Chương 221: Kiếm lê

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,372 lượt đọc

Chương 221: Kiếm lê

1276 chữ

Lý Bình An cũng rất tò mò, đang nghĩ đến việc đi xem thử xem là vị nào từ thư viện đến cái huyện thành nhỏ này.

Hiện giờ, tin tức có tiên nhân giáng lâm đã được truyền ra từ lâu.

Quan phủ nha dịch khua chiêng gõ trống, hò hét đầy đường.

Thứ nhất là để ổn định lòng dân, thứ hai là để uy hiếp kẻ địch.

Mọi người tụ tập thành đám đông ở trên quảng trường để đợi vị tiên nhân này đến.

Lý Bình An và lão Ngưu ngồi xổm ở phía xa xa, cầm một thanh đậu phụ trong tay.

Từ sau khi giặc cỏ bao vây thành thì rất hiếm khi có cảnh tượng náo nhiệt như vậy. Người người nhốn nháo, chen chúc.

Còn có không ít người bán hàng rong nắm bắt cơ hội buôn bán này, tạm thời chuyển gánh hàng rong đến đây.

Có người bán nước trà, có người bán hạt dưa, điểm tâm, thậm chí còn có cả người xem tướng, coi bói.

Lý Bình An vẫn rất ưa thích kiểu không khí náo nhiệt này.

Phủ đệ huyện thái gia.

Huyện thừa hiếm khi có cơ hội mặc quan phục và đội mũ như hôm nay nên tỉ mỉ chải chuốt, vuốt ve, ăn mặc rất lâu.

Từ khi giặc cỏ nổi loạn đến nay, không có ngày nào huyện thừa ngủ ngon giấc.

Vừa phải chống lại giặc cỏ ở ngoài thành, vừa phải đề phòng gian tế ở nội thành.

Hắn lục tục viết mấy chục tấu chương cầu viện triều đình nhưng kết quả đều là đá chìm đáy biển. Triều đình chỉ ban một câu, “Thành còn người còn

Đây rõ ràng là ép người khác vào chỗ chết.

Trước đó vài ngày, thành này còn đang náo loạn vì ôn dịch, nếu như Lý Ma Tử không tìm được phương pháp điều trị ôn dịch thì sợ là thành đã bị phá từ lâu.

Mặc dù sau đó, Lý Ma Tử đã giải thích với mình là phương thuốc này do một lang trung mù nghiên

cứu ra, nhưng đối với huyện thừa thì chuyện quan trọng nhất là có thể giải quyết được ôn dịch, còn ai là người giải quyết không quan trọng.

Một tên mù, hay cho dù là một con heo cái cũng không ảnh hưởng đến toàn cục.

Chủ yếu là giải quyết vấn đề ôn dịch.

Chỉ có điều là giải quyết được ôn dịch rồi, nhưng còn vấn đề giặc cỏ lại càng ngày càng nghiêm trọng

Trước mắt, huyện thành sớm tối cận kề nguy hiểm thì cuối cùng cứu tinh cũng đến.

Thư viện Hoài Lộc!!

Dân chúng bình thường không biết thư viện Hoài Lộc, nhưng đường đường là huyện thừa một huyện thì tất nhiên biết đây là nơi mà tất cả học trò trong thiên hạ này đều ngưỡng mộ.

Khoảnh khắc một bóng người màu trắng và hai đứa trẻ xuất hiện.

“Huyện thừa Tam Thủy huyện Trương Đức Bưu cung nghênh tiên sinh thư viện

Người kia mặc một bộ đồ trắng, tay cầm một cái quạt xếp, nhìn qua đã thấy là một thư sinh nhẹ nhàng.

Dáng vẻ ngọc thụ lâm phong kết hợp với bộ nho sam trắng như tuyết kia khiến cho người ta vừa

liếc mắt đã cảm thấy một loại khí chất siêu phàm thoát tục.

Người trẻ tuổi gật đầu, “Tại hạ hữu lễ”

Trương Đức Bưu nghĩ thầm: “Không hổ danh là học sinh của thư viện, quả nhiên không giống người thường”

Người trẻ tuổi khẽ lay chiếc quạt, “Ta đã biết hết sự tình rồi, nếu ta đã đến thì hay là đại nhân huyện thừa hãy đặt trái tim mình vào nồi hầm”

Trương Đức Bưu cười, đây là ví dụ kỳ quái gì?

“Đương nhiên rồi, nhưng bản quan vẫn còn một chuyện muốn thỉnh cầu tiên sinh.

