Chương 335: Hai năm rưỡi

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,923 lượt đọc

Chương 335: Hai năm rưỡi

1278 chữ

Hai ngày sau, mọi chuyện có kết quả xử lí.

Chính Võ Môn huỷ bỏ chức vị trưởng lão cung phụng của Cung lão. Cấm túc 100 năm, phạt lương bổng 30 năm. Đệ tử Lý Bình An của Thục Sơn được đưa về Thục Sơn, cấm túc hai năm rưỡi, phạt lương bổng một năm.

Dù trong việc này, Lý Bình An không có tội nhưng hắn gây ra rối loạn quy mô lớn như vậy nên hắn cũng phải chịu một phần trách nhiệm. Quan trọng nhất là phải cho Chính Võ Môn mặt mũi. Giang hồ không phải chỉ có chém giết, mà còn có đạo lí đối nhân xử thế.

Không còn náo nhiệt để nhìn nhưng Lý Bình An vẫn tương đối hài lòng với kết quả này, dù sao tên khốn Cung lão kia thảm hơn hắn rất nhiều.

Xế chiều hôm đó, sau khi công bố kết quả xử phạt thì có hai đệ tử Thục Sơn hộ tống Lý Bình An về Thục Sơn cấm túc. Cung lão thì bị tạm giam.

Lý Bình An chào tạm biệt bằng hữu. Tần Thời rất áy náy. Lão thiên sư vỗ vai Lý Bình An: “Đi! Tiểu tử

ngươi thật tốt bụng, vậy để ngươi góp một nửa tiền xây mới Long Hổ Sơn đi” “Lần sau ta nhất định sẽ làm!”

A Lệ Á méo miệng, vừa gặp mặt thì đã tách ra, nàng không nỡ: “Đại thúc, ngươi nhớ chăm sóc tốt bản thân, sau khi đại hội trừ yêu kết thúc, ta sẽ đi Thục Sơn thăm ngươi. Đây là, đồ ăn để ngươi mang theo ăn trên đường. Đây là thịt bò khô Bàn Tuấn mua ở trại bắc, đây là vịt hấp ủ rượu hấp Bàn Tuấn mua ở Trường Ninh, đây là son phấn mà Bàn Tuấn mua ở Nam Thủy, đây là bơ tùng xốp giòn, kẹo sữa, kẹp bánh hình Mạn Đà… Đúng, thời tiết rét lạnh, quần áo của Bàn Tuấn được may bằng tơ linh, đừng để bị lạnh Bàn Tuấn đứng ở một bên: “Tại sao toàn là đồ của ta vậy?”

“Cảm ơn, các vị không cần tiễn, lần sau đến Thục Sơn nhớ tìm ta chơi” Lý Bình An giẫm trên phi kiếm, Lão Ngưu ngã chổng vó ghé vào lưng của hắn. Hai tên đệ tử Thục Sơn đi theo hai bên.

Sau khi bay được một đoạn, tới một ngọn núi cách đó không xa thì Lý Bình An chợt phát hiện một bóng người quen thuộc: “Hai vị huynh đệ, ta muốn nói lời tạm biệt với người quen”

Trên ngọn núi.

“Lão Ngưu, xuống dưới!”

Bản trâu sợ độ cao.

Lý Bình An dứt khoát ném Lão Ngưu xuống đất. Liễu Vận chớp mắt, lông mi rung động, nhịn không được cười.

“Vốn nghĩ sẽ tham gia tới khi đại hội trừ yêu kết thúc, dù sao cũng không dễ gặp phải những cuộc chơi náo nhiệt thế này. Ai ngờ lại xảy ra chuyện này, để ngươi chê cười rồi.” Lý Bình An bất đắc dĩ

Liễu Vận gật đầu, “Cũng tốt, ít nhất khi gặp chuyện phiền phức thì ngươi không cần dính vào”

“Chuyện phiền phức gì?”

“Lần này, sau khi đại hội trừ yêu kết thúc, Đại Tùy sẽ khua chiêng gõ trống lên phía Bắc khai chiến với Đại Vũ. Việc này rất khó giải quyết, đến lúc đó các tông môn, gia tộc lớn đều sẽ đưa ra lựa chọn quan trọng. Ngươi không thích phiền phức, cho nên sau khi bị cấm túc cứ ở Thông Thiên Phong tu hành đi”

Gió nổi mây phun, có lẽ Cửu Châu sẽ loạn.

