Chương 332: Ước mơ đơn giả

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,974 lượt đọc

Chương 332: Ước mơ đơn giả

1238 chữ

Cảnh Dục ôm vai Lý Bình An, hô to: “Chuyến du lịch một ngày ở Ngũ Lăng Cốc. Vừa đi vừa nhìn, vừa ăn, chúng ta sẽ tìm kiếm mỹ vị của nhân gian”

Lý Bình An bất đắc dĩ, có tiểu tử này ở bên cạnh thì sẽ không bao giờ yên tĩnh.

“Ngươi không cần chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo sao?”

“Cần gì phải chuẩn bị, huynh đệ của ngươi đã vô địch trong cùng cấp bậc, ta không nói khoác”

“Vậy ngươi cảm thấy lần này ai sẽ là đối thủ đáng gờm của ngươi?”

Cảnh Dục suy nghĩ, nói: “Trường Thanh hòa thượng trọc kia miễn cưỡng là một đối thủ, lại có… Đúng

là không tìm ra được”

“Hừ, ngươi tự tin thật.

“Đêm nay nhất định phải uống say”

“Ngươi mời khách?”

“Nói gì kì vậy? Không phải mấy ngày trước ngươi vừa kiếm lời sao?”

Hay lắm, thì ra ngươi muốn mọi tiền của ta.

Sau ba ngày, vòng thi đấu thứ tư bắt đầu. Sòng bạc ngầm đã chọn lựa mấy thí sinh lôi cuốn.

Cảnh Dục của Hoài Lộc Thư Viện, Trường Thanh của Phật Môn, Vân Thư của Thục Sơn… Đương nhiên cũng không thiếu những thí sinh mới nổi giống Vương Nghị. Đương nhiên, còn có một người tạo thành một đội ngũ như Tần Thời của Long Hổ Sơn.

Long Hổ Sơn chỉ có một đệ tử là Tần Thời nên chỉ có hắn tham gia, dù vậy hắn vẫn lọt vào vòng thứ tư. Trở thành thí sinh mới nổi bật nhất năm nay.

“Hoàng Hạo Minh sư huynh!”

“Cố lên, cố lên, cố lên!”

Bốn phương tám hướng đều tiếng hô ủng hộ.

Hoàng Hạo Minh đi từng bước xuống lôi đài, mặc đạo phục sạch sẽ gọn gàng. Bên hông giắt một thanh kiếm, hắn đẹp trai, khí chất thoải mái, tự do. Hắn lộ ra khí thế Đại tướng khiến mọi người có cảm giác hắn nắm chắc thắng lợi trong tay.

Đạo gia Chính Võ Môn.

Nhắc tới chuyện này thì Long Hổ Sơn và Chính Võ Môn cũng có chuyện xưa. Năm đó Long Hổ Sơn suy yếu thì Chính Võ Môn cũng thường xuyên phá rối mà Hoàng Hạo Minh lại là Đại đệ tử của Chính Võ Môn nên mọi người đều chú ý tới trận đấu này.

Quần chúng vây xem đều gọi tên, ủng hộ Hoàng Hạo Minh. Nhưng lại có một giọng nói không quá hài hòa vang lên: “Tần Thời cố lên! Cố lên!”

Lý Bình An và Lão Ngưu giơ bảng hiệu, ở trên đài khí thế ủng hộ Tần Thời.

Tần Thời gãi đầu, ngại ngùng cười.

Thiên sư già ở một bên cổ vũ: “Lớn tiếng chút! Lớn tiếng chút nữa”

Hắn vừa nói xong thì mọi người quay đầu nhìn.

Tần Thời và Hoàng Hạo Minh đồng thời thi lễ Đạo gia. Trong lúc nhất thời, hai người đều đứng im. Nhìn hai người như vậy, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, không biết có phải bị hai người ảnh hưởng không mà không ai nói chuyện, không ai động đậy, mọi người đều nhìn lôi đài.

Trong chốc lát, một tay Hoàng Hạo Minh véo kiếm quyết, một tay khác co năm ngón tay lại. Trong phạm vi mấy trượng, bỗng nhiên xuất hiện gió mạnh, hai luồng không khí chạm vào nhau, nổ tung nhưng chỉ có tiếng vang nhỏ thôi.

Cơ thể Tần Thời hơi động, một luồng hơi thở nóng rực bay ra ngoài. Trong nháy mắt đã đánh nát

khí thế kia.

“Long Hổ khí?”

