Chương 334: Một người là một đội quâ
“Xảy ra chuyện gì vậy? Mau đi xem. Đông đảo cấp cao đang muốn rời đi, cũng chú ý tới tiếng ồn ào bên ngoài.
Nhưng đã có người vội vàng đến báo cáo: “Là trưởng lão cung phụng của Chính Võ Môn, Cung lão xung đột với đệ tử Thục Sơn, Lý Bình An.”
Chính Võ Môn và Thục Sơn luôn không liên quan gì nhau, chỉ có mấy năm gần đây, bởi vì kinh doanh linh thạch nên quan hệ cũng khá tốt. Huống chi một trưởng lão cung phụng và một đệ tử Thục Sơn sẽ có thù oán gì mà đánh nhau trong trường hợp này?
Trương trưởng lão bất đắc dĩ, tên Lý Bình An chuyên gây chuyện này! Chẳng lẽ đêm đó Lý Bình An mở tiệc dâm loạn mà không gọi trưởng lão cung phụng của Chính Võ Môn hay trong bữa dâm loạn kia có thê tử của hắn?
Không ngờ Trương trưởng lão lại có suy nghĩ kì lạ như vậy.
Chuyện này xảy ra ở Ngũ Lăng Cốc nên Thiếu Cốc chủ của Ngũ Lăng Cốc cũng cho ngươi điều tra
rõ ràng. Một lát sau, hắn hỏi rõ lí do rồi bẩm báo cho cấp cao.
11:50
“Trong cuộc so đấu vừa rồi, có lẽ Cung lão của Chính Võ Môn thấy đệ tử của mình bị thương nên nóng nảy muốn tìm Long Hổ Sơn lấy lại công bằng nhưng hình như hai người xảy ra tranh chấp…” Những người ngồi ở đây đều không phải người ngu, bọn họ biết trưởng lão cung phụng của Chính Võ Môn tức giận muốn trả thù đệ tử Long Hổ Sơn.
Thiên sư của Chính Võ Môn đen mặt. Dù tên kia không phải trưởng lão chính thức chỉ là trưởng lão cung phụng nhưng vẫn là người của Chính Võ Môn nên hắn mới mất mặt.
“Mẹ nó, nếu đệ tử của lão tử xảy ra chuyện thì lão tử không bỏ qua cho Chính Võ Môn các ngươi.” Lão thiên sư của Long Hổ Sơn nói xong thì vội vàng chạy đi tìm đệ tử của mình.
Cùng lúc đó, ở bên kia đã xảy ra náo loạn. Đầu tiên là đệ tử Chính Võ Môn thấy trưởng lão cung phụng của mình bị đánh. Dù vị trưởng lão này ở trong môn phái không có tu vi và địa vị cao nhưng vẫn là người Chính Võ Môn nên hắn bị đánh chẳng khác gì mọi người bị đánh.
Hơn nữa năm đó, Long Hổ Sơn và Chính Võ Môn cạnh tranh đạo môn chính thống. Từ trước tới giờ, hai bên đã có tranh đấu, tới lúc Long Hổ Sơn nghèo túng, tranh đấu mới dần lắng lại. Nhưng
bây giờ đệ tử Long Hổ Sơn chuẩn bị giẫm người của Chính Võ Môn.
“Ngươi đừng quá phách lối!”
“Phách lối thì sao?” A Lệ Á không sợ, quát lại.
Vừa rồi, đám người A Lệ Á đi ngang qua thấy Lý Bình An và Tần Thời bị vây quanh nên tò mò xông tới. Thế là cả đám tự nhiên gia nhập trận chiến mắng chửi này.
“Hắn dám đánh lén trưởng lão cung phụng của Chính Võ Môn, các ngươi nghĩ Chính Võ Môn ta không có người hay sao?”
“Có bản lĩnh thì ra ngoài đấu một trận”
A Lệ Á tò mò quay đầu nhìn Lý Bình An: “Đánh lén?”
Nàng cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ là thấy đám đệ tử Chính Võ Môn đang mắng Lý Bình An nên mới đứng ra bênh vực.
