Chương 95: Hoà rồi

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,305 lượt đọc

Chương 95: Hoà rồi

Cá trong hồ tổng cộng chỉ có bốn con, Lý Bình An chỉ mất một đêm đã câu sạch toàn bộ, đúng là không còn gì thú vị.

Khác với sự vắng vẻ của tiểu đình giữa hồ.

Bây giờ, toàn bộ kinh thành hoàng cung vô cùng náo nhiệt.

Hôm nay là một ngày đặc biệt, là sinh nhật trưởng công chúa.

Theo lý thuyết, sinh nhật trưởng công chúa nên do Nội Vụ phủ lo liệu, quy mô lễ nghi không nên quá mức long trọng.

Nhưng năm nay lại rất khác, sinh nhật công chúa lại do Lễ bộ tự mình đứng ra tổ chức.

Tất cả văn võ bá quan ở kinh thành đều nhận được văn thư của Lễ bộ, yêu cầu họ mặc mãng bào phù hợp với thân phận.

Hơn nữa trước và sau sinh nhật trưởng công chúa ba ngày, cấm người dân giết súc vật.

Nha môn huyện phủ cũng không được xử án hình sự.

Lễ bộ sắp xếp thể thức nghi lễ như sau:

Giờ Dần vào cung, thỉnh an bệ hạ.

Sau đó mới đón tiếp hoàng tộc tông thất, văn võ bá quan.

Thậm chí cho sứ thần từ các quốc gia phụ thuộc bến ngoài đến chúc mừng.

Sau lại đến tông miếu dâng hương.

Rồi về nội cung, tiếp nhận lời chúc mừng của các vị huynh đệ tỷ muội.

Các lễ vật mừng sinh nhật của các quan viên được phân thành từng nhóm tiến vào hoàng cung. Báu vật hiếm có nhiều vô số kể.

Thậm chí còn có người đưa tới món quà cao tới chín chín tám mươi mốt tầng.

Tất cả đều là đãi ngộ chỉ Hoàng đế mới nên có.

Mà bây giờ, dưới sự ngầm đồng ý của Hoàng đế, Lễ bộ lại sắp xếp mọi thứ dành cho trưởng công

chúa.

Ai cũng hiểu, đây là hoàng đế đang trải đường cho công chúa kế vị.

Bầu không khí trong và ngoài hoàng cung đều rất náo nhiệt vui vẻ.

Đến buổi tối.

Bốn mươi tám tiếng khẩu pháo chào mừng vang vọng bầu trời đêm, đây cũng là đãi ngộ mà chỉ có hoàng đế mới có được.

Tất cả đều là thứ không cần ai nói mọi người cũng biết.

Trên yến tiệc, sáu bộ thượng thư, rất nhiều đại thần, thậm chí là thủ phụ nội các thay nhau mời rượu công chúa

Ai đến mời Liễu Vận đều không từ chối.

Từ khi còn bé, nàng đã tu luyện tại Hoài Lộc học viện, mười ba tuổi vào đạo gia Long Hổ sơn, mười sáu tuổi học đạo trị quốc từ đế sư…

Cầm kỳ thi họa đều thành thạo.

Đế sư khen nàng là bậc hiền tài trị quốc, sẽ khiến quốc thái dân an.

Có lẽ, Đại Tùy ở trong tay nàng thật sự sẽ thống nhất Cửu Châu một lần nữa.

Mặt hồ phản chiếu ánh trăng, sóng gợn lăn tăn.

Lý Bình An ngồi ngay ngắn trong đình, thân hình dựng thẳng.

Tục ngữ có câu “Thân ngay khí mới thẳng, khí thẳng thì tâm ngay”.

Hai tay trái phải của hắn vây lấy một quả cầu lửa màu đỏ, xoay tròn trên dưới nhẹ nhàng.

Sau khi cầu lửa thành hình thì dùng ý niệm đưa cầu lửa vào trong bụng.

Động tác hai tay phối hợp áp nhẹ nhàng vào rốn.

Khi động tác tay dừng lại, năng lượng vào trong đan điền xoay chuyển nhẹ nhàng chậm rãi.

Ý niệm muốn đưa khí đến đâu thì khí di chuyển đến đó, khí theo quán tính mà tiếp tục di chuyển, lan dan ra.

Rất nhanh, luồng “khí rượu” kia trong cơ thể bắt đầu tiêu tán hòa tan.

Không bao lâu, Lý Bình An cảm thấy say.

Một ngụm rượu lão Mặc cho hắn uống kia quả nhiên là thần kỳ.

Cho tới tận bây giờ, luồng “khí rượu” trong cơ thể kia vẫn chưa tiêu hóa xong.

Thậm chí còn chưa tiêu hoá được một phần mười.

Mỗi một lần Lý Bình An tiêu hóa luồng sức mạnh này đều phải hao phí rất nhiều tinh lực.

Chỉ là phần thưởng đạt được cũng rất lớn, mỗi một phần tiêu hóa được hắn sẽ mạnh hơn một phần.

Mà tác dụng phụ cũng rất rõ ràng.

Sau khi tiêu hóa xong hắn sẽ rơi vào trạng thái suy yếu.

Hơn nữa còn có thể sinh ra cơn say không thể xua tan bằng chân khí.

Quả nhiên không mất bao lâu, hai má hắn đã hồng hào cả lên.

Thở ra hơi nóng, bước chân lảo đảo.

Chuẩn bị đi về phòng ngủ một giấc thoải mái.

