Chương 224: Đánh lé
1312 chữ
Ánh lửa chiếu rõ bóng người nhốn nháo.
Đám giặc cỏ cầm đủ loại vũ khí trong tay nhào vào Cảnh Dục. Đám người này mặc giáp da.
Một số người còn mặc một bộ áo da rất dày, đeo cung dài ở sau lưng.
Cũng không biết những trang bị này có nguồn gốc từ đâu.
Vừa chạy được một đoạn, mũi tên lao đến như bát nước hắt đi.
Cảnh Dục vung một kiếm phong ra trước để chặn mũi tên lại.
Mặc dù những giặc cỏ này có võ công bình thường nhưng số lượng thật sự rất đông. Đám người này ngã xuống thì lại có đám người khác xông lên.
Cảnh Dục cầm kiếm, kêu gào chạy trước.
Gia hỏa này không chỉ chạy đơn giản, mà là chạy lòng vòng quanh quân doanh.
Một tu sĩ di tộc ẩn trong đám người, muốn đánh lén Cảnh Dục nhưng trong nháy mắt khi hắn xông lên, hắn đã bị một kiếm của Cảnh Dục hạ gục.
“Không biết tiểu gia ta là học sinh thiên tài trăm năm có một của thư viện Hoài Lộc sao? Chỉ mình ngươi à? Luyện thêm một trăm năm nữa đi”
Cảnh Dục ra tay rất có tính toán, cố gắng tránh lãng phí sức lực với đám tạp ngư kia, chỉ tập trung tinh thần để đối phó với mấy tu sĩ di tộc.
Rất nhanh đã có ba tu sĩ di tộc chết dưới kiếm của hắn.
Cảnh Dục nhảy vọt qua đám người, lại nhảy thẳng đến một tu sĩ di tộc nữa ở sau lưng đám người.
“Cha ngươi đến đây!”
|| ̄ ̄▽ ̄)ノミ
Đại doanh trung quân.
Thống soái Diệp Hào nghe được động tĩnh bên ngoài nhưng hình như không có hứng thú gì, liếc nhìn sứ giả di tộc, chuẩn bị âm thầm lui ra ngoài.
Đứng ở đây làm sao dễ chịu bằng nằm trên đùi thiếu nữ được.
Lưng hắn vừa đụng vào rèm của doanh trướng thì bỗng nhiên có một bàn tay vỗ vỗ hắn.
Diệp Hào vô thức quay đầu.
Ánh sáng lạnh lẽo loé lên rồi biến mất.
Diệp Hào giật mình, ngơ ngác nhìn bóng người trước mắt.
Một lát sau, “Phù phù” mất hết sức lực, ngã ra đất.
Lý Bình An thản nhiên đi vào.
Sứ giả di tộc quay lưng với Lý Bình An, miệng lẩm bẩm.
Một sợi khói đen chui từ trong người hắn ra.
Đời nào Lý Bình An lại chờ hắn tung đại chiêu, bổ một đao.
Ánh đao lóe lên nhưng lại bị dội ngược lại giống như đụng vào một vật cứng nào đó.
Sứ giả cười lạnh, “Có thể nói tán linh trận này của lão phu là khắc tinh của tu sĩ. Bất luận ngươi là vũ phu, hay là luyện khí sĩ. Tu sĩ hạ tam phẩm ù ù cạc cạc giết lung tung, thậm chí tu sĩ tam phẩm
tu sĩ cũng khó có thể ứng phó.”
Lý Bình An nhíu mày, “Lợi hại như thế sao!?”
Sứ giả quay người lại, “Ngươi gặp phải lão phu là do ngươi xui thôi, đợi chết vì linh khí trong cơ thể ngươi bị hút cạn đi!”
Không khí bốn phía lập tức biến thành màu đen, một khí áp âm lãnh bao trùm toàn bộ không gian, tập trung thành một đám, chuyển động loạn xạ trong không khí
Lý Bình An ra vẻ sợ hãi, “Đây… Đây là cái gì!?”
Sứ giả cười ha ha, “Chờ lát nữa, khi linh khí trong cơ thể ngươi bị hút sạch sẽ thì cái này chính là nơi chôn xác ngươi”
Lý Bình An: “Cái gì? Linh khí trong cơ thể ta sẽ bị hút cạn sao? Không cần, không cần đâu!”
Sứ giả gào lên điên cuồng: “Tuyệt vọng đi, kêu lên tuyệt vọng đi”
Cùng lúc giọng nói thê lương của hắn vang lên thì máu tanh và bạo ngược càng lúc càng rõ ràng.
