Chương 223: Hải đảo vô biên thiên tác ngạn, sơn đăng tuyệt đỉnh ngã vi phong

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,019 lượt đọc

Chương 223: Hải đảo vô biên thiên tác ngạn, sơn đăng tuyệt đỉnh ngã vi phong

Hải đảo vô biên thiên tác ngạn, sơn đăng tuyệt đỉnh ngã vi phong

(Biển rộng mênh mông, trời là bến; chinh phục một núi, đỉnh là ta)

Đêm khuya, bên ngoài thành huyện thành, bên ngoài lều trại những ngọn đuốc cháy bập bùng, trong lều đốt một đống lửa, chân hươu nướng tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

Diệp Hào đeo bịt mắt màu đen cởi quần áo ướt, cơ thể trần truồng, vừa hong quần áo trên đống lửa, vừa ăn chân hươu nướng.

Trong lều to, mấy thống lĩnh của giặc cỏ tụ tập lại.

Trên bàn, một tấm bản đồ được trải ra để bàn bạc kế hoạch tấn công.

Diệp Hào là thủ lĩnh được nghĩa quân giặc cỏ này bầu lên.

Đương nhiên, chỉ có một số ít người biết rằng vị thủ lĩnh nghĩa quân này hoàn toàn chỉ là vật trang trí, kẻ ra lệnh thực sự chính là sứ giả di tộc đứng sau.

Diệp Hào tập hợp ý kiến của mấy vị thống lĩnh xong thì đứng lên tìm sứ giả di tộc. Lúc này, sứ giả di tộc đang ở một mình trong lều, làm một nghi thức quỷ dị.

Trong lều được bài trí rất đơn giản, chỉ có một chiếc đèn, một chiếc thảm và một bộ lông to được trải trên mặt đất.

Sứ giả di tộc là một lão già có mái tóc hoa râm, đầu đội một mũ nỉ mềm, không có đường may, màu đen, mặc một chiếc áo lông cáo, gấu tay áo màu trắng được thêu thêm đủ mọi màu sắc, trên áo khoác có một cái đầu lâu, chân đi một đôi giày nông phu làm bằng vải thô.

Trang phục mười phần quỷ dị.

Diệp Hào cung kính hành lễ, “Hiện tại, huynh đệ dưới quyền đã hơi nóng ruột, cục xương này hơi khó gặm”

Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, ngẩng đầu quan sát sứ giả.

“Ôn dịch lần trước cũng bị đối phương giải quyết, tiếp tục như vậy nữa thì lương thực, binh khí sẽ là vấn đề của chúng ta”

Rất lâu sau, sứ giả mới chậm rãi mở miệng.

“Ngươi đang trách ta sao?”

“Thuộc hạ không dám!” Diệp hào vội nói, “Chỉ là… Ngay cả ôn dịch do đại nhân thần sứ tạo ra mà đối phương cũng có thể giải quyết được, ta nghi ngờ liệu có thể có cao thủ thần bí nào ẩn cư trong huyện thành hay không?”

Sứ giả hừ lạnh một tiếng, “Cao thủ thần bí ẩn cư à? Ta thấy ngươi bị bệnh suy

diễn”

Diệp Hào ngượng ngùng cúi đầu, không nói gì thêm nữa.

Sứ giả giang hai tay: “Yên tâm đi, tất cả hãy giao cho thần minh”

Diệp Hào gật đầu nói phải.

Ngay vào lúc này, có cấp dưới vội vàng đến báo.

“Tướng quân! Tướng quân!”

“Chuyện gì mà phải hoảng hốt như thế?”

“Huyện thành, huyện thành…. !”

“Huyện thành bị công phá sao?” Mắt Diệp Hào sáng lên.

“Không phải! Huyện thành phản công”

Dưới thành, mỗi con ngựa chiến đều hí vang, ngắn gọn nhưng hào hứng.

Bống nhiên, tiếng vó ngựa vang lên, sao đó là tiếng hò hét kinh thiên động địa. “Xông lên!!”

Cơ thể ngựa chiến hơi trầm xuống để lấy đà đạp bốn vó trên mặt đất.

Giống như sóng thuỷ triều màu đỏ ào đến.

Huyện thành phản công đột ngột, nhất thời làm cho giặc cỏ bao vây quanh thành không kịp trở tay bởi vì không có phòng bị gì.

Có điều là giặc cỏ tổ chức lại một lần nữa rất nhanh, viện binh cũng đang trên đường đến chi viện.

Từng đoàn người ngựa vội vàng rời khỏi đại doanh, lao ra chiến trường.

Dường như huyện thành rơi vào bước đường cùng, đang liều chết giãy dụa để mở ra một con đường máu.

Bọn giặc cỏ tất nhiên sẽ không để hắn được toại nguyện.

Nhưng làm như thế thì đại doanh sẽ trở nên trống rỗng.

Gió đêm thổi qua, tiếng huyên náo vang khắp nơi.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, cỏ khô bốc cháy, lều vải bùng lên ngọn lửa dữ dội, lan rất nhanh, được gió mạnh thổi thành một biển lửa.

Nhìn từ xa giống như một khoảng trời lúc chiều tà.

