Chương 218: Không đội trời chung

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,867 lượt đọc

Chương 218: Không đội trời chung

1230 chữ

Lão Tôn nói: “Bắt đầu Tam Thủy Thôn, gần đây nghe nói bên đó có một tên bộ khoái cũng có chút thực lực, hình như là một võ sư. Ta phái người đi điều tra thì bị giết cũng không ít.

Quách ân khinh thường nói: “Ồ? Võ sư thì có gì đáng sợ, chung quy thì cũng là phàm nhân như chúng ta thôi, chúng ta đông người như thế chẳng lẽ không địch lại hắn?”

Võ sư thì chắc chắc là có thực lực rồi, nhưng cũng chỉ là thân thể phàm trần, chịu đau thì cũng có giới hạn thôi..

Lão Tôn gật đầu: “Tên đấy giết nhiều huynh đệ của ta như vậy, ta tất nhiên sẽ không buông tha hắn, huống chi là giết hắn. Đây chắc cũng là cảnh cáo mấy kẻ khác, hợp tác với quan phủ thì chỉ có một con đường chết Hai người này càng nói càng hăng, thật sự là rất hợp nhau.

Trên mặt Quách ân tràn đầy nét cười, như kiểu cảm thấy bản thân hắn vừa kiếm được món hời lớn. Hiện tại huyện thành quả thực là tràn ngập nguy hiểm, người ta nói không thể để trứng gà trong

cùng một giỏ.

Dù là bọn thổ phỉ bên ngoài hay quan phủ trong thành, phải đặt cược cả hai bên mới có thể không bại trận.

Tối hôm đó, Quách ân và Lão Tôn đem theo một đám mấy người anh em đi đến thôn Tam Thủy.

“ y, sư phụ, người thấy mấy người kia không?”

Một bộ khoái trẻ tuổi đang đi tuần tình cờ phát hiện ra đám người kia.

Lão bộ khoái đột nhiên lấy tay che mắt, “A, qua đây nhanh lên, mắt của vi sư bị sao rồi, nhìn không thấy gì cả.”

“Không nhìn thấy á?” Bộ khoải trẻ tuổi hoài nghi hỏi.

Lão bộ khoái cố ý kêu, “Ai ui, sao cái gì ta cũng không nhìn thấy thế này, có chuyện gì xảy ra à?”

Sau khi đám người đó đi qua, lão bộ khoái mở to mắt ra, nhìn khắp xung quanh.

“Di mau di mau!”

Bộ khoái trẻ tuổi hiếu kì nói: “Sư phụ, chúng ta không quản đám người kia sao? Nhìn sơ thì thấy không phải là kiểu hiền lành gì?

Lão bộ khoái cho bộ khoái trẻ tuổi một cái đánh, “Con mẹ nó hôm nay ngươi đi ra đường quên đem não à? Một tháng chỉ có mấy trăm văn tiền, liều mạng làm gì?”

Nghe xong thì bộ khoái trẻ tuổi khẽ gãi đầu.

Gió thổi thoáng qua, khắp đại địa đang chìm trong giấc ngủ.

Ngoại trừ lâu lâu có tiếng chó sủa thì chỉ còn lại tiếng đàn Nhị Hồ trên con đường vắng vẻ.

Lý Bình An cưỡi trâu đi tuần trong đêm đen.

Đêm nay yên ắng lạ thường, chỉ có tiếng gió thổi xuyên qua hàng cây dương ven đường.

Dưới ánh trăng mờ ảo, Lý Bình An dừng bước, lắng nghe động tĩnh xung quanh.

“Ồ? Nhiều người đến thế? Lão Ngưu, đi gặp bọn chúng nào!”

Trong màn đêm, mười mấy tên thanh niên cao to đi tới cổng thôn.

Những người này đều là những tên chủ chốt trong cả hai bang phái. Người thì không nhiều, nhưng đều là hàng tốt cả.

Nếu đem theo nhiều người quá thì e rằng rất dễ xảy ra loạn lạc.

Quách ân cầm một thanh Khai Sơn Đạo.

Thân đạo dài, sống đao dày, có thể một đao chém đứt đừng đầu người.

Hồi còn trẻ, mày không nhíu, mắt không thèm liếc đã vung đao.

