Chương 220: Trời mưa không tiện đi ra bên ngoài

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,449 lượt đọc

Chương 220: Trời mưa không tiện đi ra bên ngoài

1388 chữ

Sau một thời gian dài.

Một cảm giác mát lạnh lan khắp cơ thể, thấm đẫm từng bộ phận trên cơ thể hắn, toàn thân có một loại cảm giác thoải mái.

Sau một lát, hắn cảm thấy ớn lạnh toàn thân, như có một luồng khí xuyên qua cơ thể hắn. Thành công rồi!”

( Quy Tức công: 93%– 94% )

(Nhân thể lục bí: Nê hoàn (đã hoàn thành 25%– 30%) )

Quy Tức công rất lâu rồi không có sự đột phá, nhưng bây giờ có rồi.

Nê hoàn cũng từ 25% đến 30%.

Mỗi một chỗ trong kinh mạch đều có cảm giác thoải mái không nói thành lời.

Trong cơ thể, từ một vũng nước bây giờ đã trở thành một đầm sâu. Mỗi huyệt, mỗi kinh đều biến thành kho báu vô tận.

Từ trong ra ngoài, từ lục phủ ngũ tạng đến từng tấc da.

Từng sợi lông trên cơ thể tôi trở nên vô cùng thông thấu và khoan khoái.

Lý Bình An chậm rãi đứng dậy, cố gắng tập hợp khí huyết trong cơ thể.

Không ngờ, ngay khi tâm niệm hắn ta di chuyển, khí huyết của hắn cũng sẽ di chuyển theo, gần như có thể tự do điều khiển nó.

Sau đó hắn đi ra bên ngoài, hắn thử nhảy lên, cả người hắn cảm thấy nhẹ nhàng như lá cây. Theo sự chuyển động của không khí, bay lên bầu trời.

Không tệ, không tệ!

Lý Bình An nhảy về nhà, hưng phấn nói, “Lão Ngưu, ta đột phá tu vi rồi!”

Lão Ngưu không thèm ngẩng đầu lên, ngạc nhiên.

Lý Bình An thử giơ tay lên, điều động khí huyết trong cơ thể.

Quy Tức công mặc dù chỉ là từ 93% đến 94%, thế nhưng là mang tới biến hóa lại cực lớn.

Quy Tức công tiến triển rất chậm chạp, chỉ khi nào đột phá thì có chất lượng có sự tăng vọt. Lúc mới đầu học, nhìn rất hời hợt.

Nhưng đến khi tu luyện có tiến triển thì cảm thấy sức mạnh tăng gấp bội.

Một sợi mạnh hơn một sợi, liên tục không dứt.

Lý Bình An chắp tay trái lại, ấn lòng bàn tay phải về phía trước.

Một sức mạnh vô hình dâng lên mạnh mẽ như thủy triều.

Bùm—!!

Bụi và cỏ cây bay khắp nơi.

“Ngưu~ ưu” lão ngưu kêu lên.

Vốn dĩ Lý Bình An nhắm vào tấm gỗ bên cạnh nhưng lại trượt mất.

Hắn cũng không nghĩ rằng sợi lực này lại mạnh đến thế, xém chút nữa là tuột tay.

Lão Ngưu đứng dậy, tức giận xông về phía hắn.

Lý Bình An nói, “Lão Ngưu, ta nói ta không cố ý ngươi có tin không?”

Một lúc sau, trong viện truyền ra tiếng huyên náo một người một trâu đấu đá nhau.

“Cho một phần tương thịt trâu” Lý Bình An nói với chủ quán. Chủ quán nhìn một người một trâu với ánh mắt kì quái.

Gì đây? Mới bị ai đánh đây?

Lão Ngưu đâm vào mông hắn, Lý Bình An lập tức sửa lại: “Hai phần, cho hai phần!”

Hai phần tương thịt trâu mới dỗ được lão ngưu, một người một trâu tiếp tục đi tiếp.

“Lão Ngưu, bây giờ thịt trâu đắt lắm đó nha!”

Bình thường vốn dĩ đã đắt rồi, bởi vì trâu là để cày ruộng.

Luật pháp có quy định rõ ràng “Cấm giết trâu”, chỉ là tìm lỗ hổng trong luật pháp thì quá là dễ, ví như trâu bệnh này, trâu chết này.

Ví dụ khác là pháp luật cấm giết trâu nhưng lại không cấm ăn thịt trâu.

Vì thế không chỉ người bình thường ăn mà quan chức, thổ hào cũng ăn, và bọn họ còn ăn theo nhiều kiểu nữa.

Thịt trâu nướng, thịt trâu luộc, thịt trâu khô,... muốn gì thì có đó.

Hầu hết các quy tắc trên thế giới này được đặt ra cho người nghèo.