Quân doanh náo loạn, có người đang ngủ thì bị lửa cháy làm cho tỉnh, có người bị thiêu sống.

Phía xa, Xuân Thu và Hạ Thiền bắt pháp quyết bằng đôi tay nhỏ, đứng ở hai nơi của trận pháp, sắc mặt nhợt nhạt.

“Cháy rồi!”

Ánh lửa đỏ bùng lên trong bóng tối như âm thanh đòi mạng của quỷ Vô Thường, nhìn từ xa giống như làn khói yêu ma quỷ quái đang vờn quanh, nóng rực, trộn lẫn cả những tiếng gào thét lộn xộn. Nhưng trong tình trạng hỗn loạn đó, có một tên giặc cỏ xách một thùng nước, vội vàng chạy về phía đại doanh trung quân.

Thần sứ di tộc và thống soái Diệp Hào đang ở trong đấy.

Nhưng…

Tên giặc cỏ kia dừng bước, thấy đại doanh trung quân gần trước mặt nằm tách biệt với doanh trướng của mình một khoảng rất xa, lửa vẫn chưa lan đến đây, hơn nữa xung quanh còn được thủ vệ canh phòng nghiêm ngặt.

“Không… Không xong…. Không xong rồi!” Giặc cỏ vội vàng chạy đến.

“Dừng lại!”

Thủ vệ cản hắn lại.

“Không xong rồi! Có quan binh đánh lén” Tên giặc cỏ kia thở hồng hộc nói.

“Quan binh sao? Quan binh từ đâu đến?” Thủ vệ giật mình.

Tên giặc cỏ kia gắng sức thở ra, mãi không nói nổi một câu.

Thủ vệ vội vàng bước lên trước một bước, tím lấy hắn. “Nói nhanh!”

Kiếm dài trong tay xoáy một cái, kéo theo một vệt sáng hình vòng cung và rơi thẳng vào đầu tên thủ vê kia.

Ngay lập tức kiếm thế liên tiếp đâm bốn phương tám hướng, vừa nhanh vừa hiểm, mỗi một kiếm đều nhắm thẳng vào điểm yếu ở ngực, bụng.

Ánh kiếm chớp tắt loạn xạ như rắn vàng lúc ẩn lúc hiện, chỉ trong chốc lát đã có hơn mười vong hồn

dưới lưỡi kiếm.

Cảnh Dục cải trang thành giặc cỏ, cầm kiếm dài ba thước trong tay, như vào chỗ không người. Đột nhập doanh trại”

“Quân địch tập kích! Quân địch tập kích!”

Có người hét lên.

Nhưng tốc độ âm thanh của bọn hắn không nhanh bằng thanh kiếm có sát khí này.

Kiếm sáng như gió, nhanh như chớp.

Một tên vệ sĩ chặn Cảnh Dục lại, hét lên giận giữ như muốn đỡ một kiếm của Cảnh Dục.

Nhưng cơ thể đối phương đột nhiên thay đổi.

Vệ sĩ rùng mình, ngẩng đầu nhìn, chỉ nghe một tiếng “Bá”, một kiếm trúng ngực, máu chảy như suối.

Thân thể run rẩy, ngã ngửa về sau.

Ngọn lửa dần dần bị khống chế, ngày càng có nhiều binh lính tụ lại như thuỷ triều.

Cảnh Dục hạ thấp người, tránh được mũi tên vừa phóng đến, sau đó nhún người nhảy lên chém một kiếm rơi đầu mấy cung thủ.

Binh sĩ thủ vệ chỉ vừa kịp nhìn thấy một bóng hình quỷ mị thì ánh kiếm sắc bén đã đến sát mặt.

“Hắn chỉ có một người!”

Chỉ trong nháy mắt, ngay thời điểm Cảnh Dục tiếp cận đại doanh thì bỗng nhiên có mấy bóng người vọt ra từ trong doanh, cản đường hắn.

“Quả nhiên là người di tộc!” Cảnh Dục đứng cầm kiếm.

“Học sinh thư viện Hoài Lộc, ta không ngờ là ngươi lại ngu đến mức dám đột nhập doanh trại một mình”

Tu sĩ Nho gia là như thế nào, chiến thuật biển người cũng có thể dìm chết đối phương.

Cảnh Dục cười ha ha, cao giọng nói: “Biển đến không bờ trời là bến, núi lên tận đỉnh ta là đỉnh!!

Cảnh Dục ta thì sợ gì?”

. Thật ngông cuồng!

10:47

Đám người trầm mặc nhìn đối phương, vậy mà nhất thời lại bị khí thế lần này của đối phương làm mất hồn.

Biển đến không bờ trời là bến, núi lên tận đỉnh ta là đỉnh.

Hạng người gì mới có thể nói được lời này.

Cảnh Dục lại giơ kiếm dài ba thước nhuốm máu lên, “Các ngươi không trốn à?”

Một người lấy hết dũng khí nói: “Chúng ta… Cũng không dễ động vào đâu..”

Khí thế của câu nói này cũng kém hơn vài phần.

“Hay lắm. Cảnh Dục nhếch miệng, “Các ngươi không trốn, vậy ta trốn!”

Nói xong xoay người bỏ chạy.

Đám người: (©o).....

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right