“Ám toán con mẹ ngươi, ta làm dòng họ ngươi!” Lúc này, Cảnh Dục ra sân, vừa mở miệng là chửi một tràng lấy mẫu thân làm trung tâm, lấy thân thích làm bán kính, lấy phụ thân là điểm tựa kết hợp với với luân lý, lưỡng tính, gia súc, sủng vật, linh cữu và mai táng và động từ, danh từ hợp với các ngành nghề, các loại lĩnh vực đặc thù. Câu từ khi thì dõng dạc, khi thì trầm thấp nhẹ nhàng, mỗi câu mỗi chữ được vận dụng một cách hợp lí.
Một người là một đội quân.
Mắng tới mức Lý Bình An và Lão Ngưu nhịn không được vỗ tay khen hay. Mắng chửi người rất ác. Đương nhiên, đệ tử Chính Võ Môn cũng không hiền. Lúc này đã đánh trả: “Người Hoài Lộc thư viện của các ngươi là cái thá gì chứ!”
Cảnh Dục rống to: “Bọn họ sỉ nhục người đọc sách chúng ta, đây không phải khi dễ người thành thật Sao?”
Hãn vừa hét thì bầu không khí ở hiện trường càng hỗn loạn hơn.
“Chỗ ngươi còn hạt dưa không?” Lý Bình An hỏi.
Lão Ngưu đưa tay móc móc, không còn: “Ngưu… ưu..”
Không còn.
Nó lấy ra hai cái vỏ hạt dưa, hỏi Lý Bình An có muốn nếm thử không?
“Thật đặc sắc, ta đã nói ta chỉ đến xem náo nhiệt thôi”
Trận chiến mắng chửi bắt đầu, người trong cuộc như Lý Bình An bị đẩy ra khỏi chiến trường, giống như mọi chuyện đều không liên quan tới hắn vậy.
Trường Thanh hòa thượng bị kẹp ở giữa, đang không ngừng khuyên bảo hai bên: “Mọi người không được ầm ĩ, dĩ hòa vi quý, có gì từ từ nói.”
Nhưng tất nhiên là không ai nghe hắn.
“Tiểu tử ngươi đứng ở phe nào?” Cảnh Dục vỗ đầu Trường Thanh một cái.
Trường Thanh nghiêm túc nói: “Tiểu tăng đứng về phía công lý, còn có không cần vỗ đầu tiểu tăng”
Trong lúc nhất thời, trong hội trường xuất hiện rất nhiều âm thanh không hài hòa.
Lúc mới bắt đầu, mọi người còn bình tĩnh, cũng không đấm đá vì không muốn cục diện mất
tràn đầy khống chế. Không biết là ai đang mắng mà nôn nóng, vô ý thức ra tay.
“Hắn đánh người!”
“Cầm vũ khí lên! Đánh bọn họ!”
Trường Thanh đứng ở giữa bị tát hai cái. Cảnh Dục đá vào mặt tên đệ tử Chính Võ Môn đang chửi nhau với hắn. Tất cả mọi người không còn bình tĩnh giống như ruồi bay loạn. Có người qua kiếm, có người đấm ngực kêu to, có người xoay đánh thành một đoàn, có người bò qua bò lại trên mặt đất.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Vừa lúc, mấy đệ tử Thục Sơn như Vân Thư, Lưu Nhị Cẩu đuổi tới. Bởi vì bọn họ mặc đồng phục đệ tử của Thục Sơn nên đám người kia nghĩ là đồng bọn của Lý Bình An nên cũng bị ép gia nhập vào trận
hỗn chiến.
Việc do hắn gây ra nên Lý Bình An và Lão Ngưu cũng gia nhập vào trận xung đột. Lão Ngưu tìm một đệ tử Chính Võ Môn, dùng túi đóng gói thức ăn trùm đầu hắn từ sau lưng, sau đó nhấn trên mặt đất, đá liên tục.
“Tất cả dừng tay!” Lúc này, một giọng nói lớn vang lên. Tất cả âm thanh đều bị giọng nói này ép xuống. Khí thế cường mạnh dọa tất cả mọi người sợ hãi.
Là trưởng lão chính thức của Chính Võ Môn. Hắn nhìn lướt qua rất nhiều đệ tử Chính Võ Môn đang tham gia hỗn chiến: “Còn chưa đủ mất mặt sao?”
Lão Ngưu yên lặng cất cái túi, rồi đá cho tên kia thêm một đá….