Chương 208: Núi vẫn tĩnh lặng như xưa
1369 chữ
Một nơi nào đó ở Cửu Châu.
[Diều hâu tiến công] bất đắc dĩ thở dài một hơi.
“Quả nhiên, đám phế vật được triệu tập trong thời gian ngắn kia căn bản không phải là đối thủ Phụ đạo Khiên Ngưu.
Nhưng mà, cũng may lão tử còn lưu lại một tay.
Ta đã sớm thả Tin tức của Phụ đao Khiên Ngưu ra ngoài, hy vọng mảnh vụn đại đạo phù văn trong tay hắn là bị người lấy đi, mà không phải là ném ở chỗ nào đó, nếu không thì chính là mò kim đáy bien.
Đau đầu quá, tìm nhiều năm như vậy rồi, khó khắn lắm mới tìm được tung tích Phụ đao Khiên Ngưu, cuối cùng lại nhận được kết quả này
Cậu bé hạnh phúc, ngọt ngào nhỏ, cá bay trong nước.
Trong ba người này, ai mới là người lấy đi mảnh vỡ của Phụ đao Khiên Ngưu?
Mẹ nó!! Nếu không phải lão tử không thoát thân được..
Diều hâu tiến công suy tư một lát, quyết định trước tiên thả ra một tin nhắn thăm dò đã.
[Diều hâu tiến công: Cái chết của Phụ đao Khiên Ngưu là ai làm? Ta còn chưa đưa thù lao đâu.)
Lý Bình An cười lạnh, thù lao?
Cái tên này thực là biết cách nói chuyện mà, chỉ sợ đến lúc đó cái nhận được không phải là thù lao, mà là lưỡi dao đi.
Ngươi giả vờ, ta cũng sẽ giả vờ
[Tiểu Điềm Tâm: Chết? Chết thế nào? Ai làm thế? ] Liên tiếp ba câu nghi vấn.
[ cậu bé vui vẻ: Phụ đạo Khiên Ngưu đã biến mất đã lâu, lúc trước ta còn nợ hắn một ân huệ mà, đáng tiếc)
[ Tiểu Điềm Tâm: ai gù)
Lúc này, cá bay trong nước đã lâu không nói gì đã hiện thân.
[Cá bay trong nước: nói cách khác, trong chúng ta có người đang nắm giữ hai mảnh vỡ phù văn.] Nói trúng tim đen rồi.
[Diều hâu tiến công: Đúng vậy! 1
Trong nhóm im lặng một lúc.
[ cá bay trong nước: cậu bé hạnh phúc, ta muốn mua một tin tức)
Cá bay trong nước đột nhiên chuyển sang chủ đề mới.
[Cậu bé hạnh phúc: tin tức gì
Cậu bé hạnh phúc luôn chính là kẻ buôn bán tình báo trong nhóm, buôn bán tất cả các loại thông tin tình báo, dường như không có gì là hắn ta không biết cả.
[Cá bay trong nước: tin tức về người Đột Quyết Trung Châu)
[Cậu bé hạnh phúc: Ồ? Ngươi còn hứng thú với chuyện này sao?
[Cá bay trong nước: Ta muốn biết về việc triển khai chiến lược của người Đột Quyết)
[Cậu bé hạnh phúc hưng phấn nói: Dạo gần đây người Đột Quyết đang đánh nhau với Đại Tùy, tin
tức này rất đáng quý đó! 1
[ cá bay trong nước: Ngươi ra giá đi
Cá bay trong nước dường như rất để ý đến trận chiến giữa Đột Quyết và Đại Tùy, chẳng lẽ hắn ta hoặc nàng ta cũng là người Đại Tùy?
Nhưng bây giờ có quá ít manh mối.
Lý Bình An cũng không sốt ruột, cảm khái vận khí của mình cũng may, vốn muốn ẩn cư ở tiểu sơn thôn một đoạn thời gian, ai biết trời xui đất khiến lại kiếm được một mảnh vụn của đại đạo phù văn.
Tính cả một viên lúc trước thì tổng cộng hắn có hai viên.
Còn thiếu ba viên nữa là có thể ghép lại thành một viên đại đạo phù văn hoàn chỉnh rồi.
Tốc độ này so với những gì Lý Bình An dự đoán thì nhanh hơn không ít.
Thời gian khôi phục lại sự yên bình.
Như thường lệ, sau khi Lý Bình An kéo xong tiểu khúc thì chậm rãi trở về nhà.
