Chương 97: Một đao

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,459 lượt đọc

Chương 97: Một đao

1685 chữ

Thôi Thành và Thôi Tài đưa tiểu thiếu gia Vương Nghị đi mua một chiếc xe ngựa.

Kinh thành bán củi gạo dầu muối đều rất đắt, giá một chiếc xe ngựa ở đây bằng tiền mua ba chiếc ở bốn trấn An Bắc.

Nhân dịp sắc trời chưa tối, họ ngồi xe ngựa chạy ra ngoài thành.

Vùng ngoại ô kinh thành có một chiếc xe ngựa vừa mới chạy ra khỏi thành.

Xe ngựa chạy rất nhanh trên con đường lớn.

Xe ngựa chạy không được bao lâu thì phía trước xuất hiện hai con ngựa lớn chặn đường. Gã đánh xe giật mình nhìn bộ dáng những người chặn đường này giống như là ăn cướp. Đây chính là trục đường lớn, hơn nữa xe ngựa vừa mới ra khỏi kinh thành không xa.

“Các vị đại ca..

Không đợi hắn nói thêm gì, huynh đệ Trương gia đã lập tức vây quanh xe ngựa.

“Đại ca! Trong xe ngựa không có người.

Trương Đức Minh trầm giọng nói:

“Tại sai lại như vậy?

Mẹ nó, trúng kế rồi! Trở về ngay?

Nhóm người vội vã quay trở về nhưng bây giờ đã không đủ thời gian để làm gì khác nữa.

“Đại ca, chúng ta làm gì bây giờ?”

Sắc mặt Trương Đức Minh âm trầm.

Sau một hồi lâu, hắn bỗng nhiên nói:

“Còn hai mẹ con kia đâu?”

“Hai mẹ con nào?”

Trương Đức Hải sửng sốt.

“Chính là hai mẹ con bị Cung nhi dùng vũ lực làm nhục.

“Đã trả họ về chỗ cũ rồi.

“Bắt chúng lại!”

“Đại ca… cái này…”

Vẻ mặt Trương Đức Hải khó xử:

“Hiện tại, chúng ta đang đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, làm như vậy không phải để cho người khác

nắm được nhược điểm của mình hay sao?”

“Hiện tại ta không quản được nhiều như vậy!”

Trương Đức Hải cắn răng:

“Vậy ta sai người đi điều tra tung tích của hai mẹ con kia.

Tháng chín năm Nhâm Dần, kinh thành có mưa.

Mưa đến rất nhanh, càng lúc càng lớn.

Như vỡ đê, trăm ngàn thác nước đổ xuống từ trời.

Mưa rơi trên mái hiên bắn lên tung toé bọt nước các hình thù kỳ quái.

“Hôm nay, ta muốn ra khỏi thành”

Lý Bình An bình tĩnh nói với Cảnh Dục.

Cảnh Dục không ngờ tới Lý Bình An sẽ đi sớm như vậy, nhưng đi vào lúc này cũng là hợp tình hợp

lý.

Chuyện của Trương gia huynh đệ sắp giải quyết xong rồi.

Cảnh Dục đã hỏi thăm Đôn đốc viện đang giám sát điều tra xét xử tội ác của huynh đệ Trương gia tổng cộng có năm mươi tám tội danh.

Lạm dụng chức quyền, bức lương dân làm kỹ nữ, tham ô, nhận hối lộ…

Mạng người liên quan đến những tội ác này không dưới mười, phần lớn mỗi một tội danh đều là tử

tội.

Hiện tại, Cảnh Dục đoán rằng huynh đệ Trương gia đang bị làm cho sứt đầu mẻ trán, không có thời gian để ý tới Lý Bình An.

Cảnh Dục tỉnh táo lại:

“Ta đưa ngươi đi”

Sau khi rời khỏi học viện, Cảnh Dục và Lý Bình An đi tới một quán mỳ bên đường ở trong kinh

Nơi này cách phủ đệ của Trương gia rất gần, chỉ cần đi bộ rẽ vào đầu phố, khoảng cách không đến năm trăm mét là tới đó.

“Ông chủ, ba bát mì hành hoa, thêm một đĩa dưa muối, một ít đồ ăn chín nữa

Lý Bình An ngồi xuống:

“Bữa cơm này ta mời, mấy ngày nay cảm ơn ngươi đã quan tâm ta”

Đột nhiên, một tia chớp xẹt qua mạnh mẽ cắt bầu trời vốn đã bị mây đen che kín thành hai nửa. “Mì đến rồi-”

Lý Bình An đội mũ tơi lên nói với Cảnh Dục:

“Ta đi vệ sinh một lát”

Cảnh Dục ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt của mì hành lá:

“Nhanh lên, nếu không mì nguội mất.

“Ú”

Lý Bình An bước đi rất nhanh trong mưa.

Những giọt mưa từ trên bầu trời rơi xuống rất nhanh, dưới tác động của gió chúng kéo thành từng sợi chỉ trắng dài nhỏ.

Lý Bình An đi trên mặt đất được lát bằng những phiến đá xanh, hắn rẽ vào đầu phố nhưng không đi vệ sinh mà là đi tới chỗ phủ đệ.

Trên tấm biển viết bốn chữ lớn: Tử Dương thế trạch.

Phủ đệ của Trương gia.

“Bang bang!!”

Hắn gõ cửa.

Lý Bình An đoán là trời mưa to gió lớn, người ở bên trong không nghe thấy tiếng gõ cửa nên lực tay gõ cửa mạnh hơn.

Một lát sau, bên trong rốt cục cũng truyền ra giọng nói, ngay sau đó cửa được mở ra.

