Chương 94: Bút tên Hiệp khách

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,941 lượt đọc

Chương 94: Bút tên Hiệp khách

1768 chữ

Vương Nghị ngẩng đầu lên:

“Tiên sinh, ngài đã sớm đoán được sao?”

Lý Bình An giống như đang suy nghĩ

“Ngươi cảm thấy mình có phải là người tầm thường, cả đời sẽ sống nhàm chán vô vị không?”

Vương Nghị không chút do dự lắc đầu:

“Tuyệt đối không phải

“Vậy tại sao ngươi không được nhận vào học viện?”

Trong ánh mắt Vương Nghị lộ ra vẻ nghi hoặc, chờ đợi Lý Bình An giải thích.

Lý Bình An ung dung nói:

“Bởi vì con đường của ngươi phải đi không phải ở chỗ này, ngươi nghĩ lại xem, ngươi có thích đọc sách, viết chữ, nghe phu tử giảng bài không?”

Vương Nghị do dự một chút, sau đó lại lắc đầu.

Lý Bình An cười thành tiếng, dùng giọng điệu bí hiểm.

“Vì cơ duyên của ngươi còn ở phía sau”

“Thật sao?”

Vương Nghị mừng rỡ.

“Tiên sinh đã lừa ngươi bao giờ chưa?”

Vương Nghị vẫn luôn coi Lý Bình An là chuẩn mực, lời Lý Bình An nói đương nhiên là rất có trọng lượng trong lòng hắn.

Lúc này khi nghe Lý Bình An nói như vậy, hắn lập tức vui vẻ ra mặt, vứt luôn những phiền não mấy ngày qua ra sau đầu.

Đúng vậy, học viện thì có gì đặc biệt hơn người chứ.

Nơi này không giữ ta thì sẽ có nơi khác giữ

Lên xe sủi cảo, xuống xe ăn mì.

Lý Bình An là người phương bắc xuyên không tới đây vì thế đã đặc biệt chuẩn bị sẵn một ít sủi cảo.

Trong tập tục truyền thống của người phương bắc, có câu “lên xe sủi cảo, xuống xe ăn mì”.

Có nghĩa là thời điểm đưa tiễn người đi xa thì ăn sủi cảo, lúc đón người trở về thì chuẩn bị mì sợi. Bởi vì sủi cảo là thịt được vỏ bột cán mỏng gói lại, tượng trưng cho sự đoàn tụ.

Cho nên ngụ ý ăn sủi cảo lúc tiễn đưa chính là hy vọng đoàn viên.

Ngày hôm sau, ba người A Lệ Á, Triệu Linh Nhi, Bàn Tuấn chính thức vào ở học viện.

Vương Nghị một mình xuống núi.

Hai người Thôi Thành Thôi Tài muốn dẫn tiểu thiếu gia đi dạo một vòng.

Thứ nhất là họ muốn tâm trạng tiểu thiếu gia bớt chán nản buồn bực.

Thứ hai vì không dễ mới tới được kinh thành một lần, không đi dạo một vòng thì thật là đáng tiếc.

Tại Hoài Lộc học viện, trong một hội trường trang trọng.

Ở giữa phòng đặt một chiếc bàn lớn bằng đá cẩm thạch.

Trên bàn có các loại thư pháp viết tay của những danh nhân, hơn chục cái nghiên mực vuông vức và một chồng sách cổ.

Bút cắm trong lọ bút nhiều như cây trong rừng.

Lư hương nhẹ toả làn khói trắng mờ, mùi thơm ngát say lòng người.

Quân cờ đen trắng đặt đan xen với nhau trên bàn cờ.

Quanh bàn cờ lại là không gian thanh bình, yên tĩnh.

Lão giả mày dài, đôi mắt tinh anh, khuôn mặt hồng hào.

Cả người toát ra hơi thở thanh nhã, dịu dàng làm cho người khác cảm thấy yên bình thanh thản. Lão giả là viện trưởng Hoài Lộc học viện.

Lúc này, người ngồi đối diện lão là một nữ tử vô cùng có khả năng là người kế thừa hoàng vị tương

lai.