Một loại áp lực nặng nề len lỏi trong không khí, sát khí tràn ngập, làm cho người ta có cảm giác bức bách, thở không nổi.
Lý Bình An mất dần sức lực, không chống đỡ nổi nữa, ngã nhào trên đất.
Thời gian nửa chén trà nhỏ trôi qua.
Lý Bình An nằm trên mặt đất, cả người cứng đờ, tay chân co giật liên tục.
Sứ giả đặt chén trà xuống, ước chừng đã hút đủ, “Tâm mạch” của đối phương sắp đứt đoạn, khí huyết cũng gần cạn kiệt, sứ giả vung tay giải trừ trận pháp, xong xuôi muốn rời khỏi doanh trướng, tiện thể đạp mạnh cho Lý Bình An một đạp.
Tạm thời chưa nên giết tiểu tử này, người sống vẫn có ích hơn người chết.
Biến cố đột ngột, Lý Bình An đột nhiên vùng lên.
“Vút!”
Sứ giả vội vàng lùi lại, đồng thời hất mũi chân lên, đánh trúng chân của đối phương, hoá giải đòn tấn công dễ như trở bàn tay.
Sứ giả lui ra một khoảng cách an toàn, kinh ngạc.
“Không thể nào!?”
Hai tay hắn không bị tê liệt, cũng không chảy máu nên không đáng lo.
Nhưng kinh mạch có vấn đề, vô cùng ổn định, thậm chí còn ổn định quá mức, giống như đang ngủ. Một cây châm nhỏ màu bạc bất ngờ đâm vào tay hắn, huyết mạch toàn thân như bị phong toả.
(Thầy thuốc nhân từ: Châm pháp)
(Tác dụng của châm cứu, lấy khí để độ, tập hợp khí của kinh mạch dưới châm, châm sáu kim, tán khí!!)
Sứ giả vận khí đan điền, lấy thần dẫn khí, phá huyệt.
Vút vút!!
Châm bạc trên cánh tay hắn bay ra.
Mặc dù hắn đã phá được châm pháp của đối phương rất nhanh, nhưng Lý Bình An cũng kịp bắt được sơ hở trong nháy mắt đó.
Một luồng gió mạnh quét trúng ống tay áo của sứ giả, ống tay áo bị rách một đường.
Hắn vung ống tay áo lên không hề do dự, bắn ra một lực mạnh vô hình, cuốn phi kiếm mưa phùn kia vào tay áo.
(Chim yến bay xuyên mây: thu nhỏ đất thành tấc)
Bup!!
Một tiếng “Răng rắc” vang dội, một lực mạnh kinh hoàng được giáng xuống, đầu gối Lý Bình An hung hãng nện vào gáy sứ giả, ám kình toàn thân chảy ram đâm vào xương cốt của đối thủ.
Sứ giả lảo đảo lui người lại, hắn suýt chút nữa đã bị đánh hôn mê bất tỉnh.
Trong khoảnh khắc hạ người xuống đất, Lý Bình An lại nghiêng người xuất đao, chém rách vai đối phương, máu tươi ồ ạt chảy ra.
Tất cả mọi việc này xảy ra nhanh như tia lửa điện.
Không phải do sứ giả không phản ứng kịp, chỉ là do tốc độ của Lý Bình An quá nhanh.
Trong vòng năm bước, luyện khí sĩ tuyệt đối không có khả năng chiến thắng vũ phu ngang phẩm.
Mặc dù Lý Bình An không phải vũ phu nhưng thực lực không thấp hơn võ giả tam phẩm, ra chiêu sắc bén, không cho sứ giả có cơ hội phản ứng.
Yết hầu sứ giả đau đớn, một dòng máu phun ra, hắn muốn triển khai pháp thuật tiếp nhưng ánh sáng lạnh lẽo lại loé lên lần nữa, tiếp cận đầu hắn.
Lưỡi đao mỏng như cánh ve nhưng có lực mạnh đáng sợ, làm người ta phải kinh ngạc, run rẩy. Đao thật là sắc bén!
Sứ giả chật vật tránh thoát, lúc này ống tay áo bỗng nhiên phát ra tiếng vỡ “Phốc thử”.
Lý Bình An cầm kiếm quyết, “Đi!”
Phi kiếm sáng như tuyết chỉ còn cách cổ họng sứ giả một tấc…