“Xin hỏi ngài… muốn tìm ai?”

“Ta tìm Trương Đức Minh, Trương đại nhân.

Tại đại sảnh trong phủ đệ của Trương gia, Trương Đức Minh đang xem lại hồ sơ mấy vụ án những năm qua.

Hắn cố gắng tìm ra điều gì đó có thể biện minh cho bản thân.

Những vụ án này ở giữa được phép hoặc không được phép, nói cách khác chỉ cần cấp trên mắt nhắm mắt mở, hắn có thể tránh được một kiếp nạn.

Đây là quy luật không thay đổi tại trốn quan trường.

Nếu người ta thực sự muốn trừng phạt ngươi thì dù ngươi có biện giải tốt như thế nào cũng vô dụng.

Hiện tại, hắn ngóng trông nhất là mau mau tìm ra hai mẹ con kia, bức cho tên khốn kiếp đã giết con trai mình phải ra ngoài.

Trương Đức Minh khép lại hồ sơ, tay xoa xoa trán, thở dài một hơi.

Hắn phất tay gọi quản gia:

“Chuyện mấy nữ tử kia thế nào rồi?”

“Vẫn vậy ạ”

“Thế thì tốt, ta đi thả lỏng một chút.

Trong Trương phủ có một căn phòng phụ, chuyên dùng để giam giữ một số nữ tử bị bắt cóc từ nơi khác tới.

Vai trò của những nữ tử này tự nhiên không cần nói cũng biết.

Chỉ là hiện tại Trương gia đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, Trương Đức Minh đã bảo quản gia xử lý mấy nữ tử này.

Cũng may quản gia hành động không nhanh.

Trương Đức Minh xách quần, vừa mới đứng dậy.

Một người đội mũ tơi đột nhiên đi vào, người này không phải người hầu trong phủ.

“Ngươi là ai?”

Người khách tới ngẩng đầu lên:

“Trí nhớ Trương đại nhân thật tệ, ngươi luôn tìm ta khắp nơi trong kinh thành, sao lúc này lại quên mất ta rồi.

Trương Đức Minh cau mày, đột nhiên nhận ra khuôn mặt kia giống hệt với chân dung tên hung thủ giết hại con hắn.

“Là ngươi!”

Hơi thở toàn thân Trương Đức Minh bạo phát.

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng lá gan của đối phương lại lớn như vậy, dám tìm tới tận cửa. “Muốn chết!”

Trương Đức Minh đá một cước khiến cho cái bàn lê hoa bên cạnh bay ra xa.

Cùng lúc đó, gạch dưới chân hắn trong nháy mắt vỡ vụn.

Hắn giống như một mũi tên bắn ra, trong phút chốc lao về phía bóng người gầy gò trong đại sảng.

Ánh đao cắt qua màn mưa.

Trương Đức Minh vung quyền ầm ầm hạ xuống, sức mạnh dữ dội cực lớn trực tiếp đánh lui Lý Bình An lùi tới góc tường.

“Ngươi dùng một cây gậy trúc?”

Trương Đức Minh chế nhạo cười lạnh sau đó bước ra một bước.

Hắn nhảy lên bằng một chân, khí huyết tràn ra như mưa to xối xả trực tiếp trút xuống đối thủ.

Toàn thân hắn giống như viên đạn phóng ra từ khẩu pháo khiến cho không khí xung quanh phát ra tiếng nổ như sấm sét.

Lý Bình An bị chấn động bay ra ngoài hơn mấy trượng.

Vách tường sau lưng hắn ầm ầm sụp đổ, giống như toàn bộ đại sảnh đều đang lay động.

Làn da Trương Đức Minh trở nên đỏ sậm, giống như có một sức mạnh đáng sợ ẩn giấu ở trong đó đang đợi phát tiết.

Ong ong!!

âm thanh ong ong chói tai vang lên là âm thanh của Tế Vũ phi kiếm tấn công.

Ánh mắt Trương Đức Minh liếc nhìn phi kiếm, hai tay hắn giơ lên.

Hắn dùng tay chặn lại một chiêu kiếm, âm thanh phát ra một tiếng “keng”như tiếng kim loại va

cham.

Thậm chí phi kiếm cũng không đâm thủng được làn da của Trương Đức Minh.

Da xương của hắn đã được tôi luyện hơn hai lần nên sớm đã trở nên cực kỳ rắn chắc.

Tay Lý Bình An cầm chuôi đao, trượng đao đã ra khỏi vỏ nửa tấc.

Cơ bắp toàn thân căng cứng, hơi khom người, chân trái đạp trên mặt đất hơi cong về phía sau.

Ngón cái đẩy chuôi đạo ra, lòng bàn tay phải đặt lên trên chuôi đạo.

Tay phải Trương Đức Minh vung ra một quyền, lực mạnh mẽ như vạn quân đánh về phía Lý Bình

“Vậy mà ngươi dám ảo tưởng muốn chiến đấu với tu sĩ, không biết tự lượng sức mình!”

Một đao phát ra không có hình dáng hay năng lượng gì cụ thể chỉ lóe lên rồi biến mất.

Nhưng mà đao phong sắc bén lại xé rách không khí như xé toạc một bức màn ngăn cách vô hình ở xung quanh.

Trượng đao lặng lẽ cắm lại vào trong vỏ.

Giống như nó chưa từng được rút ra.

Một chữ “Nhanh” ở trong trượng đao chậm rãi tiêu tán.

Thân thể Trương Đức Minh bỗng nhiên cứng đờ, hai mắt trợn tròn.

Một dòng máu nhỏ như tơ chầm chầm lan tràn ra từ

Máu nhuộm ngực áo một mảng lớn.

ngực hắn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right