Thuyền bên bờ chậm rãi lướt về phía tiểu đình giữa hồ.

На?

Hắn không cảm ứng được hơi thở của người tới, thuyền nhỏ cũng không vô duyên vô cớ chuyển động tiến về đây.

Lý Bình An nhíu mày, tay cầm quải trượng.

Sớm không tới muộn không tới lại vào ngay lúc này…...

Hắn suy nghĩ một lát, sức cầm quải trượng buông lỏng vài phần.

Nơi này là Hoài Lộc học viện, không có ai dám ra tay ở chỗ này. Người ở trên thuyền bước vào tiểu đình.

Cũng không nói lời nào, chỉ đứng ở nơi đó.

[Khoá chặt hơi thở] vô dụng.

Trong cảm giác của Lý Bình An, đối phương giống như một người vô hình.

Một lát sau, Lý Bình An thở phào nhẹ nhõm.

“Ngươi tới sao cũng không nói một tiếng, doạ ta giật mình.

“Ngươi làm sao đoán được là ta? Ta rõ ràng đeo ngọc bội, tu sĩ cảnh giới ngũ phẩm cũng không cảm giác ra được.

Giọng nói của người đến trong trẻo nhưng lạnh lùng.

“Ta ngửi được”

Tay Lý Bình An đặt quải trượng xuống, kéo lấy một cái ghế đưa sang cho người đó:

“Sao ngươi có thời gian rảnh rỗi mà tới chỗ ta.”

“Ta đến thăm thôi”

Liễu Vận rất tự nhiên ngồi xuống ghế, nàng thoáng nhìn qua bốn phía, có chút buồn bã.

“Lúc ta học ở đây cũng sống ở chỗ này, thoáng cái đã rất nhiều năm trôi qua.

“Lấy thân phận của ngươi, không phải nên xây một tòa nhà lớn tám cửa ra vào, hơn trăm người hầu

Sao?”

Liễu Vận biết hắn đang trêu chọc mình, mắt đẹp lườm xéo hắn một cái.

“Ngươi ở đây đã

quen chưa?”

“ổn thoả cả”

Liễu Vận lấy ra một cái hộp được đóng gói tinh tế cẩn thận:

“Cái này tặng cho ngươi.”

. Đây là cái gì?”

“Bút của viện trưởng, vì ngươi không thể tu hành.

Nếu gặp phải yêu ma quỷ quái, hoặc là tu sĩ muốn tìm ngươi gây rắc rối, nó có thể bảo vệ tính mạng cho ngươi.”

Lý Bình An mặc dù không hiểu hàm nghĩa trong đó, nhưng hắn đoán giá trị cây bút của viện trưởng Hoài Lộc học viện có giá trị không nhỏ.

“Lễ vật này quá quý giá, ta không có công lao gì, không thể nhận.“Lý Bình An mỉm cười.

“Ban đầu ta vốn định tìm người giúp ngươi hồi phục thị lực, chỉ là không ngờ…...

Nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có món quà này tặng cho ngươi.

Ngươi cứu ta một mạng, ta lại trốn ở trong nhà của ngươi nửa năm, ngươi còn đưa ta ra khỏi thành.

Ta nợ ngươi nhiều lắm, thứ này ngươi cứ nhận đi, coi như là để ta an tâm.

Lý Bình An do dự một chút mới nhận lấy bút.

“Vậy…... ta và ngươi hoà rồi.

Liễu Vận đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt nhìn thẳng vào Lý Bình An.

Hoà rồi? Thế là ý gì?

Không để cho nàng kịp nói tiếp, Lý Bình An lập tức chuyển đề tài:

“Bút này dùng như thế nào?”

Lý Bình An xem xét cây bút nhưng không thấy bút có chỗ nào đặc biệt.

Ngòi bút tròn xoe như hạt táo, lông dày chất lượng.

“Chiếc bút này là chiếc bút viện trưởng thường dùng lúc còn trẻ, ngươi đeo nó, bình thường yêu ma quỷ quái sẽ không dám tới gần.

Hơn nữa nó có thể nuôi dưỡng tâm tính trở nên ôn hoà, an thần, làm dịu tính khí, điều đó có lợi rất lớn đối với việc tu luyện của ngươi.

Quan trọng nhất là nó ẩn chứa một phần quy tắc của viện trưởng”

Lý Bình An hơi nhướng mày:

“Ô?”

“Ngươi thử viết một chữ đi”

“Viết chữ gì?”

Liễu Vận hơi suy nghĩ một chút:

“Ví dụ như chữ trảm”

Lý Bình An viết một chữ trảm ở trên giấy Tuyên.

Lực bút mạnh mẽ có hồn, ẩn chứa một loại năng lượng bí ẩn.

Khiến cho người khác cảm giác thần bí, giống như có một vị vương thần đứng trước mặt.

Vừa mới viết một nét nghiêng phía trên, thân thể Lý Bình An đã nặng nề hơn vài phần.

Khi hắn lại muốn đặt bút viết thì cây bút trong tay giống như nặng ngàn cân.

Trán Lý Bình An toát đầy mồ hôi.

Hắn vừa mới tiêu hóa xong “khí rượu” trong cơ thể, giờ phút này đang ở vào giai đoạn suy yếu.

Hắn nghiến răng khó nhọc viết xong nét chữ cuối.

“Trảm!”

Chữ vừa viết xong đã như ẩn chứa một loại quy luật vận động một cách quỷ dị, giống như nó có một luồng sức mạnh rất lớn có thể khiến cho lòng người kinh sợ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right