Chương 333: Bản thân gây ra chuyện ầm ĩ
“Tin tức lớn, tin tức lớn!” Có người vội vàng chạy vào sòng bạc ngầm: “Đệ tử Tần Thời của Long Hổ Sơn đánh bại ba đệ tử của Chính Võ Môn!”
“Thật hay giả?”
Đám người đang uống trà, tán gẫu ngạc nhiên.
“Sao giả được?”
“Trận chiến cuối cùng càng khốc liệt, đệ tử của Chính Võ Môn muốn thừa cơ hội giết Tần Thời. Đáng tiếc, Tần Thời giỏi hơn, chắc tên đệ tử của Chính Võ Môn không còn tương lai rồi”
“Phù phù”
Tần Thời hô hấp nặng nề, ngồi trong ngõ, dùng khăn mặt lau vết máu trên cơ thể. Hắn nhìn từng
vết máu trên cơ thể, bỗng nhiên cười. Trước kia, hắn cực khổ tu luyện, cuối cùng cũng được đến đáp.
“Tiến vào vòng tứ kết thì có thể nhận được khen thưởng lớn, nếu tiếp tục tiến vào vòng trong..” “Tần Thời?”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Tần Thời ngẩng đầu, phát hiện một lão giả tóc trắng đang nhìn hắn một cách kì lạ. Lão già cười lạnh, cho người ta cảm giác không giận mà oai phong.
“... Ngài là?”
Người tới là Chính Võ Môn Cung lão.
“Ngươi không tệ! Rất không tệ!”
Lão giả vuốt mái tóc bạc trắng, sợi râu bay trước ngực, nhìn giống như một cao nhân có phong thái như tiên nhưng mà ánh mắt lạnh lùng, độc ác như rắn độc. Lúc này cả người tỏa ra hơi thở khiến mọi vật xơ xác, tiêu điều. Lúc này, vị cung phụng trưởng lão giống như đã điều chỉnh trạng thái của mình tới mức hoàn mĩ nhất, hắn đã có thể giết người bất cứ lúc nào.
Tần Thời đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo. Đó là hơi thở sâu thẳm, tang thương. Nó xuất hiện trên
người lão giả, ngưng tụ thành chiến ý và sát ý rung chuyển trời đất.
Dưới hơi thở này, Tần Thời cảm thấy kinh mạch của mình đau đớn kịch liệt giống như có người dùng dao cứa liên tục vậy rồi lại giống như có một bàn tay bóp chặt trái tim hắn.
“Ngươi…” Tần Thời khó khăn há hốc mồm.
“Ngươi phế một đệ tử của ta!”
“... Là… Là đệ tử của ngươi muốn giết ta…
“Vậy bây giờ ta phế ngươi, công bằng đúng không?”
Tần Thời giãy dụa, nhưng không thể động đậy. Lúc này, hắn cảm thấy rét lạnh, một cảm giác lạnh không thể diễn tả. Hắn cảm nhận được, người này thật sự muốn ra tay. Cung lão tức giận đến phát điên nên sẽ không để ý đây là đâu.
“Đừng kích động” Bỗng nhiên một giọng nói bình tĩnh vang lên, một cái tay ấn vai Cung lão. “Phanh!”
Đó là tiếng đá trên mặt đất vỡ ra.
Tần Thời cảm thấy cả người nhẹ nhõm.
“Tiên… Tiên sinh?” Ánh mắt Tần Thời sáng lên.
Lý Bình An cười: “Ồ, ngươi đắc tội người ta sao?”
Cung lão giật mình, tăng mạnh khí thế. Một tay Lý Bình An bóc lấy đậu phộng, ném vào miệng, một tay khác thì đưa nội kình, nhấn vai hắn xuống.
“Đại gia, đừng kích động, có chuyện gì thì từ từ nói. Vừa rồi, ta đã xem trận đấu kia rồi, đệ tử của ngài muốn liều mạng trước. Tiểu huynh đệ này của ta cũng không còn cách nào, mong ngài thông cảm.”
