Chương 215: Phương thuốc
1400 chữ
Lại qua mấy ngày nữa.
Mỗi ngày trong thành đều có người chết, ôn dịch càng nghiêm trọng, người chết cũng càng ngày càng nhiều.
Trong lúc nhất thời người người đều cảm thấy bất an.
Ngay cả hai thầy thuốc cũng bị mắc bệnh dịch.
Mắt thấy tình thế càng ngày càng nghiêm trọng, một ít thầy thuốc nổi lên ý nghĩ muốn chạy trốn.
Bọn họ vốn là thầy thuốc chân trần trong huyện nhỏ, cũng không có mấy cái bàn chải.
Ngươi để cho bọn họ trị liệu chút bệnh đau đầu nhức óc sốt rét thì vẫn được nhưng không thể trị liệu được loại ôn dịch này.
Họ thật sự rất bất đắc dĩ, như lợn mẹ bị trói lên cân.
Đêm khuya, Lý Ma Tử thở dài một hơi.
Đám thầy thuốc kia coi như bỏ đi rồi, người thì đang âm mưu chạy trốn, người thì lại ngã bệnh. Lương tâm thầy thuốc!
Từ thuở nhỏ Lý Ma Tử đã từng chịu đựng tư vị thân mắc tật bệnh cho nên hắn cũng có chút đồng cảm với những bệnh nhân kia.
Lương tâm con người, cũng không phải là ai cũng thiện tâm.
Trong mắt Lý Ma Tử thì làm thầy thuốc.
Sự khen thưởng lớn nhất không phải là thưởng huân chương, không phải những đồ vật dung tục
Mà là hết bệnh tình này đến bệnh tình khác đều được khỏi hẳn, là nụ cười tận sâu trong nội tâm của người bệnh và gia đình của họ.
Chỉ là bây giờ.
Lý Ma Tử vuốt hai mắt như muốn ngất đi, một loại cảm giác bất lực lan tràn tận sâu vào đáy lòng
Có lẽ đây chính là một thầy thuốc đau lòng và bất đắc dĩ, chỉ có thể trơ mắt nhìn bệnh nhân của
mình chết ở trước mặt mình.
Điều này đối với một thầy thuốc mà nói, không thể nghi ngờ là sự đả kích lớn nhất
Ánh lửa nhảy một cái.
Lý Ma Tử ngẩng đầu lên nhếch miệng cười một tiếng.
“Lý huynh cũng tới sao?”
Không giống những người khác có thái độ với Lý Bình An,ngược lại Lý Ma Tử hết sức kính trọng vị thầy thuốc mắt mù này.
Về nguyên nhân, trong khi những thầy thuốc khác đang than ngắn thở dài thương lượng nên tự bảo vệ mình như thế nào.
Chỉ có Lý Bình An chuyên tâm tìm kiếm phương thuốc chữa bệnh.
Lý Bình An nói : “Trăng đã lên cao,ta muốn đi ra ngoài đi dạo một lát, đã trễ như vậy sao lý đại phu còn ở lại chỗ này?”
Mù lòa cũng có thể trông thấy ánh trăng sao?
Lý Ma Tử không để ý đến sự nghi ngờ này, nói: “Ta nhìn lại sách thuốc trước kia một chút,nghĩ xem có thể tìm ra một chút manh mối gì mà trước kia chưa phát hiện hay không
Trong phòng, chỉ có một cái sáp ong nến đã úa vàng duy nhất đang tản ra ánh lửa mờ tối. “Sắc trời đã trễ rồi, lý đại phu nên sớm nghỉ ngơi chú ý sức khoẻ”
Lý Bình An đưa một chén rượu đến “Uống một hớp rượu nâng cao tinh thần đi”
Lý Ma Tử nói một tiếng cám ơn rồi uống một hơi cạn sạch.
Đặt chén rượu xuống,hắn thở dài một hơi, cười khổ nói.
“Mỗi ngày đều có người chết đi, thân là thầy thuốc làm sao ta có thể ngủ được”
Lý Bình An khẽ lắc đầu, “Theo « Đại Tùy sử » ghi chép, Đại Tùy từng phát sinh qua 131 lần dịch bệnh lớn, mỗi một lần đều có rất nhiều người chết, thầy ngang khắp đồng.
Tiền triều có quy củ, một khi có ôn dịch, thì sẽ diệt trừ người mắc ôn dịch từ trong trứng nước. Nếu không khống chế nổi, vậy thì dùng một mồi lửa để đốt, miễn cho đêm dài lắm mộng.
Chiều hướng phát triển như vậy, chỉ có sức của một mình lý đại phu thì có thể làm được cái gì?
