Chương 222: Kiệt kiệt kiệt kiệt

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,667 lượt đọc

Chương 222: Kiệt kiệt kiệt kiệt

1640 chữ

“Thư viện Hoài Lộc Cảnh Dục, Xuân Thu, Hạ Thiền bái kiến chư vị!”

Ba giọng nói vang lên nhưng nhìn lên trời chỉ thấy ba chấm đen đang được phóng to dần.

Trong đó có một người, người mà có tà áo trắng tung bay, mơ hồ có ý tấn công, giống như một thanh

kiếm sắc đã được rút ra khỏi vỏ, vô cùng chói mắt, đến nỗi người khác không dám nhìn thẳng.

Mọi người thi nhau trợn tròn hai mắt, hoàn toàn bị choáng ngợp.

Đây…. Chính là tiên nhân!?

Theo gió đi, cưỡi gió về.

“Phốc!”

Trong khi tất cả mọi người vẫn còn đang ra sức kính nể, ngưỡng mộ thì Cảnh Dục bỗng nhiên cắm đầu xuống đất, bốp một tiếng.

Mọi người….

Lý Bình An lặng lẽ che mặt.

“Ôi ~ ôi ~ ”

Hai chân của Cảnh Dục quơ loạn xạ trong không khí, “Nhanh! Giúp ta với. Xuân Thu và Hạ Thiền đành miễn cưỡng dùng sức kéo Cảnh Dục lên.

Cảnh Dục sửa sang lại trang phục bản thân, ho nhẹ một tiếng.

“Chư vị, ba chúng ta chính là học sinh của thư viện Hoài Lộc. Chúng ta đã ở đây rồi thì giặc cỏ chỉ có thể bị dẹp mà thôi!”

Hắn vừa nói, vừa ra vẻ tự tin nhìn mọi người, cứ như là nhờ câu nói này mà hắn có thể vớt vát lại chút thể diện đã mất khi nãy.

Đám đông im lặng.

Trên đầu Cảnh Dục vẫn còn dính một đoá hoa hồng nhỏ mọc trên mặt đất, cho nên lời này được nói

ra từ miệng hắn hình như không có tí tẹo sức thuyết phục nào.

Lúc này, có người của tổ không khí được sắp xếp trà trộn vào trong đám đông, lên tiếng.

“..... Đúng, chúng ta phải tin tưởng quan phủ, tin tưởng Cảnh Dục tiên sinh!”

“Đúng, đúng!”

“Tuy Cảnh Dục tiên sinh còn trẻ tuổi nhưng thực tế chiến công hiển hách

10:46 ■

“Không sai, ta cũng nghe được đại danh của Cảnh Dục tiên sinh, Cảnh Dục tiên sinh đã từng chém giết hàng trăm đại yêu!”

Cảnh Dục lạc vào giữa những lời ca ngợi giả dối, suýt nữa thì đã đánh mất bản thân.

Nhưng cuối cùng thì mọi người xung quanh cũng đã dần tin tưởng.

Dù sao thì khi xem xét ở một mức độ nào đó, ngã từ độ cao như vậy xuống mà không chết cũng là một kỳ tích.

Cảnh Dục cười ha ha, chống hông đắc ý.

“Vút – ”

Phi kiếm của hắn đang bay giữa không trung rơi mạnh xuống đầu hắn, không chệch một li.

Đám đông giật mình nhốn nháo.

Cảnh Dục đo người, ngã sóng xoài ra đất.

“Sư huynh! Sư huynh!”

“Sư huynh! Cứu mạng với.”

Đám người loạn cào cào.

Thám tử của quân địch trà trộn trong đám đông, lặng lẽ lắc đầu, không nhịn cười được. “Buồn cười! Vậy mà thư viện lại phái hạng người như thế này đến để hàng địch. ”

Sau đó rời đi ngay lập tức.

Cảnh Dục mơ màng mở mắt.