Những ngày này, giặc cỏ vây thành, lòng người hoảng sợ, cho nên muốn mời tiên sinh lộ diện trước mặt mọi người để mọi người được an tâm.”

Người trẻ tuổi gật đầu, “Chuyện náo động cứ giao cho ta đi”

Nói xong, giơ ngón tay lên.

“Kiếm lên!”

Một ánh sáng trắng lóe lên.

Kiếm dài bên hông ra khỏi vỏ, như rồng ngâm hổ gầm.

Một kiếm trong tay.

Người trẻ tuổi cười nhạt một tiếng, tay trái nắm kiếm quyết đẩy ra trước.

Áo dài phồng lên, tạo ra một cơn gió mạnh như gió núi.

Sau đó, kiếm dài bay giữa không trung một cách quỷ dị. Người trẻ tuổi đạp lên kiếm, “Ta đi vậy!”

Hai đứa nhỏ vội vã đuổi theo.

“Còn chưa hỏi danh tính của tiên sinh?”

Trương Đức Bưu trợn mắt há mồm nhìn theo, từ lâu đã nghe nói rằng tu sĩ có thể ngự kiếm đi, quả nhiên là vô cùng thần kỳ.

Khóe miệng người trẻ tuổi nhẹ nhàng cong lên, “Lý Bình An….. Phi! Nhầm, thư viện Cảnh Dục!”

Lập tức, ánh sáng lạnh lẽo bốn phía.

Kiếm dài bay đi, kéo theo một cơn gió mạnh.

“Sao tiên nhân vẫn chưa đến thế nhỉ?”

“Không phải là lừa chúng ta đấy chứ?”

Một lúc sau, đám đông đã bắt đầu bàn tán ầm ĩ

Cũng có người theo thuyết âm mưu nghĩ đây chẳng phải là âm mưu gì của quan phủ cả.

10:46

Nha dịch gõ vang chiêng giống giữa tiếng nghị luận không biết nên tin hay không này, để cảnh cáo đám người không được nói bừa.

Ánh nắng ấm áp chiếu xuyên qua tán lá cây xum xuê tạo ra những đốm sáng màu vàng.

Lý Bình An cắn hạt dưa với Vương quả phụ, trò chuyện với mấy thôn dân đã quen biết.

Lúc này, bỗng nhiên nghe thấy tiếng náo nhiệt.

“Tiên nhân đến sao?”

“Tiên nhân? Đâu, Đâu?”

Mọi người thi nhau đứng dậy, một lúc sau mới biết là thần y Lý Ma Tử chứ không phải tiên nhân.

Trước đó vài ngày, ôn dịch bùng phát, Lý Ma Tử nhất chiến thành danh, bách tính nơi đó vô cùng cảm kích nó.

Cho nên nó vừa xuất hiện đã gây xôn xao.

Lý Ma Tử cười ha hả, gặp ai cũng gật đầu chào hỏi một cái.

Ánh mắt hắn lướt qua một bóng dáng quen thuộc ở dưới tán cây, bỗng nhiên dừng lại.

Lý Ma Tử chỉ thoáng giật mình, tâm tình kích động nhìn đối phương.

Gió nhẹ lướt qua, những chiếc lá thi nhau bay xuống, vô tình vướng trên lọn tóc của Lý Bình An.

Nhìn kỹ mới thấy trên người hắn dường như được bao phủ bởi một tầng ánh sáng nhàn nhạt, mơ hồ, không có chút dao động nào, giống như một người bình thường.

Nhưng mỗi một cái nhấc tay đều có thần, đều có một hương vị tự nhiên, kèm theo cảm giác tồn tại như có như không, giống như ngươi khẽ vươn tay thì hắn sẽ biến mất.

Lý Bình An cười nhạt, đặt một ngón tay ở giữa môi.

Xuyt –

Ý nghĩa rõ ràng.

Lý Ma Tử hiểu ý, mỉm cười, ung dung thản nhiên di chuyển ánh mắt. “Tiên nhân đến

Đúng lúc này lại nghe thấy một tiếng hô to.

Đám người thi nhau ngẩng đầu nhìn, thấy ở giữa không trung có ba bóng người đang đến rất

nhanh.

“Thư viện Hoài Lộc Cảnh Dục bái kiến chư vị!”

“Thư viện Hoài Lộc Xuân Thu

“Hạ Thiền”

“Bái kiến chư vị!”..

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right