Chương 217: Bộ khoái
1322 chữ
Bộ khoái trong thành dường như được điều động đi đối phó với bọn thổ phỉ hết rồi, bên phía quan phủ bây giờ như ngọn cây trước gió, thiếu người trầm trọng.
Ngay lập tức dán thông báo tuyển người, tạm thời giúp quản lý trật tự trong thành.
Huyện lão gia hiểu rất rõ rằng, trong thời gian này, nội thành không thể nào loạn lên được.
Chỉ là hữu tâm sát tặc, vô lực hồi thiên.
Đêm qua Lý Bình An giết bọn thổ phỉ kia trước mắt bao nhiêu người, rõ ràng rất nhanh đã bị người của quan phủ biết.
Thế là ngày hôm sau liền có người gõ của nhà Lý Bình An.
Hắn không đến để gây khó dễ, mà đến để nhờ Lý Bình An giúp đỡ quản lý trật tự của huyện thành, trở thành bộ khoái trinh sát tuần tra.
Lý Bình An hơi do dự, nhưng cuối cùng hắn vẫn đồng ý.
Đầu tiên là, làm bộ khoái thì cũng không phải là làm không công, ít ra cũng nắm chút quyền lực trong tay. Nếu không thì lúc nào đó quan phủ cũng sẽ phái người đến trấn áp hắn.
Nộp tiền nộp lương thực, đến lúc đó không giao ra thì cũng phải giao thôi.
Nhưng mà giao ra ư? Tất nhiên là không nỡ rồi.
Mà với bản tính tham lam của mấy người đó thì gia tài bao nhiêu cũng không đủ.
Không giao nộp, dù sao cũng là người của quan phủ.
Sau khi giết thì chắc chắn sẽ rất là phiền phức.
Với lại là bản thân Lý Bình An sau khi tu luyện xong xũng thường đi dạo vài vòng.
Người trong thôn thì hắn cũng quen biết vài người, ví như Vương quả phụ.
Đại khái thì cũng không muốn thấy mấy người đấy gặp tai bay vạ gió.
Quan phục rách tùm lum, tạm thời phát cho Lý Bình An một văn kiện có in con dấu nữa. Không tôn trọng người khác gì cả!!
Nếu như bộ khoái cũng được tính là quan thì tính ra thì từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu hắn làm
Hồi tiểu học, Lý Bình An chưa từng làm tiểu đội trưởng nữa.
Đúng là sông có khúc, người có lúc.
Ngày đầu tiên tuần ra, Lý Bình An gội đầu, cạo râu.
Hắn còn đem đồ đi giặt sạch, đổi một một nội y mới.
Chưa hết, hắn còn cắt móng tay sạch sẽ, chà đôi giày của hắn cho sạch, bóng loáng từ chân đến
đầu.
Lão Ngưu tỉ mỉ đánh giá hắn, cuối cùng thì cũng ra dáng con người rồi.
Lý Bình An gõ đầu lão Ngưu, cái gì mà ra dáng con người?
Ta lúc nào cũng sạch sẽ đẹp trai như thế này được chưa?
Lý Bình An và lão Ngưu chậm rãi đi lang thang khắp thôn. Lấy ra một thanh đậu nành khô từ trong túi, nhai rốp rốp.
Đậu nành khô rất thơm, trong cái sơn thôn thiếu thốn vật tư như này thì đây coi như là thứ duy nhất ăn được rồi.
Với lại đậu nành còn là loại đồ ăn có nhiều chất dinh dưỡng, đặc biệt là giàu protein. Lúc nào cũng có thể ăn được mấy thanh.
Chắc là việc Lý Bình An giết vài tên thổ phỉ được truyền ra ngoài nên không thấy mấy người hay đến gây sự trong nữa.
Với cả là, quan phủ hiện tại tuy bận đến sức đầu mẻ trán nhưng ban ngày ban mặt thì bọn thổ phỉ kia vẫn có chút kiêng kị, không dám gây sự.
Ngày đầu tiên tuần tra thì hắn chỉ xử lý mấy việc như bọn nhóc trong thôn chọc tổ kiến dưới góc cây.
Bọn nhóc chọc cây không vào thì bắt đầu tìm nước đổ vào, hình như muốn dìm chết hết bọn kiến. Lý Bình An đứng phía sau bọn nhóc, cho mông mỗi đứa một đánh.
“Mấy cái đứa nhóc này, không có gì làm đi nghịch kiến đúng không? Biết dạo này trong thôn xuất hiện kẻ xấu không? Các ngươi về nhà hết cho ta!”
Bị Lý Bình An dạy dỗ xong, bọn nhóc không dám chơi nữa, đứa nào đứa nấy lũ lượt chạy về nhà. Lý Bình An ngồi xốm xuống, cầm cành cây nghịch nghịch.
Với lại đậu nành còn là loại đồ ăn có nhiều chất dinh dưỡng, đặc biệt là giàu protein. úc nào cũng có thể ăn được mấy thanh.
