Chương 96: Ma pháp phụ trợ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 290 lượt đọc

Chương 96: Ma pháp phụ trợ

2081 chữ

Lý Bình An khó khăn thở ra một hơi.

Liễu Vận chỉ dẫn cho hắn dùng chân khí đưa chữ “Trảm” vừa viết nhập vào thân đạo.

Trượng đao ngay lập tức giống như nặng tới ngàn cân, toát ra ánh sáng lạnh lẽo chói mắt.

Tay Lý Bình An nắm trượng đao đã trở nên nặng gấp mấy lần, cảm thụ được vỏ đao truyền đến từng cơn buốt lạnh.

Đáy lòng hắn dâng lên cảm giác bất ngờ.

Ban đầu Trượng đao sáng như băng tuyết, lúc này lại trở nên u ám không ánh sáng.

Như một mặt gương đồng bị vỡ, phủ kín bởi nhiều vết rạn nứt, phủ kín một nguồn năng lượng khổng

lồ.

Hắn vung lên một đao.

Một đao này không có tiếng xé gió, xung quanh yên tĩnh như tờ.

Giống như tất cả không khí và gió đều bị một đao này hấp thu, tạo thành một loại khí thế Thái Sơn áp đỉnh.

Trong vòng nửa hơi thở, nơi lưỡi đao chỉ trên mặt hồ xa xa.

Một bức màn nước nổ tung phát ra một tiếng “rầm”rất lớn.

Vô số bọt nước hóa thành làn khói xanh tiêu tán trong không khí. “Quả nhiên thần kỳ”

Liễu Vận mỉm cười hài lòng:

“Ngươi thích là tốt rồi”

Nàng nói xong thì liếc nhìn Lý Bình An.

Ánh mắt nàng lại chuyển đến chiếc thuyền đơn độc bên cạnh.

Do dự một chút, nàng nói nhỏ.

“Thời gian vẫn còn sớm, không bằng chúng ta đi thuyền dạo quanh hồ một vòng nhé, đã lâu rồi ta không tới đây”

“Được”

Liễu Vận vén váy tránh cho dính nước, cẩn thận bước lên thuyền.

Nàng sửa sang lại quần áo một chút rồi hững hờ mặt hồ.

Ánh trăng xanh nhạt chiếu rọi khuôn mặt nàng, khiến gò má nàng ửng hồng nhàn nhạt, mơ màng đẹp như trong mộng.

Không biết là đêm nay uống hơi nhiều rượu, hay là nguyên nhân gì khác.

Chóp mũi cong kia nhiễm ánh trăng nhìn sinh động hơn, đôi môi đầy đặn đón ánh trăng hơi hơi giương lên tạo thành nụ cười nhẹ nhàng thản nhiên.

Lý Bình An đi lên thuyền:

“Xuất phát!”

Liễu Vận hơi sửng sốt, sau đó ngạc nhiên phát hiện thuyền đúng là tự động di chuyển.

Đôi mắt đẹp của nàng sáng lên, bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Lý Bình An.

Qua một lát, nàng mới phát hiện là Lão Ngưu trên thuyền đang thò hai chân xuống đạp. Ánh mắt nàng oan ức giống như vừa bị người ta bắt nạt.

Liễu Vận ngẩng đầu, nhìn màn đêm.

Trên bầu trời, dải ngân hà xoay tròn giống như tấm rèm buông xuống chốn nhân gian.

Ánh đèn của hàng vạn gia đình rực rỡ khắp các con phố, giống như dòng sông tinh tú trải dài giữa bầu trời đen lạnh.

“Thật là đẹp”

Lý Bình An im lặng không nói chuyện

Thế giới của hắn chỉ có bóng tối, chỉ nơi nào sáng mạnh thì mắt hắn mới có thể nhìn thấy một chút ánh sáng.

Hơn hai mươi năm rồi, hắn giống như đã quên mất hình dáng bầu trời đêm.

Lúc này, hắn nghe Liễu Vận ngồi bên cạnh chỉ cho hắn vị trí các vì sao trên trời.

Ngôi sao kia tên gì, ngôi sao đó ở đâu.

Lý Bình An mỉm cười, đột nhiên thân thể hắn lảo đảo ngã thẳng ra.

Liễu Vận vội vàng đỡ lấy hắn, khẽ nhíu mày.

“Bình An? Ngươi không sao chứ?”

“Khò khò.”

Phải mất một lúc lâu sau Liễu Vận mới kịp phản ứng.

Hắn chỉ ngủ.

Sau khi hắn tu luyện rã rời, lại dùng “Hiệp khách” viết một chữ trảm kia. Hắn đã sớm mệt mỏi không chịu nổi.

Sáng sớm ánh sáng mặt trời chiếu lên mặt.

