Chương 219: Đi rất nhẹ nhàng

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 135 lượt đọc

Chương 219: Đi rất nhẹ nhàng

1261 chữ

Lão Tôn chết rồi, hắn đi rất nhẹ nhàng.

Hồi ức lại nửa canh giờ trước…

Quách ân đột nhiên phản bội. Lão Tôn tức giận lắm, chuẩn bị một đao chém chết Quách ân và Lý Bình

Lão Tôn đã đề phòng Quách ân trước, người của bang Thanh Thủy bang cũng nhiều hơn bang Hắc Hổ, hơn nữa, người hắn đem theo toàn là cao thủ, cho dù Quách ân có phản bội đi chăng nữa thì hắn cũng không sợ.

“Lên hết cho ta! Giết hết bọn chúng”

Lão tôn cũng bắt đầu rút vũ khí của hắn ra.

“Hôm nay lão phu muốn đại khai sát giới!”

Lời còn chưa dứt, Lý Bình An ném đến một viên gạch, vẽ một chuỗi bạo hưởng trong không trung.

Một tiếng “Phốc!” vang lên, viên gạch đập vào đầu lão Tôn, máu bắn ra tung tóe.

Mất đầu, thân thể hắn còn chưa kịp phản ứng, đứng im tại chỗ, một lát sau lập tức ngã nhào xuống mặt đất.

Nhìn cảnh này, Lý Bình An lộ ra biểu cảm nhẹ nhõm thoải mái.

Quách ân nuốt nước bọt, may mắn rằng hắn chọn đúng nền văn minh, nếu không người ngã nhào tiếp theo chính là hắn.

Lão đại bị người khác hạ gục nhanh như thế, người của bang Thanh Thủy cũng bắt đầu hoang mang rồi.

Giống như bị tát vào mặt ấy.

Lý Bình An nhấc chân, không nhanh không chậm đi về phía người của bang Thanh Thủy.

Không thể không thừa nhận rằng, hiện tại bị đấm là một chuyện tốt.

Tiếng kêu rên không ngừng vang lên.

Người của bang Hắc Hổ đều đứng sang một bên, trước mắt là người của bang Thanh Thủy lần lượt

ngã xuống đất, trong lòng âm thầm bội phục quả là anh minh quyết đoán.

Một tên thuộc hạ hỏi Quách ân: “Lão đại, chúng ta không giúp sao?”

“Giúp. . . Giúp cái rắm.

Chỉ trong chốc lát mà hai mươi tên đó con đã gục trên nền đất, máu chảy thành dòng.

Hơn nửa nằm thoi thóp, run lẩy bẩy.

Mà đứng đối diện với Lý Bình An không kịp mở miệng nói tiếng nào thì hắn đã cho viên gạch vào đầu rồi.

Lúc sắp rời khỏi đó, hắn vỗ vai Quách ân.

“Dọn dẹp thì nhờ ngươi nhé!”

“Ngài yên tâm!” Quách ân gật đầu như giã tỏi.

Các thôn dân lục đục rời giường, gió thổi tới phảng phất mùi máu tươi.

Không bao lâu sau, quan phủ công bố bang Thanh Thủy cấu kết với địch. Lão Tôn chết rồi. Bang Thanh Thủy cũng tan đàn xẻ nghé.

Người vui nhất có lẽ là tri huyện lão gia, cho người tới lục soát nhà của Lão Tôn.

Tìm ra được rất nhiều thứ, tổng cộng hơn trăm lượng kim diệp tử, ngoài ra còn có vô số vàng bạc. Tịch thu toàn bộ gia sản, sung vào công quỹ.

Ánh nắng sớm rọi vào gương mặt của Lý Bình An.

Mặc dù bên ngoài huyện thành đang chiến tránh nhưng thời gian thì vẫn phải trôi qua, cho nên là chợ sớm bên đường cũng không đến nỗi quá lạnh lẽo.

Chỉ khác với hồi trước ở một chỗ, đám buôn lái không dám gào to mời chào nữa, chỉ im lặng đợi khách vào mua thôi.

Ba tô thịt cừu hấp, ba cân thịt khô và hai ấm nước với vừa bụng của Lý Bình An.

Sau khi tu luyện thì sức cùng lực kiệt, có một bữa ngon như thế chính là chuyện hạnh phúc nhất trần đời.