Với cả là, quan phủ hiện tại tuy bận đến sức đầu mẻ trán nhưng ban ngày ban mặt thì bọn thổ phỉ zia vẫn có chút kiêng kị, không dám gây sự.
3ọn nhóc chọc cây không vào thì bắt đầu tìm nước đổ vào, hình như muốn dìm chết hết bọn kiến. ý Bình An đứng phía sau bọn nhóc, cho mông mỗi đứa một đánh.
Mấy cái đứa nhóc này, không có gì làm đi nghịch kiến đúng không? Biết dạo này trong thôn xuất viện kẻ xấu không? Các ngươi về nhà hết cho ta!”
Bị Lý Bình An dạy dỗ xong, bọn nhóc không dám chơi nữa, đứa nào đứa nấy lũ lượt chạy về nhà. ý Bình An ngồi xốm xuống, cầm cành cây nghịch nghịch.
E
է
C
I
Hắn gom những đống cát nhỏ xung quanh tổ kiến lại rồi đứng dậy rời đi.
Nhiều ngày trôi qua, màn đêm ở ngôi làng nhỏ trên núi lại trở nên yên tĩnh.
Trong khoảng thời gian này, một số tên thổ phỉ tụ tập lại để gây rối, Lý Bình An thuận tay đánh chết bốn năm tên, bọn chúng sợ đến mức không dám tới nữa.
Đêm tối, Lý Bình An tu luyện xong rồi thì cưỡi trâu kéo theo Nhị Hồ, chầm chậm đi khắp thôn.
Nghe tiếng đàn nhị hồ, mọi người trong thôn ai cũng thấy yên tâm hẳn và bắt đầu yên giấc ngủ. Không biết nguyên dân do tâm tính hay là do bên ngoài ảnh hưởng nữa.
Cứ kéo đàn như thế, Lý Bình An có càng nhiều cảm ngộ, cũng khiến hắn được nhiều lợi ích hơn. Điều quan trọng nhất là hắn đạt được nhiều kinh nghiệm hơn bình thường.
Dưới sự đây.
tuần tra không mệt mỏi của Lý Bình An, tiểu sơn thôn dần trở lại trạng thái yên bình trước
Dù cuộc sống còn khó khăn nhưng vẫn tốt hơn là suốt ngày lo lắng.
Hắc Hổ Bang
Trên hành lang, trên tay Quách ân bưng chén trà nóng hổi, thỉnh thoáng gạt nắp nhấp một ngụm. Huyện thành đứng trước cửa tử, ngay cả cuộc sống của bọn họ cũng không dễ dàng gì. Trong thời gian này, sòng bạc, kỹ viện thuộc quyền hắn đều giảm hơn một nửa lượng khách. Người ngày càng ít, việc làm ăn cũng ngày càng kém.
Quách ân thở dài, ngồi đối diễn hắn bây giờ là một lão mập sắc mặt hồng hào, nhìn có vẻ rất hòa ái dễ gần.
Đây chính là Lão Tôn – bang chủ chủ Thanh Thủy Bang, hắn mặc trường bào, tay cầm quạt xếp, bên hông đeo một cái ngọc bội to, mỗi một cử động của hắn đều toát ra sự nho nhã.
Lão Tôn vốn là kẻ không thi đỗ tú tài, năm tháng qua đi, chả ai biết sao lại đưa đẩy trở thành thủ lĩnh hắc bang.
“Hơn phân nửa huyện thành sắp xong rồi” Lão Tôn nói.
“Ta thấy vẫn chưa đâu” Quách ân đặt chén trà xuống, “Cũng chỉ là thổ phỉ thôi, có gì đâu mà đáng lo
chứ”.
Lão Tôn hừ lạnh “Thổ phỉ không có gì đáng lo ư? Ngươi có biết rằng sau vụ này liên lụy rất nhiên thế lực không?”
“Vậy thì ý của ngài là…?” Quách ân hỏi thăm dò.
“Mấy vị tai to mặt lớn phái người đến tìm ta, bảo chúng ta phối hợp với bọn họ âm thầm làm loạn huyện thành, xong chuyện thì chúng ta sẽ một bước lên mây, đứng ở đẳng cấp khác.
“Nói thì dễ đó, coi như huyện thành bị công phá đi, thì Đại Tùy chỉ ngồi im không quản à?”
Lão Tôn cười lạnh “Đại Tùy hiện tại đang cùng Đột Quyết giao chiến ở phía Bắc, trong nước nghĩa quân nổi dậy khắp nơi. Phía Nam thì Di Tộc đang lăm le, Đại Tùy sắp thành vong quốc rồi. Huynh đệ tốt ta mới nói, càng là những lúc như thế này, chúng ta càng phải đưa ra được những lựa chọn đúng đắn,..”
Lão Tôn nói nhiều như thế khiến cho Quách ân động tâm, do dự hỏi: “Vậy ngươi chuẩn bị làm thế nào?”