Lý Bình An duỗi lưng một cái, mệt mỏi đêm qua đã bị quét sạch.

Liễu Vận đã rời đi.

Lý Bình An sờ sờ bụng, mỗi lần tu luyện xong đều cần ăn thật nhiều.

Không biết là tốt hay là xấu.

Nghe người ta nói tu sĩ tu luyện đến một cảnh giới nhất định thì có thể không cần ăn uống.

Một viên Tích Cốc đan cũng có thể giải quyết tất cả vấn đề.

9:46

Nghĩ đến thật là tuyệt.

Một lát sau, Xuân Thu và Hạ Thiền đưa bữa sáng tới cho Lý Bình An.

Từ khi Lý Bình An tặng cá cho hai tiểu hài tử này, chúng coi Lý Bình An như ân nhân cứu mạng.

Đồ ăn đưa đến mỗi ngày không chỉ càng thêm phong phú, thỉnh thoảng hai tiểu hài tử còn mang

đến một ít món ngon đặc sắc của kinh thành để Lý Bình An nếm thử.

Lý Bình An cảm thấy, hai con cá mà đổi được nhiều thứ như vậy rất đáng giá.

Tốt cho ngươi, tốt cho ta, tốt cho tất cả mọi người.

Bổ sung thể lực xong, Lý Bình An cảm thấy tinh thần rất sảng khoái.

Lại tiếp tục tiêu hóa một ít “khí rượu”.

Xem ra việc tiêu hoá hoàn toàn “khí rượu” chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Sau đó Lý Bình An chuyển sự chú ý đến cây bút Liễu Vận đưa cho hắn.

suy yếu.

Tuy rằng tối hôm qua mình vừa mới tu luyện xong, trạng thái thân thể: Thế nhưng lúc viết chữ “Trảm”, cảm giác nặng nề không phải là nói phóng đại. Lý Bình An hít sâu một hơi lại cầm bút lên.

Lần này hắn không viết chữ trảm, mà là viết một chữ Hỏa (k).

Đầu bút khẽ run lên, một luồng năng lượng cực lớn từ trong lòng bàn tay truyền đến khiến cho cả người hắn chấn động.

Chân khí chậm rãi ngưng tụ, Lý Bình An dẫn dắt những chân khí lực này đến tay của mình.

Sau một lúc lâu, một chữ Hỏa đã hoàn thành.

Trán hắn xuất hiện không ít mồ hôi, cảm giác tinh lực bị tiêu hao hơn phân nửa.

Rồi hắn dung nhập chữ Hỏa vào trong trượng đao.

Trượng đao ngay lập tức khiến cho người khác cảm thấy quỷ dị, giống như thứ được giấu ở trong vỏ không phải là một thanh đao.

Mà là một con rồng lửa đang ngủ đông”

Nếu như nói Lý Bình An có được Phù Tang đạo là đã có được một vũ khí lợi hại có thể đối kháng với

tu sĩ.

Như vậy khi hắn có thêm cây bút này, chính là phụ trợ thêm ma pháp tấn công cho vũ khí. Lý Bình An nghiên cứu cây bút thêm hai ngày nữa và có không ít phát hiện mới.

Khi hắn sử dụng bút sẽ có hạn chế rất lớn, với sức mạnh thân thể bây giờ của hắn một ngày chỉ có

thể viết tối đa hai chữ.

Cho dù là hắn có khí lực để viết đến chữ thứ ba thì hiệu quả cũng là cực kỳ bé nhỏ.

Hơn nữa năng lượng của chữ chỉ mạnh nhất khi chữ vừa viết xong.

Nếu như chữ được viết ra trước mà không sử dụng ngay, qua thời gian cũng sẽ chậm rãi mất đi tác dụng.

Thời gian duy trì tác dụng dài nhất là ba ngày.

Tuy rằng có nhiều hạn chế nhưng hiệu quả mang đến lại cực kỳ lớn.

Quan trọng hơn là không chỉ có tác dụng tăng cường chiến lực…

Lý Bình An thử viết một chữ “Tĩnh”

Khi hắn hấp thụ nó vào cơ thể, ngay lập tức tâm trí trở nên minh mẫn rõ ràng.

Khí huyết thông suốt không bị cản trở, tinh thần được nâng cao.

Tư duy cũng rõ ràng hơn, thoải mái hơn.

Một ngày nữa lại trôi qua, Cảnh Dục đến tiểu đình giữa hồ tìm Lý Bình An.

“Bọn họ đúng như ngươi đã dự đoán, đã muốn động thủ

“Ừ, ta biết rồi.

“Ngươi định làm thế nào?”

Vừa dứt lời, vẻ mặt Cảnh Dục đột nhiên biến đổi, thất thanh kêu lên.