Hiện tại đúng giai đoạn việc làm ăn của hắn không tốt, cộng thêm việc bị tên ôn thần Lý Bình An kia chèn ép, làm cho Quách ân tức giận không thôi.

Lão Tôn nói: “Cũng nhiều năm không thấy Tam Lang đích thân ra tay.

Quách ân thời trẻ hung hãn, không sợ chết.

Những người lợi hại hơn hắn cũng không phải đối thủ của hắn.

Tục ngữ có câu, mềm không sợ cứng, cứng không sợ chết.

Quách ân cởi y phục ra, trên người hắn toàn là vết sẹo, trông rất dữ tợn.

Đứng trước mặt hắn là một tên có mắt không tròng, không nhìn thấy Thái Sơn, hắn vung Khai Sơn

Đao chém một phát, thân người đứt ra làm đôi.

“Hôm nay ngươi nhìn đủ rồi đấy!” Quách ân tự tin nói.

Tiếng đàn Nhị Hồ ngày càng gần.

“Đến rồi!” Lão Tôn nhắc nhở hắn.

Quách ân để đao ngay trước ngực.

Gió đêm gào thét, mây đen che khuất nửa vầng trăng cùng với cái vì sao.

Thân ảnh kia cuối cùng cũng xuất hiện trước mắt của Quách ân.

Quách ân nhìn thân ảnh quen thuộc, nhìn thấy bóng con trâu kia cũng quen thuộc nữa.

Cứ như vậy mà trợn trò mắt há to mồm.

Lão Tôn nói: “Tiểu tử, ta nghe nói ngươi đánh nhau rất giỏi, dám cùng huynh đệ của ta đánh một trận không?”

Lý Bình An không nhịn được cười một tiếng: “Hửm? Huynh đệ của ngươi đánh nhau rất giỏi sao?”

Lão Tôn hừ một tiếng: “Đánh rất giỏi gì chứ, ngươi có biết đây là ai không?”

Khóe miệng Quách ân có chút run rẩy, ngươi. . . mẹ nó đừng có khoác lác về ta nữa.

Lão Tôn lại nói : “Nếu hôm nay ngươi quỳ xuống chân Quách huynh đệ dập đầu hai cái thì chắc là Quách ân sẽ tha mạng cho ngươi đấy!”

Lý Bình An nhướng mày, “Hừm? Quách huynh, hay là chúng ta giao thủ đi!”

Giao thủ? Có cái rắm!

Quách ân vội vàng ném Khai Sơn Đao xuống, lập tức chạy về phía Lý Bình An. “Lý gia! Ta muốn tố cáo hắn, hắn hợp tác với tặc nhân muốn hãm hại ngươi. “Vậy người thì…?”

“Lý gia, chuyện là như thế, là tên đó tìm ta, muốn ta hợp tác với hắn đánh lén ngài. Lý gia cũng biết bản tính ta đơn thuần, làm người lương thiện trung thực, tuyệt đối không làm mấy chuyện như thế này”

Quách ân nói tiếp, “Lúc đầu ta đã muốn cự tuyệt rồi, nhưng nghĩ đến việc hắn muốn gây bất lợi cho ngài là ta ăn không ngon ngủ không ngon. Thế là ta lấy thân làm mồi nhử, đợi hắn tín nhiệm ta rồi ta sẽ phản bội hắn…

Đứng trước cửa tử thực sự có thể thúc đẩy tiềm lực của một người.

Trong nháy mắt dường như hao tổn hết trí tuệ một đời của Quách ân.

Lý Bình An trầm ngâm một lát, cười nhạt một tiếng.

“Quách lão đại thật sự rất dụng tâm

Quách ân mồ hôi khắp người, thở hổn hển nói, “Mọi thứ đều vì Lý gia mà, chuyện nên làm, nên làm

Lão Tôn kinh ngạc trố mắt ra nhìn, mặc cho gió đêm thổi buốt mặt hắn.

Mày kiếm nghiêng cắm ở thái dương, lộ ra một cỗ âm trầm.

Hắn thực sự không hiểu vì sao tên Quách ân kia lại phản bội hắn.

Quách ân hô to: ” Quách ân ta không đội trời chung với tội ác! !” Lão Tôn một mặt đầy dấu chấm hỏi…

10:45

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right