kết thành tường băng. “Hàn Băng Phù.” Lý Bình An suy nghĩ. Hắn ở Thục Sơn nhiều năm nên cũng biết thuật pháp liên tới bùa chú, lá Hàn Băng Phù có giá tiền khá đắt.
Âm!
Một tiếng nổ khẽ, tường băng xuất hiện một vết rách sâu. Ngay sau đó, nhanh chóng vỡ tan.
Một quyền đập vào ngực Liễu Tông, sức lực mạnh khiến mắt hắn tối sầm, cơ thể chấn động, bay ra ngoài.
Hạ gục nhanh chóng!
Cả hội trường yên tĩnh.
Vương Nghị chắp tay: “Đắc tội!”
Lý Bình An cười, bây giờ, Vương Nghị đã lợi hại như vậy. Nhớ năm đó, ở An Bắc Trấn, hắn chỉ là một nhóc con, luôn kêu la muốn học võ, bộ dạng của một công tử nhà giàu ăn chơi. Chỉ trong chớp mắt, cũng thay đổi rồi.
Đệ tử thứ hai của Vân Nhai Các lên đài, có kinh nghiệm lần đầu tiên nên lần này không bị Vương Nghị dùng một chiêu đánh bại mà miễn cưỡng chống đỡ được mấy hiệp.
Dù thực lực chênh lệch rất lớn nhưng Vương Nghị vẫn giành chiến thắng ba trận liên tiếp.
Đệ tử át chủ bài của Vân Nhai Các chống đỡ đến cuối nhưng vẫn không cam lòng: “Không có khả năng, rõ ràng là cùng cảnh giới nhưng vì sao thực lực lại chênh lệch như thế…”
Vương Nghị cười: “Thần thông cũng có khoảng cách. Cùng cảnh giới cũng phân cao thấp. Trên đài, Lý Bình An và Lão Ngưu vỗ tay.
Trời ạ, bây giờ tiểu tử này thật kiêu ngạo.
Vương Nghị nhìn về phía Lý Bình An, phất tay với hắn. Lý Bình An cười: “Tiểu tử này…”
“Ai, lão Ngưu, ngươi nhìn tiểu tử kia. Ai nha sao lại đánh chỗ đó đâu, đây là muốn đoạn tử tuyệt tôn Sao?”
Lão Ngưu đập chân cười ngửa tới ngửa lui.
“Nghé….... Nghé…....”
“Tiểu tử này thật gian xảo” Lý Bình An nhận xét.
“Lão Ngưu, ngươi nhìn ở đâu vậy?”
Lý Bình An quơ tay trước mắt Lão Ngưu.
Lão Ngưu dời ánh mắt.
Lý Bình An cười: “Ha ha, ngươi nhìn trúng trâu cái của người ta đúng không, có lẽ là tọa kỵ của
nhân vật lớn nào đó”
Lão Ngưu nhếch miệng: “...”
Lý Bình An sờ đầu nó, an ủi: “Lão Ngưu, chúng ta tạm thời còn chưa xứng với người ta, chờ chủ nhân của ngươi có chút thân phận đi”
Lão Ngưu hừ một tiếng, ngươi nên quan tâm việc hôn nhân của ngươi thì tốt hơn.
Lý Bình An nhét một đống hạt dưa vào miệng.
Tuy có rất nhiều người tranh tài nhưng Lý Bình An chỉ chú ý người quen. Đám người A Lệ Á đều lọt vào vòng thứ ba.
Vòng thi thứ ba nhanh chóng diễn ra. Từng trận tranh tài hừng hực khí thế được tiến hành.
Sau khi vòng thi thứ ba kết thúc, có rất nhiều người bị thương nên phải nghỉ ngơi mấy ngày. Đám người lọt vào vòng trong đều đang khẩn trương chuẩn bị chiến đấu. Mọi người thấy vòng tranh tài thứ tư sắp bắt đầu nên nhắm mắt lại, chăm chú tự hỏi những vấn đề có khả năng xuất hiện trong trận đấu tiếp theo.
Trận so tài lần này còn mạo hiểm hơn bọn họ nghĩ. Có rất nhiều người thất bại, có vài cuộc đấu mà bọn họ nghĩ mình sẽ thắng rất đơn giản nhưng khi kết thúc thì kết quả hoàn toàn ngược lại.
Vân Thư ăn hai viên đan chữa thương, nàng đã duy trì thành tích rất tốt trong ba trận đấu nên mỗi ngày đều dùng ba viên đan chữa thương do Thục Sơn trả tiền mua.
Ánh nắng xuyên qua lá cây, Vân Thư thẩn thờ nhìn về phía ngoài cửa sổ một lát. Trong sân, có một người đang nằm trên ghế, đong đưa quạt hương bồ. Con Lão Ngưu ngồi xổm dưới tán cây, cầm một cây gậy trúc, gõ quả táo trên cây.
Người rảnh rỗi như thế chỉ có Lý Bình An.
“Ngưu… ưu… ~ ”
Lão Ngưu đưa cho hắn mấy quả táo. Lý Bình An ung dung ăn.
“Vân Thư, chúng ta nên cẩn thận nghiên cứu «Tam Thanh Kinh Pháp». Lúc này, có người gọi. “Được.”
Vân Thư lấy lại tinh thần.
Trong sân, Lý Bình An lười biếng nói: “Lão Ngưu, chờ lát nữa đi dạo phố đi, chúng ta còn chưa đi dạo ở Ngũ Lăng Cốc lần nào cả”
Lão Ngưu gật đầu…