Nàng mặc quần áo màu đỏ, để lộ chiếc cổ có đường nét yêu kiều và hàng xương quai xanh.

Giữa hai lông mày toát ra khí chất ung dung quý phái.

Cho dù nàng chỉ đang mặc trang phục ngày thường cũng làm cho người ta cảm giác như nhìn thấy

tiên tử.

Bên ngoài hành lang quanh co đứng đầy binh lính mặc áo giáp.

9:45

Tiểu thư đồng đứng ở một bên, ánh mắt không tự chủ được liếc nhìn vị mỹ nhân đại danh đỉnh đỉnh trên Yên Chi bảng này.

“Công chúa, người đã lâu không lên núi.

Liễu Vận cười khổ:

“Đúng vậy, ta bận rộn nhiều việc lặt vặt, mỗi ngày đều bận đến sứt đầu mẻ trán, ngủ cũng không yên.

May mắn có An Thần hương của viện trưởng ta mới có thể yên tâm đi vào giấc ngủ.

Trước đây, Liễu Vận tu hành ở Hoài Lộc học viện.

Nàng là do viện trưởng tự mình chỉ dạy, viện trưởng có thể coi như là một nửa lão sư của Liễu Vận.

Lúc trước viện trưởng mặc dù dốc lòng dốc sức giảng dạy cho Liễu Vận, nhưng lão sống chết không làm lễ bái sư. i

Lúc đó, điều này làm cho mọi người đều rất hoang mang bối rối.

Ai cũng biết bệ hạ rất có khả năng sẽ cho vị nữ nhi này kế vị ngai vàng.

Một khi Liễu Vận kế vị ngai vàng, viện trưởng chính là đế sư danh xứng với thực.

Chỉ là lúc đó viện trưởng không nói rõ nguyên do từ chối nhận lễ bái sư của Liễu Vận, đến tận bây

giờ vẫn là một chuyện kỳ quái.

“Công chúa, lần này người lên núi cũng không phải là đến thăm lão đầu tử ta”

Viện trưởng cười dài nói.

Sắc mặt Liễu Vận bình tĩnh, nàng mỉm cười.

“Viện trưởng ngài lại nói đùa, Đại Tùy từ trước đến nay luôn tôn sư trọng đạo, Trường Lạc đến thăm

lão sư tất nhiên là lễ nghĩa phải làm.

Chỉ là chính vụ bận rộn, rút thân không ra mới chậm trễ chuyện đó mà thôi.

(Công chúa có Phong hào là Trường Lạc công chúa)

“Chỉ là..”

Nàng khéo léo chuyển đề tài.

“Ta lần này đến đây là có một chuyện muốn làm phiền viện trưởng”

Viện trưởng hạ cờ:

“Công chúa xin cứ nói đừng ngại”

“Trường Lạc có một bằng hữu, tấm lòng hiệp nghĩa tốt bụng, đối nhân xử thế tử tế.

Ban đầu, Trường Lạc vốn muốn tìm danh sư hướng dẫn hắn vào con đường tu hành, thế nhưng ông trời không chiều lòng người.

Quanh năm hắn phiêu bạt giang hồ, khó tránh khỏi gặp phải chuyện nguy hiểm.

Cũng may võ nghệ của hắn không tệ, chỉ là thế giới rộng lớn không thiếu những chuyện kì lạ.

Yêu ma quỷ quái khắp nơi, nếu gặp phải chuyện mà võ học bình thường không cách nào giải quyết

thì sẽ vô cùng bất lực, chỉ sợ còn có thể nguy hiểm đến tánh mạng.

Cho nên Trường Lạc muốn xin viện trưởng một cây bút, tặng cho vị bằng hữu này”

Viện trưởng hơi nhíu mày:

“Người có thể để công chúa tự mình xin bút, nhất định là có quan hệ không nhỏ với công chúa.

Sắc mặt Liễu Vận không thay đổi nhưng tâm tình lại có chút bối rối.

