Chương 210: Xin trảm
1458 chữ
Đêm tối và đầy gió, gió thổi mạnh mẽ, có vẻ như trời sắp mưa.
Mưa mùa xuân quý như mỡ, các thôn dân cảm thấy ngay cả gió này cũng ngọt ngào theo.
Chỉ chốc lát sau mưa liền nổi lên, phát ra tiếng nổ bùm bùm giống như những hạt đậu, làm ướt đẫm đường làng và ướt cả mái nhà.
Các gia đình cũng đi ngủ sớm.
Nhưng Lý Bình An vẫn chưa ngủ, đối với tinh lực hiện tại của hắn mà nói, dù cho có liên tục một tháng không ngủ đi chăng nữa thì cũng sẽ chẳng ảnh hưởng gì.
Lý Bình An chỉ là rất hưởng thụ cảm giác chìm vào giấc ngủ mà thôi, song vì để tăng cao hiệu quả tu hành, Lý Bình An mỗi đêm đều phải tu hành đến khoảng canh bốn.
Tiếng bước chân rõ ràng truyền vào tai.
“Chính là nhà này”
Thanh âm của lão Thái đầu vang lên: “Người mù kia ở ngay đây”
Lúc này, một tên cướp gọi là Khi Gầy bỗng nhiên có chút lo lắng nói.
“Đại ca, ngươi nói xem, hắn là một người mù mà có nhiều tiền như vậy, liệu có thể là một cao thủ giấu nghề hay không?”
“Cao thủ giấu nghề?”
Hán tử đạp cho hắn một cước, “Tiểu tử, ngươi đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi!”
Khỉ Gầy nói: “Không phải là nói lăn lộn chốn giang hồ, càng là người trông không có bản lĩnh thì lại càng không thể coi thường được hay sao.
Mọi người đồng loạt cười lạnh.
“Hắn thì có bản lĩnh gì chứ?” Mọi người khinh thường cười cười.
Mặc kệ hắn có bản lĩnh gì, công phu có cao hơn nữa thì cũng phải sợ dao phay mà thôi.
Võ công có giỏi thì gạch đập vẫn chết thôi.
Khi Gầy xoa xoa tay, luôn cảm thấy trong lòng có chút bất an.
“Đại ca, nếu không thì cho ta canh giữ ở bên ngoài đi
Hán tử liếc hắn một cái, “Hèn nhát! Nói cho ngươi biết, nếu chọn canh giữ ở bên ngoài thì đợi lát nữa ngươi không có phần tốt đâu, đừng trách ta!
Khỉ Gầy gật đầu, “Đó là đương nhiên, là đương nhiên rồi”
Không biết tại sao, trái tim hắn ta lại đập mạnh.
Được rồi, so với tiền bạc thì mạng sống vẫn quan trọng hơn, cẩn thận sống dai được vạn năm.
Két!
Trong lúc hai tên cướp đang cạy cửa sổ, thì đột nhiên, cánh cửa mở ra.
Ngay sau đó, một bóng người đi ra.
Mấy người mắt to trừng nhỏ, không khỏi có chút xấu hổ.
Hai giây sau.
Lão Thái thấp giọng nói: “Chính là tên mù này!”
Hán tử phản ứng đã phản ứng kịp.
Động thủ!
Lúc này, hắn lao vọt tới, trong mắt hiện lên một tia hung dữ, đưa tay chộp lấy bả vai đối phương, muốn giữ đối phương trên mặt đất, động tác liền mạch, trái lại có vài phần võ công ở trên người. Mọi người đã có thể dự đoán được tình cảnh trong lát sau, Lý Bình An bị ấn xuống mặt đất, cầu xin tha thứ, sau đó bị bọn họ cướp bóc sạch sẽ, cuối cùng bị giết người diệt khẩu.
Tuy nhiên, kế hoạch này đã xảy ra vấn đề ngay từ bước đầu tiên.
Hán tử nắm lấy bả vai Lý Bình An, gân xanh trên trán nổi lên, nhưng đối phương lại giống như một ngọn núi nhỏ, không nhúc nhích chút nào.
Lý Bình An nắm chặt tay phải hán tử, nhẹ nhàng tách ra, rồi nhấc chân đạp vào đầu gối của đối phương.
Hán tử kêu lên một tiếng, quỳ trên mặt đất.
Lý Bình An nhìn xung quanh, sau đó ánh mắt liền rơi vào trên người lão Thái trong đám người. Lào Thái đầu?
Lập tức giật mình.
Hán tử bị Lý Bình An bắt được cắn răng nói: “Buông lão tử ra, nếu không lát nữa ta sẽ cho ngươi chết không toàn thây”
Lý Bình An khẽ cười nói, “Hiện tại mạng nhỏ của ngươi còn đang ở trên tay ta đó, ngươi còn dám cứng đầu như vậy sao?”
“Ngươi không thấy ta có nhiều huynh đệ như vậy hả?”