“Ủa? Đây là đâu?”

Trong cơn hoảng loạn, hắn thấy Lý Bình An.

Cảnh Dục kinh hãi.

“Ta thao! Lão tử chết rồi sao? Ngươi xui xẻo như nào mà đến nỗi phải xuống Hoàng Tuyền vậy?”

Lý Bình An thoáng suy nghĩ, gật gù, “Được rồi, giọng nói trầm bổng có lực nên tạm thời không có gì phải lo lắng.”

Hạ Thiền thở phào nhẹ nhõm, gọi vọng ra ngoài, gọi Xuân Thu.

“Xuân Thu, không cần đào hố nữa, sư huynh không chết!”

Bên ngoài, Xuân Thu vốn đang cố hết sức để đào hố, nghe thấy vậy thì đùng đùng nổi giận.

“Cái gì!? Không chết à? Uổng công đào cái hố lớn như thế này”

Cảnh Dục: .....

Hoàng hôn đã gần tàn, mặt trời cuối ngày khuất sau dãy núi, le lói hắt lên những tia sáng đỏ ửng một góc trời chiều.

Dế mèn trong khóm trúc nhỏ cạnh đường bắt đầu ngâm nga khe khẽ, trước đây trong ruộng nước còn có tiếng ếch xanh kêu như đánh trống, nhưng có lẽ trong thời thế này, ếch xanh đã bị người bắt

sạch từ lâu.

Lý Bình An hầm một nồi sườn to, nấu cùng cả miến, khoai tây, rau cải trắng.

Đống lửa thi thoảng kêu lách tách, mùi thơm dậy bốn phía.

Lý Bình An rót cho mình và Cảnh Dục mỗi người một chén rượu.

“Nào! Cạn ly.

“Cạn ly, chúc mừng chúng ta gặp lại nhau.

Đầu Cảnh Dục bị băng kín, trông rất buồn cười.

“Huynh đệ, sao ngươi lại ở đây?” Cảnh Dục tò mò hỏi.

Lý Bình An ung dung kể lại những chuyện bản thân đã trải qua trong suốt cuộc hành trình từ Đại Tùy đến Thập Vạn Đại Sơn, Thương Hải, Vân Châu, sau đó đến Trấn Yêu quan….

Xuân Thu và Hạ Thiền say sưa lắng nghe.

Sau đó mấy người lại bắt đầu bàn tán về vấn đề ở huyện thành này.

“Bây giờ, giặc cỏ ở ngoài thành đã phô trương thanh thế, còn được di tộc phương Nam chống lưng, nếu xử trí không hợp lý thì đại loạn sẽ càng nghiêm trọng hơn, khó có thể dẹp được.”

Cảnh Dục thở dài: “Dọc đường đi ta đã nhìn thấy tất cả, càng ngày càng có nhiều lưu dân do tai hoạ gây ra, gặm vỏ cây, ăn cỏ, thậm chí còn coi cả con cái là thức ăn!”

Lý Bình An hỏi, “Triều đình định làm thế nào?”

“Không biết, tin tức lần này cũng là do lão sư nhận được, cho nên mới muốn ta đến xem thử

Mấy năm không gặp, Cảnh Dục trưởng thành hơn không ít nhưng vẫn ngu đần như xưa.

“Bây giờ, khắp nơi đều có của cải của quan lớn quyền cao chức trọng, bọn họ ăn chán cả thịt rồi. Nhưng dân nghèo lại càng ngày càng đói, còn phải chịu sưu cao thuế nặng. Ai mà biết được cái đám quan chức trong triều kia nghĩ gì”

Nói đến đây, Cảnh Dục hơi dừng lại.