Hoàng Hạo Minh đạp bộ pháp, thân pháp như mây, ung dung không vội. Mỗi một chiêu đều hoàn hảo, không chút hoang mang, nhưng mỗi chiêu đều dốc toàn lực.

Mỗi lần hắn ra tay đều là đòn liên hoàn nhưng rất hoàn hảo, thể hiện khí phách và sức hút của một cao thủ, càng có một vẻ đẹp sống động khó diễn tả bằng lời.

Tần Thời thành thạo điều khiển Long Hổ chi khí xung quanh cơ thể đánh nhau với Hoàng Hạo Minh. Hắn nghĩ thầm: Sư phụ nói không sai, Hoàng Hạo Minh rất khó đối phó, chẳng qua… hắn cũng không mạnh như sư phụ nói”

Đây là trực giác của cao thủ hoặc nói đây là một loại cảm ngộ, một loại cảm ngộ được nhận ra từ khí thế của hai bên.

Tần Thời đấu với đối phương mấy chiêu. Lúc này lấy ý rút khí, lấy khí rút lực. Ý, khí, lực hợp nhất, thế như rồng.

Hắn nghiêng người va vào trong ngực Hoàng Hạo Minh.

Hoàng Hạo Minh không hề hoang mang, kéo một cái, hóa giải đòn đánh của đối phương, đồng thời há miệng phun mấy ngụm kiếm khí. Tay trái véo kiếm chỉ, đâm thẳng ra ngoài.

Tần Thời nghiêng đầu nhưng kiếm cứ đánh ra liên tiếp, mỗi một kiếm đều tăng dần tốc độ,b không có khe hở. Một bộ kiếm pháp được thi triển sắc bén đáng sợ khiến người ta không thở nổi.

Lý Bình An và Lão Ngưu rất khẩn trương nhưng vẫn liên tục gặm dưa hấu trong tay.

“Tốt, rất đặc sắc!”

Lý Bình An lẩm bẩm, xem thế này đặc sắc hơn xem phim lúc trước rất nhiều.

Tần Thời gồng cơ bắp, điều chỉnh hơi thở, lấy tĩnh chế động. Hắn đã rơi vào thế thua, vết trên người càng lúc càng nhiều, bị mất sức cũng càng ngày càng nghiêm trọng. Mỗi vết thương đều đang chảy máu, nhưng động tác của hắn thì không hề chậm.

Hoàng Hạo Minh nhíu mày, đối phương thật khó đối phó.

Dù nhìn Tần Thời bị thương nghiêm trọng, nhưng khí thế không hề yếu bớt, ngược lại càng đánh càng hăng. Trái lại, Hoàng Hạo Minh đã có dấu hiệu không chống đỡ nổi.

Dù mỗi một đều tăng sức mạnh nhưng sau khi chém liên tục mấy kiếm thì lực lượng của hắn lại càng ngày càng yếu. Hắn cảm thấy không còn sức lực, giống như đối mặt với ngọn núi lớn, không

tìm thấy sơ hở.

“Mẹ nó, sao tên này khó chơi vậy?”

Lý Bình An khẽ gật đầu, đây cũng là sự khác nhau giữa chiến sĩ và người thường.

Nên tung ra át chủ bài rồi.

Lão Ngưu đồng ý, giơ ly rượu lên: “Đi xem!”

Cuối cùng Hoàng Hạo Minh chống đỡ hết nổi, bị Tần Thời đấm nát pháp bảo. Cơ thể như đạn bay ra ngoài, đụng nát hai bức tường. Hắn ngã vào đống đổ nát nhưng trận chiến này vẫn chưa kết thúc. Mỗi đội ngũ đều có ba đội viên, nói cách khác Hoàng Hạo Minh thua thì vẫn còn hai đệ tử Chính Võ Môn đang chờ đợi Tần Thời. Mà Long Hổ Sơn chỉ có một mình Tần Thời.

Trưởng lão làm trọng tài nhìn thoáng Tần Thời, hỏi thăm: “Ngươi có muốn tiếp tục không?”

Tần Thời xoa xoa vết máu trên người, bình tĩnh nói: “Vâng… Đúng, ta còn chưa thắng mà. Sư phụ nói, thắng tranh tài thì có thể lấy thêm chút đồ dùng trong nhà.”

Lý Bình An ngồi trên đài giơ ngón tay cái lên: “Ước mơ đơn giản, trực tiếp, ta thích rồi đó”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right