Chương 209: Tiểu tử ngươi giỏi quá đi

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,080 lượt đọc

Chương 209: Tiểu tử ngươi giỏi quá đi

1587 chữ

Lý thúc!

Một tiểu nữ hài với bím tóc hai bên ngẩng đầu lên, nhếch miệng cười một tiếng.

Là hài tử của nhà Vương góa phụ, Nhị Nha.

“Nương bảo ta đưa tới cái này”

Nhị Nha cầm một cái túi nhỏ, bên trong túi có chứa táo tàu.

Nam nhân của Vương góa phụ đã chết trên chiến trường.

Một người phụ nữ dẫn theo một đứa bé nên cuộc khống gia đình cũng khá chật vật.

Trước đây Lý Bình An thường cho những đứa trẻ này một ít đậu nành, hoặc khi ăn thịt thì cho chúng vài miếng.

Vương góa phụ đã làm một số món ăn ngon hoặc hái một số trái cây tươi, mang đến cho Lý Bình An một ít, tuy rằng biết trong nhà Lý Bình An cái gì cũng không thiếu, nhưng tốt xấu gì cũng là một

mảnh ý tốt của người ta.

Lý Bình An cũng không cự tuyệt, cầm lấy một quả táo đỏ, cắn một miếng, cảm thấy hương vị ngọt ngào thoải mái.

“Không tệ! Đúng lúc, hôm nay ta có hầm thịt lợn, ngươi mang về một ít đi”

Nhị Nha trợn tròn đôi mắt to, nhìn chằm chằm vào nồi, chỉ thiếu điều viết lên mặt hai chữ muốn ăn, nhưng nàng vẫn lắc đầu.

“Không được, nương ta nói là không thể ăn thịt của Lý thúc nữa, Lý thúc kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì.

Hắn chưa bao giờ là một người máu lạnh, chỉ cần có khả năng thì hắn sẽ luôn sẵn sàng giúp một

tay.

Tuy rằng không cầu hồi đáp, nhưng ngươi tốt xấu gì cũng nên nói một tiếng cảm ơn, nhớ kỹ trong lòng là được rồi.

Giống như là Thái tẩu, đừng nói là cảm kích, ngược lại nàng còn cảm thấy chuyện ngươi cho nàng đồ ăn là chuyện vô cùng bình thường.

Điều này khiến Lý Bình An rất khó chịu.

“Hầm nhiều thịt quá ta ăn không hết được, lượng cơm của Lý thúc ngươi cũng nhỏ lắm đó”

Lão Ngưu liếc hắn một cái, nói dối cũng không thèm chớp mắt.

Nhị Nha nuốt nước bọt, vắt chân lên bỏ chạy, dường như là nàng sợ ý chí của mình không đủ kiên định.

“Tạm biệt Lý thúc!”

Lý Bình An bất đắc dĩ lắc đầu.

Khi hắn mới đến thôn nhỏ này, căn nhà ban đầu của hắn chính là do chồng của góa phụ Vương thu

xếp giúp, sau đó người ta cũng giúp đỡ mình không ít lần, cho nên sau khi chồng của góa phụ Vương qua đời, Lý Bình An cũng thường xuyên chiếu cố vợ con của hắn hơn.

Có ân báo ân mà

Nhà góa phụ Vương.

Nhị Nha vội vàng chạy về nhà.

“Con đưa táo cho Lý thúc chưa?”

Vương quả phụ đang nấu cơm, không quay đầu lại mà nói.

“Con đưa rồi.” Nhị Nha thở dồn dập.

“Có chuyện gì thế? Con bị sói đuổi sao?”

Nhị Nha nghiêm túc nói: “Nương, cũng may là Nhị Nha chạy nhanh, nếu không lại không nhịn được bị hấp dẫn bởi thịt lợn của Lý thúc mất rồi”

Vương quả phụ cười nói: “Làm thế là đúng rồi, sau này con cũng không thể lấy đồ ăn Lý thúc cho nữa nhé, chúng ta đã nợ người ta nhiều lắm rồi”

“Con biết rồi”

“Mắt của Lý thúc con không nhìn thấy, dù cho hắn có một ít tiền tiết kiệm, nhưng cuộc sống sau này vẫn còn dài”

Nhị Nha gật đầu như giã tỏi, “Nương, hôm nay chúng ta ăn cái gì vậy? ”

Chỉ chốc lát sau, bữa tối đã được dọn trên bàn.

Cháo loãng, dưa muối, còn có rau dại trộn với ngũ cốc thô làm thành bánh ngô.

Góa phụ Vương cầm bã đậu trong tay, nguyên bản bã đậu là đồ ăn cho gia súc, nhưng ở nhà dân chúng bình thường thì thứ này chính là đồ ăn lót dạ.

Ngược lại, cây ngô đã được coi là ngũ cốc mịn.

Đối với dân chúng, tiền của họ còn không đủ nộp lên cho quan phủ thì làm sao có tự mình hưởng dụng những hạt lương thực cao cấp hơn như gạo lúa mì được.

Nhị Nha nhìn chằm chằm vào bát của mình, một bát cháo sền sệt, lại nhìn bát nước canh trong chén của mẫu thân.

“Nương, con không thích ăn cháo đâu, người uống đi!”

Nhị Nha đẩy đẩy cái bát.

“Con ăn đi, nương không đói”Góa phụ Vương cũng hiểu suy nghĩ của con gái mình.