“Hiệp khách! Sao nó lại ở chỗ ngươi?”

“Có người tặng nó cho ta.

“Một người bằng hữu”

Bằng hữu?

Cảnh Dục nuốt nước bọt, suy tư một lát.

Chỉ có một khả năng.

“Là công chúa?”

Lý Bình An không phủ nhận

Cảnh Dục khịt mũi, vội đỡ Lý Bình An ngồi lên ghế.

Rồi hắn nửa quỷ nửa ngồi trước mặt Lý Bình An, cung kính nói:

“Lý huynh, về sau ta và ngươi chính là thân huynh đệ khác cha khác mẹ.

Chờ ngày sau huynh và công chúa nắm trong tay thiên hạ Đại Tùy, ngàn vạn lần đừng quên tình cảm mặn nồng giữa hai chúng ta.

Tiểu đệ không cần gì nhiều, chỉ cần cho ta quản lý nơi đúc tiền là được, còn cả giáo phường ty và mấy chỗ ăn chơi

Những nơi dơ bẩn này cần phải lao lực vất vả, kẻ hèn sẵn sàng vì Lý huynh gánh vác phân ưu.

Lý Bình An cười mắng:

“Thế giới lớn như vậy sao ngươi không đi cho biết?”

“Ngươi có ý gì?”

Cảnh Dục nghi hoặc không hiểu ý của Lý Bình An.

Tại Trương gia.

“Đại ca, người phía dưới truyền đến tin tức…...

Trương Đức Hải vội vàng chạy vào.

Không đợi hắn nói xong, Trương Đức Minh đột nhiên đứng lên:

“Đã tìm được người rồi sao?!”

Trương Đức Hải lắc đầu:

“Không phải, là người vào thành cùng hắn.

Một hài tử tên là Vương Nghị và hai võ phu, ngày mai bọn họ chuẩn bị rời kinh thành

Trương Đức Minh chớp mắt:

“Được! Ngày mai chúng ta bắt bọn họ”

“Bắt… bọn họ làm gì?”

“Nói nhảm, đương nhiên là để bức ép tên kia phải đi ra.

Trương Đức Hải:

“Chắc hẳn hắn không ngốc như vậy chứ, biết rõ chúng ta đang tìm, hắn sẽ đi ra sao?

Hơn nữa ta đã hỏi thăm qua, đứa nhỏ này không thân cũng chẳng quen gì hắn, hắn không cần phải mạo hiểm như vậy”

Trương Đức Minh âm hiểm cười hắc hắc:

“Ngươi có biết vì sao hắn động thủ giết Cung nhi không?”

Trương Đức Hải sửng sốt một chút mới nói:

“Bởi vì…... hắn có thù oán với Cung nhi?”

Trương Đức Minh nói một cách chắc chắn:

“Không, hắn là gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ.

Loại người này không giống loại người cặn bã như ta và ngươi, bọn họ có lương tâm, nhưng đây cũng là nhược điểm của bọn họ”

Nội tâm Trương Đức Hải ai oán thầm nghĩ: Quả là loại người cặn bã, dám tự mắng chính mình, tuy rằng chúng ta là cặn bã thiệt nhưng cũng không cần phải nói trắng ra như vậy chứ.

“Đúng rồi, đại ca, người của Đôn Đốc viện bắt đầu điều tra những vụ án trước đây chúng ta đã làm.

Bằng hữu của ta nói với ta rằng… có thể có chút rắc rối”

Trên trán Trương Đức Minh có thêm vài vạch đen.

Những vụ án bọn họ đã từng làm, có mấy vụ là được giải quyết thật đâu.

Thượng bất chính hạ tắc loạn mà.

Trương Cung là một kẻ cầm thú cũng vì phụ thân và mấy vị thúc thúc bá bá của hắn cũng chẳng phải loại người tốt đẹp gì.

Gia nghiệp của Trương gia lớn như vậy, đương nhiên cũng không gây dựng nên từ cách thức đường đường chính chính.

Những thứ khác không nói, chỉ riêng người vô tội bị Trương Đức Minh hại chết là đã có hơn mười người.

Những chuyện này không điều tra thì thôi, một khi điều tra chính là tai họa.

Ánh mắt Trương Đức Minh tối sầm lại, kiên quyết nói:

“Mặc kệ, trước tiên giải quyết tên kia trước.

Chỉ khi nào tên kia chết thì sự quan tâm đến chúng ta mới có thể được chuyển hướng”

“Rõ rồi!”

Trương Đức Hải hỏi thêm:

“Dẫn theo bao nhiêu người?”

“Đừng gọi người ngoài, chỉ cần bốn huynh đệ chúng ta là được. “Được!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right