Chương 225: Tỉnh tiền tổn thương cảm tình
Phốc thử!!
Chặn họng nhìn máu.
Phi kiếm mưa phùn đâm vào cổ họng sứ giả, mũi kiếm đẫm máu.
Sứ giả phát ra tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, ý thức nhanh chóng tan biến, như cát được nắm chặt trong tay.
Hắn trợn tròn hai mắt, trong ánh mắt tràn đầy không cam tâm và nghi ngờ.
“..... Sao.. Sao có thể!”
Lý Bình An bồi thêm một đao, nói khẽ.
“Xin lỗi, ta không phải tu sĩ! Và….. Ta diễn không tệ chứ ~ ”
Lý Bình An cúi xuống sờ soạng trên người sứ giả, miễn cưỡng lấy một túi linh thạch, vừa hay mình đã dùng hết chỗ linh thạch cũ nên đang thiếu.
Còn có thượng vàng hạ cám (đủ tất cả mọi thứ, không thiếu gì) đồ vật, mặc dù không có ích gì với Lý Bình An nhưng có thể giữ lại để sau này đem đổi lấy linh thạch, hoặc là tìm luôn Cảnh Dục để đổi, hơn nữa mình chắc chắn không thể hỗ trợ hắn không công.
Lý Bình An tính tiền công của mình.
Vốn đã chốt là mình hỗ trợ, xong chuyện trả công một một trăm linh thạch, nhưng bây giờ kết quả có thể tính là mình hoàn toàn chủ công, BOSS đều do mình mình giết nên phải tăng giá lên mấy lần, phải lấy của hắn năm trăm linh thạch và một ít bạc…
Lý Bình An tính giá xong thì một tay cầm đầu sứ giả, một tay xách đầu của thủ lĩnh danh nghĩa Diệp Hào, sải bước ra ngoài.
Cảnh Dục vẫn đang chạy trối chết, mấy ngàn người đuổi theo mà hắn có thể chạy đến tận bây giờ thì cũng không phải loại tầm thường.
Lý Bình An ung dung, bình thản móc ra một nắm đậu tương rang chín, đưa một ít cho binh sĩ bên cạnh đang ngồi ngoài xem trò vui giống như hắn.
“Huynh đệ thấy thế nào, ta thấy người kia rất lợi hại nhỉ”
“Đúng vậy nha. Binh sĩ kia vui vẻ nhận đậu tương, “Một thân một mình mà dám xông vào đại
doanh, thật sự rất lợi hại”
Hai người bắt đầu câu được cấu chẳng nói chuyện phiếm.
Binh sĩ kia bỗng chú ý đến hai vật tròn tròn bên chân Lý Bình An, do trời tối nên hắn không thấy được rõ ràng nên thuận miệng hỏi.
“Đây là gì vậy?”
Lý Bình An xua tay, “Không có gì, hai quả bóng cỏ thôi.”
“Bóng cỏ?”
Binh sĩ kia đăm chiêu, một lúc lâu sau lại tò mò cúi đầu thấp hơn để nhìn cho kỹ, không nhìn thì thôi, nhìn rõ rồi lại giật mình hét lên đây rõ ràng là hai đầu người, hơn nữa còn là đầu của thống soái nghĩa quân và sứ thần.
Ngũ quan của binh sĩ bị xoay như chong chóng, run rẩy, ngẩng đầu nhìn Lý Bình An.
Lý Bình An ung dung nhai đậu tương, vẻ mặt bình thản.
Binh sĩ nuốt ực nước miếng, gật đầu.
“Không cần làm phiền huynh đệ, để ta tự ra tay!”
Nói xong, giơ cây gậy trong tay lên, lấy hết sức, đập vào đầu mình một cái, ngất đi.
Cảnh Dục che mông, vừa chạy vừa gào, bỗng nhiên hắn thấy thấp thoáng Lý Bình An đang ở ngoài rìa ăn đậu tương, xem trò vui thì giật mình, nhảy vài bước đến trước mặt Lý Bình An.
“Sao ngươi lại chạy đến đây? Không phải ngươi sẽ hỗ trợ ta sao?”