Lý Bình An bất đắc dĩ lắc đầu. Trước mặt thế mạnh của thiên hạ thì sức của một cá nhân chẳng là gì cả. Có ít người khi nhìn thấy thế giới phồn hoa thì nghĩ mình cũng rất siêu phàm. Dù sao nếu không có thực lực mạnh thì có rất ít người thành công.

Biết mình bình thường, biết đủ cho bản thân mới thấy hạnh phúc, cuộc sống yên ả cũng là một cái lựa chọn tốt.

Lý Bình An chỉ cầu thế giới đừng loạn là tốt rồi. Bởi vì hắn không xác định được bản thân có sống sót trong loạn thế hay không?

Nếu thế giới thật sự loạn… Vậy thì nói sau. Binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn.

“... Ngươi…” Lý Bình An nói khẽ: “Cẩn thận.”

Liễu Vận gật đầu: “Ngươi cũng thế, những ngày tiếp theo có thể sẽ không tốt lắm.

Nửa tháng sau, Lý Bình An trở lại Thục Sơn, Thông Thiên Phong.

“A, đại ca, ngươi về rồi” Nhuận Thổ đang đọc sách, ngẩng đầu, giọng nói lạnh nhạt.

Lý Bình An nhíu mày. Hôm nay tên nhóc này mặc áo xanh, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn. Trước mặt còn nấu bình trà.

Lão Ngưu há hốc mồm: “Nhuận Thổ bị sao vậy?”

Lý Bình An: Đảm đang như mẹ già.

Nhuận Thổ cười: “Sống sót hay bị tiêu diệt, đây là một vấn đề đáng để suy ngẫm. Im lặng chịu đựng vận mệnh giày vò hoặc đứng dậy phản kháng để thoát khỏi cuộc sống khổ cực. Trong hai hành vi này, loại nào cao quý hơn? Lão đại, ngươi cảm thấy thế nào?”

Nhuận Thổ nói xong thì liếc nhìn bên hông Lão Ngưu, rồi thở dài nói: “Trâu lớn như vậy mà cũng không biết ra ngoài tìm bạn đời”

Hắn vừa nói, vừa cởi áo.

Lão Ngưu chọc chọc Lý Bình An: “Làm sao bây giờ? Có phải tiểu tử này bị bệnh rồi không?

“Chắc vậy rồi. Lý Bình An vén tay áo lên: “Loại bệnh này chỉ cần đánh một trận là khỏe lại ngay.” “Ngưu… uu…!”

“Ui da! Các ngươi muốn làm gì? Các ngươi có thể không đồng ý lời của ta, nhưng không thể tước đoạt quyền lợi nói chuyện của ta…”

“Tới! Trước tiên lột quần áo của hắn ra, tiểu tử lại mặc quần áo của ta. Lão Ngưu, chuẩn bị roi da hay nước ớt nóng gì đó đi”

“Ngưu… ưu… ”

Hôm sau, chạng vạng tối.

“Hì hì, Thục Sơn thì có gì vui chứ, từ khi ngươi và Ngưu ca đi khỏi thì cả Thông Thiên Phong chỉ còn một mình ta nên chán lắm”

Lão Ngưu nhấp một ngụm trà rồi hắng giọng. Nó bắt đầu kể cho Nhuận Thổ nghe những gì nó gặp được trong chuyến du lịch. Sau khi xuất phát từ Thục Sơn, bọn họ gặp phải mấy tu sĩ đánh nhau, còn tá túc trong một hộ gia đình của một thôn trang bị nạn ôn dịch trong một tháng. Gặp được một đôi nam nữ đang tính song tu dã chiến, nam gọi nữ là tiểu mụ. Đương nhiên đặc sắc nhất là đại hội trừ yêu của Ngũ Lăng Cốc.

Lão Ngưu vỗ đùi, còn chưa xem được trận chung kết đã bị người ta đuổi ra ngoài.

“Hì hì, chờ một lát!”

Nhuận Thổ ngắt lời Lão Ngưu.

“Ngưu ca, ngươi kể tỉ mỉ chuyện song tu dã chiến, gọi tiểu mụ cho ta nghe đi.” Nhuận Thổ trừng mắt, vểnh tai.

Lão Ngưu hắng giọng kể lại câu chuyện từ đầu tới cuối lần nữa.

Lý Bình An nằm dưới tán cây, uống nước trà, cười nhạt…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right