Lấy thân phận của nàng, tất nhiên là dạng nam tử gì cũng đã từng gặp qua.

Con cháu thế gia vọng tộc có, vương công quý tộc có.

Tài tử một bước lên trời cũng có.

Cũng có không ít người từng dũng cảm bày tỏ với nàng.

Nhưng Liễu Vận lại không có chút cảm giác nào với bọn họ.

Người duy nhất có thể làm cho nàng để ý quan tâm như thế, chỉ sợ cũng chỉ có người mù không màng công danh lợi lộc, sống phiêu bạt trong giang hồ kia.

“Ta nợ hắn rất nhiều”

Phải một lúc lâu sau, Liễu Vận mới nhẹ nhàng thở ra một hơi khẽ khàng.

“Nếu là công chúa nhờ vả, lão phu tất nhiên không có lý do gì từ chối”

Viện trưởng vung tay lên.

Thư đồng bưng giá bút trên bàn tới.

“Không biết công chúa muốn cái nào?”

Liễu Vận nói:

“Trường Lạc đa tạ viện trưởng, tùy tiện đòi bút mực đã là bất kính.

Không dám cầu nhiều, mong viện trưởng có thể vì bằng hữu của ta chọn lựa một cái”

Viện trưởng khẽ mỉm cười:

“Ngươi ngược lại là rất thông minh, biết là nếu chính ngươi chọn nhỡ may chọn phải cái không tốt,

không chỉ thiếu ta một cái nhân tình, ngày sau còn có thể làm cho bằng hữu của mình rơi vào nguy

nan.

Nếu là ta chọn, tất nhiên ta không thể chọn một cái xấu cho ngươi.

Liễu Vận cười nhẹ nhàng, im lặng không nói.

Viện trưởng nói xong thì rút ra một cây bút bên trái.

“Hắn đã là người hiệp nghĩa can đảm, vậy chiếc bút này đi!”

Bút tên: Hiệp khách!

Chữ hiệp [*] được ghép từ hai bộ, bên trái là bộ nhân [1 ], bên phải là bộ nghĩa [X].

Đầu đội trời, chân đạp đất.

Lòng có thể yêu nên tâm mới chứa hận.

Dễ khơi trắc ẩn nên lúc nào cũng sầu bi.

Thắng làm vua thua làm giặc cho nên sẵn sàng giúp đỡ kẻ yếu nhược.

Chỉ vì lưới trời lồng lộng nên mới dùng vũ lực bù vào giáo điều cấm ngăn.

Đúng vậy, thế giới này chưa bao giờ công bằng.

Có người cưỡi ngựa đạp hoa chỉ vì hai chữ tìm vui.

Cũng có người tàn sát trẻ nhỏ cũng chỉ vì tìm vui một khắc.

Mười gia đình lầm than chỉ để cống một cây trâm quý chưa chắc sẽ xài.

Nhưng cũng sẽ luôn có người vùng lên đòi một câu trả lời công bằng cho những cảnh cơ hàn đó. Họ có thể cúi đầu phục tùng người khác, tận tụy đến cùng.

Cũng có thể phất tay áo bỏ đi, không để lại tiếng nhơ.

Một lần rút kiếm một lần giải nỗi lòng, vì họ bảo vệ công lý và trả thù sự bất công.

Họ giống như tiện tay chém giết, nhưng kẻ bị họ giết sẽ là những tên đạo tặc đã giết hại người vô tôi.

Những người như vậy được gọi tên là : Hiệp Khách!

PS của tác giả:

[Cái đoạn “Chữ hiệp [t] được ghép từ hai bộ, bên trái là bộ nhân [{ ], bên phải là bộ nghĩa [X]. Đầu đội trời, chân đạp đất…” xuất phát từ tác phẩm “Anh hùng chí – #t” của lão sư Tôn Hiểu.

Tác phẩm rất hay nhưng không đề cử đọc, vì bà mẹ lão tác không viết tiếp!

Làm ta giận đến đau cả gan!

Ai biết khi nào lão ta hoàn truyện thì xin nhắn một tiếng.]

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right