Lý Bình An nói: “Vốn định đến để hỗ trợ ngươi nhưng ta thấy ngươi dẫn hết người đi rồi nên đã dứt khoát đi vào giết cho bọn họ không kịp trở tay”
“.. Thật á? Ngươi còn biết tùy cơ ứng biến, thăm dò được tin tức gì có ích.”
Lý Bình An chỉ hai đầu người trên đất, “Tin tức có ích thì không có, chỉ có cái này
Cảnh Dục nhìn hai đầu người, trầm ngâm một lúc.
“Cái này… Cái này cũng… Cũng không phải không được.”
Nói xong, Cảnh Dục rút mũi tên cắm ở mông ra, vẻ mặt bơ phờ.
“Ngươi đã đắc thủ rồi thì sao không nói sớm!”
Lý Bình An bình tĩnh nói, “Ta sợ bọn họ đánh chết ngươi.”
Cảnh Dục rống lên: “Có mà ngươi sợ bọn hắn không đánh chết ta được!” “Giết bọn hắn!!”
Một đám đông bao vây.
Lý Bình An ném hai cái đầu vào giữa đám người.
“Nhìn cho kỹ, lão đại của các ngươi đã chết! Muốn giữ mạng sống thì mau quỳ xuống đầu hàng” Người xông lên đầu tiên giật mình, kinh ngạc nhìn đầu Diệp Hào và sứ thần.
“Lão đại chết rồi sao?”
“Là đầu của Thống soái, chính xác!”
“Kia là sứ thần.”
Cảnh Dục dương dương đắc ý chống eo, trung khí mười phần (tràn đầy năng lượng) quát: “Quỳ xuống sẽ không giết!!”
Còn chưa nói xong, một mũi tên xẹt qua bên tai.
“Giết bọn hắn để báo thù cho lão đại!”
Một thống lĩnh khác của giặc cỏ phản ứng nhanh lẹ, lão đại đã chết, đây chẳng phải là cơ hội để
hắn lên làm lão đại à?
Còn có chuyện tốt như vậy.
Khoé miệng Cảnh Dục hơi giật giật, “Sao không giống như chúng ta tính nhỉ”
Lý Bình An nói: “Ta nói mà, vẫn phải đánh nhau, ta phải tính toán rõ ràng tiền công với ngươi…” “Lát nữa tính cũng được nhé.
Bóng Cảnh Dục lóe lên.
Thống lĩnh mới hô hào khi nãy kêu thảm một tiếng, trên ngực xuất hiện một vết thương sâu đến tận xương.
Bình minh, gió nhẹ, cành liễu nhỏ.
Mặt trời chầm chậm ló dạng, tia nắng vàng ươm chiếu xuyên qua tầng mây xuống đất.
Lý Bình An và Cảnh Dục ngồi tựa lưng vào nhau.
“Vốn đã thoả thuận là ta hỗ trợ, bây giờ kết quả lại là ta giết chủ sử sau màn giúp ngươi, còn xâm
nhập trại địch với ngươi…”
Lý Bình An bấm ngón tay để tính toán với Cảnh Dục.
Cảnh Dục cởi bầu rượu bên hông Lý Bình An xuống.
Uống một ngụm lớn, thở ra một hơi trọc khí, cảm thán: “Cũng may là không phải quân chính quy, nếu không hai ta có mấy cái mạng cũng không đủ chết
“Nếu là quân chính quy thì ta cũng sẽ không đi với ngươi” Lý Bình An nói, “Mà đừng nói lảng sang chuyện khác, nói chuyện tiền bạc”
Cảnh Dục: “Ta mời ngươi ăn mì”
“Lăn! Đuổi ăn mày đấy à”
Cảnh Dục cười hắc hắc, “Đều mẹ nó là anh em, đừng để tiền bạc làm tổn thương tình cảm”
“Đừng để tình cảm tổn thương tiền bạc.
Cảnh Dục vỗ ngực mình, “Huynh đệ chúng ta có bao giờ hết việc đâu, nói đi nói lại, sau này hai anh em ta ở cùng một chỗ thì bảo đảm sự nghiệp có thể lừng lẫy. Không nói điêu đâu! Huynh đệ chúng ta là nhân vật số một số hai ở thư viện đó. Người khác xuất sư vẫn còn gọi là dì. Huynh đệ chúng ta chưa xuất sư nhưng đã được dì kêu”
Lý Bình An:....
Đây là từ hồ sói gì vậy?..