“Phanh phanh! Vương tỷ

Thanh âm của Lý Bình An vang lên ngoài cửa.

Góa phụ Vương đứng lên, hô, “Bình An, sao ngươi lại đến đây?”

“Hôm nay trong nhà lại hầm một ít thịt, ta bèn mang cho ngươi một ít”

“Cái này…. Ôi chao, nhìn xem ngươi đang làm gì với những thứ này đây. ”

“Trong nhà vừa lúc có một túi gạo”, chưa hết, Lý Bình An lại sợ Vương quả phụ cự tuyệt. “Coi như là cho ta mượn đi”

Vương quả phụ muốn nói lại thôi, chỉ đành thốt lên: “May mắn là có ngươi đó, để ngày khác ta trả lại cho ngươi vậy.

Vương quả phụ tuy rằng mặc xiêm y vải thô nhưng dáng vẻ lại vô cùng xinh đẹp, làn da gió dù phơi nắng phơi sương nhưng vẫn mềm mại.

Khi chồng nàng vẫn chưa qua đời, cuộc sống trong gia đình còn coi là tốt đẹp, cho nên vóc người nàng tương đối đẫy đà, ngũ quan cũng đẹp.

Sau cái chết của chồng nàng, có rất nhiều tên lưu manh trong thôn đến xum xoe tán tỉnh nàng, còn có một tên địa chủ muốn nạp nàng làm tiểu thiếp, nhưng Vương quả phụ đều chướng mắt hết. Nhưng Lý Bình An lại không giống bọn họ, những người đó sau khi ân cần tán tỉnh một hồi, thấy rằng không chiếm được tiện nghi thì ngay lập tức dừng lại.

Vương quả phụ có thể cảm thụ được, Lý Bình An là thật lòng đối tốt với hai mẹ con nàng.

Nếu nói người ta có ý đồ khác thì người ta là một người mù, cũng đâu nhìn nhìn thấy dáng vẻ của mình đâu, lại thêm bản thân mình còn có một đứa con nữa.

Huống chi, với gia sản của Lý Bình An, nếu muốn cưới vợ thì tiểu cô nương nhà ai trong thôn không phải là lao lên tranh giành sao.

Dù sao thì nhà người ta mỗi ngày đều được ăn thịt, thịnh soạn như đón tết vậy.

Rời khỏi nhà góa phụ Vương.

Lão Ngưu chớp đôi mắt nhỏ, thì ra tên tiểu tử này cũng là một người tốt, sớm biết vậy thì lúc trước đã không làm mai cho ngươi cùng Liễu Vận rồi~.

“Nhìn xem, Lý Mù Tử lại đi đưa thịt cho quả phụ Vương rồi.”

Trong giọng nói của Thái tẩu lộ ra vẻ oán giận.

“Hai người này không chừng là có quan hệ gì đó rồi, đúng là tiện, nam nhân vừa chết đã ngay lập tức thông đồng với những người khác rồi”

Thái tẩu gắp một chiếc lá rau.

“Cho người ta ăn thịt, còn ta thì ngay cả một ngụm canh cũng chẳng cho.

Ngươi nói xem, lúc trước nếu không có chúng ta thì một kẻ ngoại lai như hắn làm sao có nhà mà ở chú?

Bây giờ thì tốt rồi, có tiền rồi thì làm như quên sạch”

Lão Thái đối diện không nói gì.

Thái tẩu nghi hoặc nói: “Ngươi nói xem, tên Lý mù này lấy đâu ra nhiều tiền mà mỗi ngày đều được ăn thịt như vậy?”

“Ai biết được.”

“Nếu không ngươi thử tìm người hỏi thăm xem, không phải ai kia làm bộ khoái trong huyện hay sao?”

Sau khi qua tết, thôn nhỏ bắt đầu có sự biến chuyển.

Đại Tùy thôn tính không ít quốc gia, trước kia bọn họ an phận là bởi vì Đại Tùy còn hưng thịnh, nhưng hiện tại, thừa dịp biên quan đang đánh giặc, không ít người bắt đầu âm thầm giở trò, giặc cướp nổi lên bốn phía.

Quan phủ mượn danh nghĩa tiêu diệt thổ phỉ để kiếm tiền, dân chúng cũng chẳng có biện pháp

Thiên hạ không yên ổn, quả nhiên trốn ở đâu cũng như nhau mà thôi.

Mà lúc này, có một đám giặc cướp đang trốn ở trong núi, thừa dịp ban đêm, một người lên núi, không phải ai khác đó chính là lão Thái đầu trong thôn.

“Luu ca.”

Lào Thái lau mồ hôi trên trán.

nay Bộ khoái đi huyện thành rồi, đây chính là cơ hội cho chúng ta ra tay”

“Ngươi chắc chắn rằng trong nhà người mù kia không có người khác sao?” Người hán tử được gọi là

Lưu ca hỏi.

Lão Thái liền trả lời ngay: “Đương nhiên rồi, ta nói cho Lưu ca biết, nhà hắn có tiền, tên kia mỗi ngày đều được ăn thịt, thỉnh thoảng hắn còn chia cho những tên thôn dân khác.

Lưu ca gật đầu, “Yên tâm, sau khi thành công chắc chắn không thể thiếu phần của ngươi. “Vậy thì đa tạ Lưu ca.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right