Lý Bình An nhai tương thịt trâu, gật đầu nói, “Ngon nhưng mà đắt quá.

Lão Ngưu lườm hắn một cái, xài có tí tiền mà ngươi keo thế.

Lý Bình An nói, “Đến thì cũng đến rồi, vừa lúc đi tìm Quách ân của bang Hắc Hổ mượn tí tiền, đường gạo mắm muối gì đấy. Dù sao thì trời cũng mưa không tiện đi ra bên ngoài, cũng rảnh rỗi”

Đến tháng chín.

Bọn thổ phỉ ngày càng tấn công mãnh liệt, quan bình thương vong ngày càng nhiều.

Có mấy lần bọn chúng đánh vào trong thành, may mắn rằng đều bị quan binh đánh lui. Trên tin tức lại nhắc nhở phải tin tưởng vào quan phủ.

Ai sáng suốt cũng có nhìn ra được là huyện thành bây giờ ngập tràn nguy hiểm.

Có thể tỉnh giấc giữa đêm đã thấy thổ phỉ công vào thành.

Không khí trong nội thành ngày càng trở nên khẩn trương, khiến người khác thở không nổi. Lúc canh tư, ngoài thành bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang thật lớn.

Cả thành trì đều có thể nghe được tiếng nổ này, choáng váng cả đầu óc, cây cối run rẩy. Là tiếng pháo súng, bọn thổ phỉ này thế mà dúng pháo súng để công thành.

Bây giờ đã chắc chắn rằng phía sau đám thổ phỉ này chắc chắn có sự tham gia của bọn Di Tộc ở phía

nam.

Nhưng mà điều đáng mừng là phía triều đình cuối cùng cũng ra tay rồi.

Nghe nói rằng sẽ phái mấy nhị tu sĩ Nho gia của thư viện Hoài lộc đến.

Người trong cái huyện nhỏ này thì có ai biêt tu sĩ Nho gia là gì đâu, mọi người tụ tập lại bắt đầu nghị luận ầm ĩ.

“Không phái quân đội đến, phái mấy cái người đọc sách đến có làm được cái gì a!”

“Đúng rồi, đúng rồi.

“Ta nhìn chắc chỉ là thông báo thôi.

.

Học viện Hoài Lộc?

Lý Bình An nhớ đến bọn Cảnh Dục, A Lệ Á, Triệu Linh Nhi, Bàn Tuấn.

Đến cả chủ nhân của hiệp khách bút cũng là viện trưởng của thư viện.

Nếu như thực sự là như thế thì bọn thổ phỉ chắc chắn sẽ được giải quyết rất nhanh gọn.

Chỉ là… điều đó là thật sao?

Tu sĩ của thư viện Hoài Lộc sẽ tùy tiện đến một nơi như thế này sao?

Nói cách khác thì mấy vị nhân vật lớn kia sẽ quan tâm đến nơi khỉ ho cò gáy này sao?

Chỉ sợ rằng dù cho người trong thành chết hết thì lão nhân gia hoàng thượng chắc rằng sẽ không quan tâm.

Vẫn y như câu nói cũ, trên tim Hoàng Thượng chính là cửu châu vạn phương.

Bách tính trong huyện thành không quan trọng, Di tộc phía Nam gây chuyện cũng không quan trọng.

Không có Di tộc nhưng lại rất quan trọng với hoàng thượng.

Thấm thoát đã qua ba bốn đêm rồi.

Thế cục trong huyện thành ngày càng không khả quan, dường như đã roi vào tình trạng hết đạn, cạn lương.

Các cuộc công thành của bọn thổ phỉ ngày càng tàn bạo hơn, chúng chỉ muốn giết người.

Ngoài ra, những kẻ trong huyện thành cũng lợi dụng thời cơ mà gây náo loạn. Nếu không có sự học trọ của triều đình, e là chỉ sau hai ngày đã vong thành rồi.

Do là chuyện Lý Bình An giết hơn mười tên ở tiểu sơn thôn nên không ai dám gây rối nưa.

Đây dường như trở thành chống thiên đường trong cái huyện nhỏ này.

Buổi trưa, ve sầu lấy nắng làm lá, cuộn tròn và kêu không ngừng.

Giống như trong thôn có con chó điên, suốt ngày sủa, làm cho mọi người khó chịu, tăng thêm sự oi bức, nóng nực.

Lý Bình An bưng một bát cháo, một quẩy và một bát củ cái muối ngồi ở ở trong sân.

Liền nghe có người hô to: “Thần tiên của thư viện tới rồi! Mọi người mau ra xem đi!

Nghe nói còn biết bay, có thể là tiên trên trời giáng xuống!”

Lý Bình An nghe xong hơi nhướng mày….

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right