“Hay là, huynh đệ, ngươi cố gắng một chút để rước được trưởng công chúa về nhà dưỡng thai đi. Từ ve sau, hai anh em ta thống trị thiên hạ, chút chuyện nhỏ này chẳng phải sẽ được giải quyết dễ như trở bàn tay à?”

nay

Lý Bình An cười miễn cưỡng, “Nói chuyện nghiêm túc đi, ngươi định làm gì bây giờ?”

Hai tiểu gia hoả Xuân Thu và Hạ Thiền chỉ biết cắm đầu ăn cơm, thi thoảng mới góp một cái gật đầu.

Cảnh Dục cười tự tin, “Đặt trái tim vào nồi hầm, ta đã sắp xếp xong tất cả rồi”

Cảnh Dục nói: “Những chuyện xảy ra mới đây đều là thủ đoạn ta làm ra để che mắt đối thủ mà thôi, để bọn hắn nghĩ ta là một phế vật, để bọn hắn mất cảnh giác, sau đó… Kiệt kiệt kiệt kiệt!” Lý Bình An nhíu mày.

Hả? Không phải chúng ta ăn nồi sắt hầm sao?

Sao lại trở thành Hồn Điện trưởng lão rồi?

“Thôi ăn cơm đi” Cảnh Dục nói.

Bây giờ, Lý Bình An mới cảm thấy hơi đói, nhưng hai người lại cùng nhìn cái nồi rỗng tuếch. Xuân Thu và Hạ Thiền đồng thanh ở một cái, “Hai ngươi nói chuyện xong rồi sao?”

Lý Bình An ngồi trong sân, cầm hồ lô rượu, uống liên tiếp mấy ngụm to.

Gió lốc và mưa to tầm tã trút xuống mái ngói và sân gạch tạo ra âm thanh giống như tiếng sóng biển đập vào bờ.

Lý Bình An cũng thả trôi suy nghĩ vào đó, cuốn theo gió, lẫn vào bóng đêm, âm thầm hoà vào vật.

Hắn có cảm giác rằng cuộc sống lặng lẽ của mình sắp phải kết thúc, những ngày tới sẽ là một cuộc sống khác, một cuộc sống chưa biết tên.

Nghĩ vậy, hắn lại uống một ngụm rượu.

Nhưng thật ra, hắn rất hưởng thụ khoảng thời gian sống cuộc đời phiêu bạt này.

Cảnh Dục ngâm nga bài hát, cầm ô giấy dầu đi đến.

“Huynh đệ, đi thôi”

Lý Bình An không mặc bộ đồ màu xanh kia, mà đã đổi sang một bộ đồ đen, buộc lại mái tóc được xõa ra, đeo mặt nạ đen che kín mặt.

Lý Bình An không thích đám mật thám kia làm loạn sau lưng, quấy nhiễu vài ngày sống yên bình mà thật vất vả mình mới có được.

Gió trăng tự tại, ánh đao bóng kiếm, gió tanh mưa máu, hạnh phúc thù hận.

Lý Bình An cảm thấy nếu mình đã là người giang hồ thì nên có dáng vẻ của người giang hồ.

Quan trọng nhất là bây giờ có đại ca ở bên.

Nếu chỉ một người thì Lý Bình An sẽ nhẫn nhịn.

“Nói rồi đó, ta chỉ hỗ trợ, ngươi tấn công chính.

Cảnh Dục tự tin cười, “Đương nhiên rồi, ngươi muốn làm chủ công cũng không được, ca mới là nhân vật chính.”

Gió thổi qua tóc Cảnh Dục, nhìn cũng hơi đẹp trai.

Cảnh Dục nhấc chân tao nhã, đột nhiên vấp vào ngưỡng cửa, lảo đảo.

“Ai u cái rãnh!”

Ngã sấp mặt.

“Con mẹ nó* cái gì thế này, con mẹ nó chứ, con mẹ nó cái ngưỡng cửa chó má này, ta mẹ Lý Bình An thở dài ngao ngán, cũng không biết rốt cuộc có nên tin vào gia hỏa này hay không –

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right