Bữa tối hôm nay đơn giản là một con thỏ nướng, một phần cá hấp, một đĩa ngỗng nướng, ba lồng
bánh bao lớn, ba cân thịt dê và một chuỗi đậu phụ khô, thêm mười quả trứng nữa.
“Lão Ngưu, đồ ăn hôm nay chả ngon gì cả. Lý Bình An oán giận.
Có mà ăn là không tệ rồi, còn bày đặt kén cá chọn canh nữa chứ.
Thời gian không lâu sau đó.
Lý Bình An vừa xỉa răng, vừa nói.
“Lão Ngưu, bánh ngọt mấy ngày trước mua để đâu ròi? Ta lại lấy ra ăn cho đỡ đói vậy.
Lão Ngưu: Tiểu tử, ngươi là một con heo!
Vụ mùa thu hoạch năm nay của thôn làng trong núi này không tốt lắm.
Hơn nữa do chiến sự ở biên quan, các nơi tăng thuế lên không chỉ gấp đôi đâu.
Một số huyện xung quanh cũng nổi lên nạn trộm cướp, vì vậy, người nghèo chỉ có thể ăn một chút
cá cỏ tanh, rau dại nấu với nước trắng, hoặc xào trong chảo.
Chất béo chắc chắn là không nhiều, cả gia đình chỉ dựa vào những điều này để duy trì sự sống còn
cơ bản mà thôi.
Người trong thôn đều biết cuộc sống của Lý Bình An rất tốt, cho nên mới cthường xuyên đến mượn một ít lương thực từ Lý Bình An.
Lý Bình An thỉnh thoảng sẽ cho mượn một ít cám lúa mì, thịt và mì gạo cũng rất ít cho mượn.
Thứ nhất, bởi vì mình tu luyện lục bí thân thể của con người, nên cần bổ sung rất nhiều dinh dưỡng.
Thứ hai là sau khi mượn xong, những người này cũng không trả nổi.
Cho một người mượn thì sẽ có người thứ hai, người thứ ba.
Trong thôn có nhiều người như vậy, Lý Bình An cũng không thể cho tất cả bọn họ mượn hết được. Giúp một lần thì là ân nhân, giúp nhiều lần thì là kẻ thù.
Hôm đó, Lý Bình An lại nấu thịt ở nhà.
Mùi thịt tràn ngập khắp không khí, rất nhanh đã hấp dẫn không ít hài tử.
Một đám nằm úp sấp ngoài cửa lớn mà nhòm vào, nước miếng chảy ròng ròng.
Lý Bình An coi như không phát hiện, dù sao hắn cũng là một người mù, cũng sẽ không cảm thấy
xấu hổ.
Lúc đầu, hắn đã chia một số thịt cho những đứa trẻ này, dù sao nhìn cảnh mấy đứa nhỏ vừa nhai lá cây, vừa trông mong nhìn ngươi, thì ít nhiều vẫn có chút không đành lòng.
Chỉ là sau đó, Thái tẩu nhà Đại Hòe Thụ lại nghĩ là chiếm được tiện nghi, liền sai hài tử nhà mình lần lượt đến cửa nhà Lý Bình An nhìn chằm chằm, sau khi được Lý Bình An cho thịt thì nhanh chóng cầm về, sau đó lại chạy tới đứng trước cửa nhà Lý Bình An.
Lý Bình An cũng bị chọc giận đến bật cười, đây là coi ta là lông cừu hả.
Cái này thì cũng thôi đi nhưng nhiều lần xin thịt như vậy mà ngay cả một chữ cảm ơn Thái tẩu cũng không nói.
Lần trước, Lý Bình An còn nghe thấy Thái tẩu ở sau lưng nói xấu mình, vì vậy, sau đó hài tử của Thái tẩu mà trở lại thì Lý Bình An liền không cho.
Bởi vì việc này, Lý Bình An nhận được không ít oán giận.
Thái tẩu nói rằng khi lý Bình An xây nhà, nam nhân nhà mình cũng góp không ít công sức.
Nửa câu cũng không đề cập đến thù lao lúc ấy Lý Bình An đưa ra, hơn nữa còn nuôi cơm nuôi thịt nữa.
Lý Bình An cũng lười phản bác với nàng, nếu so đo với đối phương thì ngược lại có vẻ không có giáo dục.
Thế thì sau này không quan tâm đến nhà bọn họ là được.
“Lý thúc!”