Ăn hết chỗ đó cũng chỉ mới no bảy phần thôi.

Thế là hắn lại ăn thêm hai bát hoành thánh, bổ sung nốt ba phần còn lại.

“ợ”, Lý Bình An ở một cái, quay sang hỏi chủ quán, “Bao nhiêu tiền?”

Chủ quán vội nói “Không cần tiền, không cần tiền?

“Không cần tiền?”

Chủ quán hơi xót nhưng mà vẫn nói ra, “Ngài mỗi ngày đều đi tuần, bảo vệ an ninh nơi này, mấy cái này xem như chút lòng thành của ta.”

Chuyện hắn giết bang chủ của bang Thanh Thủy chỉ có Quách ân với mấy tên thủ hạ biết, tuyên bố với mọi người thì chính là do Quách ân giết.

Cảm tạ thì chắc là không phải đâu, bản thân cũng chỉ là bộ khoái trong thôn thôi, liên quan gì đến chuyện trong huyện thành.

Chủ quán nhìn Lý Bình An với ánh mắt e ngại, chỉ đơn giản thấy hẳn mặc quan phục.

“Không cần thật sao?”

Kỹ năng diễn xuất của chủ quán cũng rất là tinh tế, nhiệt tính nói, “Ai, quan gia cất vào đi, sau này ngài đến ăn thường xuyên là được rồi.”

Nói thường đến thế thôi nhưng với sức ăn của Lý Bình An thì sợ chỉ mấy ngày thôi là quán của hắn dẹp tiệm mất.

Lý Bình An cười nhạt một tiếng, “Cái kia thì bỏ đi.”

Nhìn bóng dáng Lý Bình An rời đi, chủ quán thở dài một hơi.

“Mẹ nó! Ăn nhiều như heo vậy! Một mình ăn thì thôi đi, còn gọi thêm cho con trâu một phần nữa, đúng là thứ gì chứ không phải người mà”

Chủ quán thấp giọng lèm bèm, vừa quay đầu lại thì thấy một chồng tiền trên bàn.

Hắn sửng sốt, hắn để tiền ở đây khi nào vậy?

Cẩn thận đếm từng đồng, cảm thấy không đúng lắm. Một lát sau hắn nhận ra rằng tất cả số đồ ăn mà tên quan gia khi nãy gọi thì trùng khớp với số tiền này.

Ăn cơm thì phải trả tiền vốn là chuyện thường tình nhưng hắn lại cảm thấy dường như đây là chuyện không thể xảy ra.

Ở trong thôn mấy hôm, Lý Bình An cũng thu nhập được kha khá.

Đi xa cũng có cái lợi của đi xa, ở ẩn cũng có cái lợi của ở ẩn.

Qua một lúc thì dây thần kinh căng thẳng của hắn mới giãn ra.

Chìm đắm trong ý niệm, hô hấp của hắn cũng bắt đầu bình thường trở lại, thần trí rõ ràng, trong nháy mắt có cảm giác như được thuộc về.

Chua, tê, trướng, đau nhức, ngứa. . .

Hắn có thể cảm nhận rõ ràng được, đồng thời cũng cảm nhận được nỗi thống khổ này càng kịch liệt, khiến cho hắn ngày càng nhạy cảm.

Luyện công như lột bắp măng, từng tầng từng tầng được mở ra.

Toàn thân hắn như trong lồng hấp nhưng không một giọt mồ hôi nào chảy ra cả.

Lỗ chân lông mở to ra, mồ hôi lăn lộn dưới lớp da.

Tiến về phía nê hoàn, hắn cảm nhận được một loại thống khổ tê tâm liệt phế.

Tu luyện nhân thể lục bí, không những phải chịu đựng gian khổ mà còn phải chịu đựng mệt nhọc.

Mỗi huyệt đạo, kinh mạch đều có cảm giác như bị kim thép nóng đâm vào, khiến các khớp xương của hắn sưng tấy và toàn thân bị co cứng.

Lý Bình An hiểu rằng bây giờ chính là thời khắc đột phá.

Nỗi đau thể xác kia như con rết nghìn chân, cộng thêm khoảng thời gian tĩnh tâm tu hành như này khiến cho Lý Bình An có khả năng đạt được một bước tiến lớn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right