Chương 336: Khai chiế
1546 chữ
Cấm túc, với Lý Bình An mà nói đây chả là gì.
Hắn vốn định sau khi Đại hội trừ yêu kết thúc, sẽ quay về Thục Sơn chuyên tâm kiếm tiền. Bây giờ chỉ là về sớm hơn dự kiến mà thôi.
Hắn không ở đây một năm, Nhuận Thổ đã chăm sóc dược cốc của Thông Thiên Phong rất tốt. Nhưng dù sao nó cũng không phải là Lý Bình An, hơn nữa nó chỉ có mình không có ai giúp đỡ. Vì vậy, khó tránh khỏi có đôi chỗ sai sót.
Lý Bình An đi vòng quanh dược cốc, lão Ngưu theo sau hắn tay cầm một quyển sổ nhỏ.
Ghi lại những gì Lý Bình An nói, lúc về đến phòng đã là nửa đêm.
Lão Ngưu bưng một bình trà to và một cái chén to đến, rót cho Lý Bình An một chén trà.
Lý Bình An thay quần áo, ngồi trong thư phòng.
Hắn bắt đầu suy nghĩ, từ khi trở về Thục Sơn.
Những gì mà Liễu Vận nói cứ văng vẳng trong đầu hắn.
Thiên hạ đại loạn, điều duy nhất có thể làm….là nâng cao thực lực của mình.
Lý Bình An đốt đàn hương, lôi ra một tờ giấy lớn.
Sau đó viết lên đó một chữ “Ổn!” rất to.
Rồi hắn dán nó lên bức tường phía sau mình.
Đây chính là mục tiêu tiếp theo của hắn
Ổn! Trong “ổn” cầu thắng”
Một năm kiếm đủ tiền vốn, năm năm lại lần nữa gia nhập thị trường Linh Dược.
Lý Bình An đặt tên cho mục tiêu này là Kế hoạch năm năm!
Ôn!
Mỗi ngày dành ra hai canh giờ chăm sóc dược cốc, hai canh giờ ngộ đạo tu hành, hai canh giờ luyện quyền luyện đao, hai canh giờ ngồi trong Tàng Kinh Các đọc sách, mở mang kiến thức.
Một canh giờ còn lại giành để ngủ trưa.
Bốn canh giờ dùng để nghiên cứu Linh dược, hai canh giờ còn lại tập trung kéo nhị hồ.
Mệnh cách ‘Y giả từ tâm.
Luyện dược cũng giống như luyện đan.
Việc lựa chọn dược vật, đặc tính của dược liệu, nhiệt lượng, đều cần được ước đoán cẩn thận.
Thời gian khác nhau, nhiệt lượng khác nhau và trình tự điều chế khác nhau, sẽ tạo ra tác dụng thuốc khác nhau, từ đó trở thành hai loại thuốc riêng biệt.
Cùng lúc đó, Lý Bình An cũng đang trong quá trình tu hành y thuật.
Hắn đang cân nhắc về thuật Dưỡng sinh.
Tâm lặng như nước, ẩn trong các huyệt.
Chân khí thiên địa theo mũi đi vào, dẫn khí nhập thân.
Nguyên khí của mình do tu luyện Nê Hoàn mà thành, hội tụ trong đan điền, có tác dụng dưỡng
Cho nên cái gọi là tinh thần tràn đầy năng lượng, sức sống mạnh mẽ, toàn thân khỏe mạnh.
Lý Bình An giao phương pháp nghiên cứu thuật Dưỡng sinh do mình nghĩ ra đưa cho Nhuận Thổ và lão Ngưu.
Thế là, mỗi sáng lại thấy hình ảnh một người một trâu một lừng.
Trong ánh nắng ban mai, thực hiện mấy tư thế kỳ lạ, gọi là tu hành dưỡng sinh. Người một khi trở nên nghiêm túc, dường như sẽ quên lãng thời gian.
Thời gian này Vẫn Thư và Lưu Nhị Cẩu đã đến Thông Thiên Phong gặp Lý Bình An.
Đại hội trừ yêu kết thúc tốt đẹp, Thục Sơn đạt được thành tích cao.
Như Liễu Vận đã nói, mục đích chính của Đại hội trừ yêu lần này là để bàn bạc hướng đi sau này của thiên hạ.
Lý Bình An cảm thấy giông bão sắp đến rồi.
Không chỉ Lý Bình An, Vân Thư và Lưu Nhị Cẩu cũng cảm nhận được điều này.
Từ tháng sau,
tiền phụ cấp của chúng đệ tử Thục Sơn đều được tăng lên khá nhiều.
Đặc biệt là các đệ tử nội môn.
Đây quả thực là tin vui cho những đệ tử nghèo rớt mồng tơi.
Đặc biệt là vào thời điểm này, càng khiến tâm trạng của họ tốt hơn, sĩ khì bừng bừng.
Vài lão già suốt ngày bế quan tu luyện của Thục Sơn lúc này cũng đã hiện hồn, cho dù bọn họ đã lâu lắm rồi không xuất hiện.
Nhưng bọn họ thật sự là nền móng của Thục Sơn.
Càng bất ngờ hơn, là những lão già này bắt đầu đích thân chỉ dạy đệ tử.
Dường như đang làm công tác chuẩn bị cho một cuộc đại chiến sắp bắt đầu.
