Chương 216: Thế đạo này thật loạ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,862 lượt đọc

Chương 216: Thế đạo này thật loạ

1269 chữ

“Tại hạ nhận lấy thì ngại quá đi mất.

“Thần y, ngài đừng khiêm tốn như vậy, nếu như không nhờ có ngài thì bọn ta e rằng đã mất từ lâu rồi.”

“Nên là ngài đừng ngại, xin ngài hãy nhận lấy chút tấm lòng của bọn ta đi.

Đối mặt với sự nhiệt tình của bách tính, Lý Ma Tử không biết nên xử trí như thế nào.

Hắn hành nghề y bấy lâu nay, cứu người vô số kể.

Cũng không phải là chưa từng nhận lời cảm tạ, nhưng lần này hắn không được thoải mái lắm, cảm giác chiếm lấy thành quả của người khác làm cho hắn khó mà chấp nhận được.

Tuy rằng đối phương chỉ gián tiếp chỉ dẫn bản thân hắn làm nhưng hắn luôn cảm thấy…

Lý Ma Tử cũng nghĩ rằng nên tìm vị mù lòa này. Nếu như người ấy vẫn còn trong trấn thì tốt quá,

một người mù đi cùng một con trâu.

Đặc điểm nổi bật như thế, chắc chắn sẽ dễ dàng tìm ra thôi.

Nhưng chợt nhớ đến hôm ấy người ấy có nói với hắn một câu. “Đừng có tìm ta?

Thôi bỏ đi, người ta không thích bị làm phiền, thì hà cớ chi ta tìm đến làm gì?

Chỉ là Lý Ma Tử vẫn muốn gặp vị mù lòa kia để thỉnh giáo y thuật.

Ngay lúc ấy, tại rừng trúc.

( Kinh nghiệm của thầy thuốc nhân tâm: + 1+ 1+ 1+ 1+ 1+ 1. )

Nghe âm thanh trong trẻo truyền đến, Lý Bình An lộ ra nụ cười hài lòng.

Thầy thuốc nhân tâm, không chỉ y thuật tăng, mà các chỉ số khác của cơ thể hắn cũng tăng lên rất nhiều.

Hành tẩu giang hồ, kĩ năng nhiều không hại thân.

Thượng Y trị quốc, Trung Y trị nhân, Hạ Y trị bệnh.

Tuy dịch bệnh đã được chấm dứt nhưng bên ngoài thành, bọn thổ phỉ vẫn còn rất hung hăng và

ngang ngược.

Mặc dù bọn chúng không phá thành nhưng trong huyện thành vẫn có không ít kẻ làm loạn.

Xen lẫn trong huyện thành có gian tế, gián điệp của nước khác, mấy tên lưu manh ngày thường chơi bời lêu lổng nhân cơ hội này làm loạn.

Trong đêm, thường nghe tiếng kêu la thảm thiết phát ra từ hộ gia đình nào đó.

Trong thành có rất nhiều hộ lớn đã bắt đầu âm thầm liên lạc với bọn thổ phỉ ngoài thành rồi.

Dù sao thì nếu như bọn thổ phỉ đó thực sự vào trong thành, mặc dù không đến mức tàn sát hàng loạt người dân nhưng mà đoán chắc rằng cũng không khác gì mấy.

Bây giờ hai bên đều đã chuẩn bị xong rồi, dù bên nào thắng đi chăng nữa thì bọn họ cũng không chịu thiệt quá nhiều.

Bởi vì Quách ân của Hắc Hổ bang tự nguyện cống nạp, cho nên trong nhà Lý Bình An tạm thời không thiếu lương thực.

Trăng thanh gió mát, trăng sao thưa thớt, ve kêu râm ran.

Cảnh đẹp như vậy lại truyền đến tiếng quát mắng, tiếng ồn ào,... thực sự không ăn nhập vào nhau một chút nào.

Lý Bình An vừa tu luyện xong, từ trong phòng đi ra, người đầy một hôi, quần áo cũng ướt nhẹp, cảm thấy toàn bộ cơ thể thật thoái mái.

Hắn thuận thế hoạt động gân cốt một chút, luyện một bộ quyền pháp ở trong sân.

Xong lại luyện thêm đao, quạ đen và ve sầu bắt đầu kêu to.

Lão Ngưu ngồi xổm dưới một gốc cây và chất củi.

Trên đống lửa thì đang nướng một con thỏ và một con gà rừng, còn có nửa con dê béo.