Không bằng học những tên thầy thuốc kia nhân cơ hội này mà trốn đi đi, có lẽ còn có thể tránh khỏi liên lụy đó”
Lý Ma Tử sững sờ, nhìn về phía Lý Bình An.
Sắc mặt đã có vài phần tức giận, trịnh trọng nói.
“Lão phu cứu người cũng không phải là vì thay đổi cái gì, mà là vì một sinh mệnh hoạt bát.
Người cầu y chỉ cần còn một hơi thì ta vẫn sẽ xuất lực để cứu hắn một mạng.
Bởi vì ta muốn cứu, bởi vì ta có thể cứu, ”
Giọng nói của hắn hơi khàn khàn, cũng có vẻ suy yếu.
Trong phòng, cuối cùng chỉ còn lại một nửa sáp ong nến đang tản ra một thứ ánh sáng rực rỡ đặc thù giống như là đamg giãy dụa lần cuối cùng..
Cũng không nồng đậm nhưng lại rất sáng.
Lý Bình An cười nhạt một tiếng, “Đa tạ chỉ giáo, cáo từ, hi vọng ngày sau lý đại phu cũng vẫn giữ nguyên được tâm của mình”
Dứt lời, hắn cũng không quay đầu lại rời đi.
Lý Ma Tử thả sách trong tay xuống.
Hán
quay đầu lại, nhưng không nhìn thấy bóng người của đối phương nữa.
Hắn đi tới cửa nhìn quanh bốn phía.
Ánh trăng sáng tỏ,ban đêm hoàn toàn yên tĩnh.
Người đâu?
Đối phương giống như đã biến mất trong không khí.
Lý Ma Tử giật mình, đột nhiên cảm giác được toàn thân có một dòng nước ấm đang lưu động. Ngay sau đó vóin thân thể hư nhược lại lần nữa khôi phục lại lực lượng.
Thân là thầy thuốc, Lý Ma Tử mẫn cảm với thân thể của mình nhất.
Hắn nhịn không được run rẩy một cái.
Gặp quỷ! !
Đây là có chuyện gì? Không phải là hồi quang phản chiếu chứ?
Lý Ma Tử bỏ những suy nghĩ doạ người đi, đang chuẩn bị một lần nữa trở về đọc sách thuốc.
Thì hắn chợt phát hiện ra bên trong sách thuốc, chẳng biết từ lúc nào lại nhô ra một toa thuốc. “Cái này. ! ?”
Lý Ma Tử vội vàng triển khai.
Sau một lúc lâu.
Lý Ma Tử bừng tỉnh đại ngộ vỗ đùi, đột nhiên đứng lên.
Trên mặt không nhịn được lộ ra sự vui mừng, hắn nắm lấy tờ phương thuốc kia như nhặt được chí bảo.
“Là vậy! Là vậy! Sao trước đây ta không nghĩ ra nhỉ”
Thật lâu sau đó Lý Ma Tử mới lấy lại tinh thần từ trong sự kích động.
Hồi tưởng lại lời Lý Bình An nói một phen,hắn lại phát hiện đằng sau phương thuốc còn có một câu.
“Chớ có tìm ta”
Lý Ma Tử chợt tỉnh ngộ.
Là hắn! ?
Hắn. . . Hắn tên là gì nhỉ.
Lúc này Lý Ma Tử mới nhớ tới đến, từ đầu đến cuối đối phương đều không nói ra tên tuổi.
Đám người cũng chỉ gọi hắn là tên mù lòa.
Lý Ma Tử giật mình đứng nguyên tại chỗ.
Mấy ngày sau, người bệnh đã giảm bớt các chứng bệnh của ôn dịch.
Nhìn từng bệnh nhân nằm trên tâdm nệm rơi thật dày được làm từ cây lúa, từ biên giới của cái chết chạy về.
Lý Ma Tử như trút được gánh nặng.
Đúng bệnh hốt thuốc xong, người bệnh bị cảm nhiễm ôn dịch cũng có đã tìm ra cách để chữa được bệnh tình của mình.
Sau đó đun lá ngải cứu để hun, uống kèm rượu ngải diệp được điều chế từ dịch khu, từ đó giảm thiếu được khả năng tiếp tục lây nhiễm bệnh dịch của người dân.
Rất nhanh, những biện pháp này đã bắt đầu có hiệu quả..
Ngày hôm đó, Lý Ma Tử vừa mới chuẩn bị đi ra ngoài.
Đã gặp một đám dân chúng như ong vỡ tổ ngăn ở ngoài phòng, bọn hắn tốp năm tốp ba, có người mang theo túi, có người cầm thức ăn hoa quả, rau xanh.
Thậm chí còn có nhà giàu đưa tới một khối tấm biển có bốn chữ lớn.
“Hành y tế thế!!”
y