Lần này sau khi trở về Vân Thư và Lưu Nhị Cẩu cũng bế quan luôn, trước khi bế quan họ mang lá thư của bọn A Lệ Á viết đưa cho Lý Bình An.
Trong thư chỉ nói, Thư Viện bảo bọn họ quay về chuyên tâm tu hành.
Cho nên không thể gặp hắn trong một khoảng thời gian ngắn.
Sau một khoảng thời gian ngắn gặp nhau, mọi người lại quay về nhà của mình.
Rất tốt –
Tháng năm không ở lại, mùa vụ như suối chảy nhanh.
Ngày ngày trôi qua vừa dồi dào vừa bận độn.
Không nóng nảy, không ồn ào.
Không tranh cãi, không phân tranh.
Không miễn cưỡng, mình thích chuyện gì thì mình làm, mình thích ngắm cảnh gì thì mình ngắm. Thi thoảng cảm thấy mệt mỏi, sẽ đi dạo quanh Thông Thiên Phong một vòng.
Lẳng lặng nhìn quang cảnh dưới núi, lòng lại đầy suy tư.
Hoặc lại cùng lão Ngưu và Nhuận Thổ ngắm mặt trời mọc trông mặt trời lặn, nhìn bầu trời đầy sao.
Nghe gió thổi gió tan, như thể quên hết mọi chuyện khắp thế gian.
Tựa như ngồi dưới cây đào tắm gió xuân tháng ba, không nhận ra thời gian đã qua di.
Chờ Lý Bình An chế tạo ra lỗ đan dược đầu tiên, đã là hai năm sau.
Lần đầu luyện chế được một lô, chất lượng cũng không cao.
Lý Bình An nghĩ trước tiên mình cứ đánh vào thị trường Linh dược giá thấp cái đã.
Dù sao thì mình cũng không còn nhiều tiền như vậy.
Cứ chờ bán hết đám Linh dược cấp thấp này, lúc đó mình sẽ thu được một khoản tiền không nhỏ.
Đương nhiên không được nóng vội đưa lô thuốc này ra thị trường.
Thời gian sau, hắn phải nghiên cứu cẩn thận thị trường biến động ra sao rồi mới tính tiếp.
Nếu như có thể, hắn hi vọng tốt nhất có thể tìm được một cái giá hợp lý.
Tên: Lý Bình An, Thọ mệnh: 1000.
Nhị Tuyền Ánh Nguyện: lv4 (100 000) Đạo pháp Thính Phong: 96%
Thuật Bạt ĐaoNghiêng lao khỏi vỏ: 90%
Yến Tử Xuyên Vân Tung: 70%
Quy Tức Công: 97%
Kỹ năng: *Hơi thở khỏa định: 73%
Mệnh cách màu xanh: Toàn tâm toàn ý.
Mệnh cách màu trắng: Cần cù bù siêng năng
Mệnh cách màu vàng: Quân tử không làm bừa, làm phải theo đạo” Mệnh cách màu đỏ: Y giả từ tâm.
Mệnh cách màu tím: Ngự Điền Chi Thuật.
Thực lực có tăng tiến, để Lý Bình An cảm nhận được chút an ủi.
Không dễ dàng mà
Bây giờ thực lực của mình có thể so với phẩm cảnh vào rồi?
Lý Bình An vươn vai đứng dậy.
Ôi cái cuộc sống tu tiên phong phú mà bận rộn này.
Nếu cứ vĩnh viễn như vậy, tốt biết bao.
Ngày hôm đó, hắn đang định kéo lão Ngưu và Nhuận Thổ xuống núi bán Linh dược. “Cheng!”
Tiếng chuông nặng nề vang vọng khắp đất trời.
Khai chiến, nói khai chiến là khai chiến.
Chúng đệ tử ai nấy cũng vội vàng.
Đại hội trừ yêu đã qua được ba năm.
Ba năm này, mạch ngầm trong giới tu tiên bắt đầu biến động.
Đại Tùy đã tiến về phía bắc định cư.
Lý Bình An cũng không biết rõ tình hình cụ thể ngoài kia, nhưng bây giờ Thục Sơn đang thực hiện
giới nghiêm toàn diện.
Các đệ tử xuất quan, triệu hồi các tu sĩ đang dạo chơi ở bên ngoài.
Hộ sơn đại chiến, triển khai đến toàn một trăm dặm ngoài Thục Sơn. Đệ tử các phong nếu không có lệnh, không được tới các phong khác. Toàn bộ Thục Sơn, thậm chí là Đại Tùy đều đang ngập tràn trong sát khí. Phe Đại Vũ và Đại Tùy của Trung Châu trở thành hai cực mạnh nhất.
Cuối cùng sau bao nhiêu năm thăm dò, Đại Tùy là người ra tay đầu tiên Tiến về phía bắc!
Khai chiến rồi, thật sự khai chiến rồi.
Lý Bình An và lão Ngưu, Nhuận Thổ ngồi trên núi, bưng tô mì ăn.
Ngắm nhìn bầu trời chiều.
Lý Bình An nhớ tới Liễu Vận đã từng nói qua một câu.
Thế gian này tuy có rất nhiều đường, nhưng đối với Đế Vương mà nói chỉ có một con đường duy nhất không có đường lui.
Trên mảnh đất Trung Châu này không cần hai vương triều ở đây xưng hùng xưng bá!