“Xen vào việc của người khác!”
Khí thế trên người Cung lão lại sắc bén thêm mấy phần. Nhưng mà hắn vẫn bị đè tại chỗ.
“Đại gia, nổi giận ở đây cũng không tốt. Nếu ầm ĩ thì mọi chuyện không đơn giản đâu, ngươi suy nghĩ cho kĩ.” Lý Bình An khuyên nhủ.
Hắn không muốn kiếm chuyện ở đây, hắn vốn đến đây xem kịch vui bởi vì vừa không cần mua vé, vừa có hạt dưa miễn phí để ăn, còn có thể tụ tập với bằng hữu. Nhưng vừa rồi xem trò vui thì hắn phát hiện cảm xúc của trưởng lão cung phụng Chính Võ Môn không bình thường. Trận đấu vừa kết “Hỗn láo!”
“Bành bành bành”
Ba tiếng xương nứt và gạch đá biến thành bột mịn trộn lẫn với nhau. Cung lão phát ra khí thế mạnh.
Cung lão Chu thân khí tức phun ra ngoài.
“Ngươi vẫn còn sức lực sao?” Lý Bình An nhíu mày. Khí thế mạnh như sóng biển bị hắn đè xuống. “Phut.”
Một tiếng động lớn vang lên, cả người Cung lão bị ép trên mặt đất, hắn phun một ngụm máu tươi. Động tĩnh lớn khiến người xung quanh chú ý.
“Bọn chuột nhắt, ngươi muốn chết!”
Cung lão nổi giận gầm lên một tiếng, tiếng hộ của hắn phát ra luồng khí thế khiến người ta run sợ. Cung lão đánh ra một chưởng đen nhánh như sóng lớn vỗ bờ.
Lão già này thật sự không để ý hậu quả. Trong hồ lô rượu bên hông Lý Bình An bắn ra một thanh kiếm ngắn. Thanh kiếm đâm ra, mũi kiếm mang theo một chùm ánh sáng nhỏ vụn chặn một chưởng kia lại.
Cung lão kết thủ quyết: “Trận!”
Một ngọn lửa cháy dữ dội bỗng nhiên xuất hiện.
Tất cả mọi người xung quanh kinh ngạc nhìn tình huống đó:
“Là Cửu Tự Chân Ngôn Trận của Chính Võ Môn!”
“Mau cách xa
Mấy đệ tử tu vi thấp đã ngất tại chỗ.
Lý Bình An khẽ nhíu mày, cầm đao khẽ đảo qua. Ánh đao lóe lên, vạch ra một đường vòng cung. Một luồng khí thế vô hình tách ngọn lửa kia ra giống như một ngọn núi lớn tách đôi con sông vậy. Lý Bình An bóp cổ Cung lão, đập mạnh hắn xuống đất.
“Dừng tay!” Một bóng người đột nhiên xuất hiện, tách Cung lão và Lý Bình An ra.
Lý Bình An lập tức thu tay lại.
Lúc này, đã có không ít người bị động tĩnh thu hút xông tới, trong đó có không ít đệ tử, trưởng lão cung phụng và trưởng lão chính thức của Chính Võ Môn.
“Là Cung sư thúc!”
“Cung sư thúc?”
Cung lão quát khẽ: “Thằng nhãi ranh! Dám đánh lén ta?”
Mọi người nhao nhao nhìn Lý Bình An. Đệ tử Chính Võ Môn thấy trưởng lão cung phụng của mình bị người ta đè trên đất đánh nên sắc mặt cũng khó coi, căn hận nhìn Lý Bình An.
Lý Bình An bất đắc dĩ, vừa rồi hắn ở trên đài xem náo nhiệt, bây giờ bản thân trở thành náo nhiệt. Thiên Đạo có luân hồi.