Người hán tử cười lạnh.
Đám giặc cướp đồng loạt tiến lên một bước, hy sinh vì lão đại.
“Thật có lỗi quá, ta bị mù, không nhìn thấy
Hán tử hơi do dự, hiện tại mạng nhỏ của mình vẫn còn ở trên tay đối phương, chọn cá chết lưới rách đối với mình là vô cùng bất lợi.
Hán trầm giọng nói: “Như vậy đi, mỗi người chúng ta đều lui một bước, huynh đệ chúng ta cũng không làm khó ngươi nữa.
Lý Bình An bình thản nói: “Mỗi người lùi một bước cũng đơn giản thôi mà.
Hán tử thở phào nhẹ nhõm trong lòng, lại nghe Lý Bình An tiếp tục nói.
“Ta giao nộp các ngươi cho quan phủ, rồi lại trở về ngủ”
Chân Lý Bình An hơi dùng lực một chút một chút, hán tử chỉ cảm thấy sức mạnh phía sau lưng bỗng được buông lỏng, liền vội vàng che chân đứng lên, ngẩng đầu một cái, đã thấy anh em của
hắn đã nằm ngổn ngang trên mặt đất.
“Cái này..”
Hán tử mở to hai mắt, ngơ ngác nhìn một màn này.
Lào Thái thừa dịp hỗn loạn muốn chạy, nhưng mũi chân Lý Bình An lại đá một viên đá ra. “Ôi chao!”
“Bình An ơi Bình An, là bọn họ ép ta đó, không liên quan gì đến ta cả.”
Lào Thái đầu ôm bụng, vội vàng cầu xin tha thứ.
Lý Bình An ngoảnh mặt làm ngơ, lại đạp cho hắn một cước.
Bóng đêm sâu thẳm.
Tên cướp Khi Gầy đang ở bên ngoài hứng gió, hắn chọn một chỗ vô cùng bí mật mà ẩn nấp.
Mưa lớn trút xuống.
Bỗng nhiên ánh mắt Khi Gầy khẽ động, ngay sau đó hắn liền xoay người bỏ chạy, rất nhanh, thân ảnh đã hòa vào trong màn đêm.
“Mẹ ơi! Quả nhiên đã xảy ra chuyện, cũng may mà mình thông minh.
Ngày hôm sau, tin tức giặc cướp vào thôn đã truyền khắp nơi, càng kinh người hơn chính là, đám cướp này còn do lão Thái đầu của nhà Đại Hòe Thụ dẫn tới.
Dẫn sói vào nhà, hại người nhưng giúp ích cho ta.
Chuyện này rất nhanh đã leo lên đầu bảng hot search của thôn, lấy tư thái nghiền ép đánh bại cái yếm Tống lão thái thái bị trộm mất.
“Lão Thái đầu này đúng là cái tên không ra gì mà!”
“Đúng vậy đó, vậy mà dám dẫn giặc vào thôn, cũng may là Lý Mù Tử có bản lĩnh, nếu không chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi! ”
“Đúng đó, mấy nhà chúng ta gần nhau, ngươi nói xem, nếu đám giặc này nếu cướp hết tiền rồi, liệu chúng có đi gây họa cho khuê nữ nhà người khác hay không”
Hành vi của lão Thái đầu không thể nghi ngờ chính là đã thành công chọc giận mọi người.
Lão Thái và vài tên cướp khác đều bị áp giải vào đại lao.
Gần đây nạn trộm cướp đang hoành hành, việc gấp thì cần quyền thế ra mặt.
Quan phủ vì để thiết lập uy vọng đã sử trảm hết thảy.
Điều này hiển nhiên đã làm lòng người vui vẻ.
Sáng sớm, Thái tẩu dẫn theo hài tử của mình đến nhà tìm Lý Bình An, mong rằng Lý Bình An sẽ nói chuyện thay cho lão Thái, nếu không đầu lão Thái chỉ sợ sẽ bị trảm hết cùng với đám cướp kia.
Nhưng mà ngay cả cửa nhà Lý Bình An nàng cũng không đi vào được.
Chưa nói đến chuyện Lý Bình An sẽ chẳng bao giờ cầu tình thay cho lão Thái đầu, mà lùi mười ngàn bước mà nói, gần đây nạn trộm cướp đang hoành hành, quan phủ lo lắng không có cách nào giải thích cho dân chúng và cấp trên thì lại lòi ra vụ lão Thái và đám cướp này.
Vậy cho nên là dù cho có đương sự Lý Bình An cầu tình đi chăng nữa thì phỏng chừng cũng sẽ chẳng có tác dụng gì.
Bảy, tám ngày sau đó.
Lão Thái đầu và đám giặc cướp kia đã bị trảm cùng một lúc, trở thành việc vô cùng nổi tiếng.
Nghe nói lúc ấy Thái tẩu đã ngất xỉu.