Mùi thịt nồng nàn xộc vào mũi, mang theo mùi than nướng. Bên cạnh còn có một bình rượu nặng mười cân, vừa ăn vừa uống.

Luyện xong mấy bộ quyền pháp, Lý Bình An mới bắt đầu ăn.

Lát sau, bụng hắn đã xuất hiện một cỗ ấm áp, hắn lau miệng hỏi “Lão Ngưu, nhà chúng ta còn bao nhiêu tiền?”

Lão Ngưu kêu một tiếng, còn rất nhiều, đủ ăn tận một tháng nữa,

Lý Bình An gật đầu, tạm thời không cần tìm đến sự giúp đỡ của Quách ân nữa. Đêm đến, ngoài thành truyền đến động tĩnh dọa người.

Nhà nào cũng thấp thỏm lo âu, sợ bọn thổ phỉ xông vào trong huyện thành.

Lý Bình An ngồi ở trong sân, hết sức chuyên chú mài cây đao trong tay.

Mài tới mài lui, hắn lấy một cây cỏ mịn, thử lưỡi đao.

Cây đao giống như em bé vậy, vừa non vừa sáng.

Không bao lâu sau, Lý Bình An chỉ nghe thấy bên ngoài viện truyền đến tiếng ồn ào.

Cái thôn nhỏ này tại sao lại có thể loạn lên đến như vậy chứ?

Đêm tối ẩn giấu đi hỗn loạn, tội ác, tiếng kêu rên.

Một đám thổ phỉ ào ào bước đến, lớn tiếng hống hách, dọa cho mọi người không ai dám ló đầu ra ngoài.

Một tên thì đập cửa sổ, tên khác thì cố ý phóng hỏa, còn có tên đứng từ phía xa rống họng lên chửi rua.

Chưa hết, hình như vẫn còn có tên ẩn mình trong tối to tiếng cười lớn, mọi thứ hiện tại đều loạn cao

cào.

Thời kì hỗn loại khiến bọn chúng bộc lộ sự điên cuồng va hành động liều lĩnh hơn.

“MỞ CỬA! MỞ CỬA!”

Mười tên thổ phỉ đập cửa nhà hàng xóm của Lý Bình An.

“NGƯỜI KHÔNG MỞ TA ĐỐT NHÀ NGƯỜI ĐẤY!” có một tên lên tiếng dọa.

“Đốt lửa đi! Đốt đi!”

Người trong nhà ai nấy cũng run cầm cập, trốn trong một góc nhà.

Ngay lúc này, một thân ảnh từ từ đi ra ngoài.

“Đám người các ngươi ồn thật đấy, ồn đến nỗi khiến ta ngủ mà cũng không ngon nữa!”

Mấy tên thổ phỉ kia cầm dao phay có, rìu có, đến cả gậy cũng có, khuôn mặt giận dữ nhìn tên vừa cất lời.

Trong con hẻm nhỏ, phía sau cánh cửa đang đóng chặt kia là những cảnh tượng đáng sợ.

“Con mẹ nhà ngươi tìm chết á?”

Ngay sau đó, có hai tên phóng về phía Lý Bình An. Một tên cầm cây đao sáng bóng, chắc là hắn vừa nhặt ở đâu đó,

“Cây đao của lão tử to như này mà ngươi không thấy à?”

Nói xong, Lý Bình An nắm chặt tay rồi vung dao ra.

Chỉ nghe được tiếng “răng rắc”.

Sau đó thì thấy một cái đầu bay lên, bay cũng khá xa rồi rớt xuống cái “bịch”. Tất cả mọi người đều ngơ mặt ra.

Cái đầu bị bay đấy tất nhiên không phải của Lý Bình An, là của tên thổ phỉ kia.

Lý Bình An nhấc chân đá một tên thổ phỉ khác bay mười dặm, tiếng xé gió vụt qua tai, mấy tên còn lại giật nảy mình, nó như một cây đao nhọn, đâm mạnh vào trong lòng bọn chúng, khiến cho tất cả

như ngây dại, đơ mặt thêm lần nữa.

“Ch.. chạy… chạy thôi!!!”

Có tên quay người chạy một mạch, có tên thì sợ đến nỗi chân nhũn ra, không chạy được, ngồi bệch xuống đất nhìn trăn trối.

Haiz…

Lý Bình An khẽ thở dài.

Thế đạo này thật loạn, hắn không thích thế đạo loạn như này.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right