Chương 98: Chia tay
9:47
1639 chữ
Thân thể Trương Đức Minh yếu ớt ngã xuống.
Lý Bình An bình tĩnh xoay người đi về phía sảnh phụ.
“Đại ca..”
Trương Đức Hải nghe thấy tiếng động của cuộc chiến vừa rồi nên chạy tới đây.
“Chuyện gì đã xảy ra?”
Sau lưng hắn đột nhiên toát ra mồ hôi lạnh, Tế Vũ phi kiếm lao thẳng đến mi tâm hắn.
Tay Trương Đức Hải theo bản năng giơ lên chắn phi kiếm tấn công.
Tu vi của hắn không thể so với Trương Đức Minh vì thế lòng bàn tay bị Tế Vũ kiếm đâm thủng chảy xuống một dòng máu đỏ tươi.
Nhưng hắn cũng chỉ có thể đỡ được đến mức đó, một thanh đao không tiếng động đã xẹt qua sau lưng hắn.
Bịch bịch bịch!
Tiếng bước chân không ngừng vang lên, trong nội viện liên tiếp vang lên tiếng kêu gào kinh hãi. Trương Đức Sơn nghe thấy tiếng động vội vàng hất nữ tử đang khóc trên người ra, mặc quần vào. Ngay khi hắn đang muốn lao ra thì giữa khe cửa bắn vào một thanh kiếm.
Trương Đức Sơn không kịp phản ứng đã bị Tế Vũ kiếm cắm vào bụng.
Cũng may hắn kịp thời bắt được kiếm nên lưỡi kiếm chỉ có thể cắm vào một nửa.
Ram!!
Ngay sau đó, toàn bộ cánh cửa bị một lực rất lớn đánh vào mở toang ra.
Lý Bình An vung tay hạ xuống một đao.
Cho dù Trương Đức Sơn là mình đồng da sắt cũng không ngăn được một chiêu này của Phù Tang đao, một đao chém ngang yết hầu.
Lý Bình An tiện tay nhặt trên mặt đất một miếng vải lau chùi sạch sẽ vết máu dính trên lưỡi đao.
Hắn đột nhiên cảm giác có gì đó sai sai, hắn cảm thấy miếng vải mình đang cầm có hơi ấm. Giống như… một cái yếm.
“.. Rất xin lỗi
Lý Bình An thả cái yếm xuống, hắn không để ý tới tiếng thét chói tai của những người khác, không nhanh không chậm thực hiện kế hoạch hắn đã sớm định ra.
Ở trong đầu hắn hiện rõ ràng từng chi tiết trong viện.
Bốn huynh đệ Trương gia liên tiếp ngã xuống trong vũng máu.
Phù Tang đạo xuyên phá giáp, bút Hiệp Khách phụ trợ ma pháp.
Kết hợp việc hắn tấn công bất ngờ khiến đối phương không kịp trở tay.
Trận chiến này đến nhanh, đi cũng nhanh.
Sau khi làm xong tất cả, Lý Bình An thuận lợi theo đường cũ rời đi từ cửa sau.
Biểu hiện trên mặt của hắn bình tĩnh, giống như vừa rồi hắn thật sự chỉ đi tiểu.
“Ồ, ngươi đã trở lại?”
Cảnh Dục ngẩng đầu, hỏi:
“Đi vệ sinh thôi, sao mà đi lâu như vậy?”
Lý Bình An ngồi xuống, không nhanh không chậm cởi mũ tơi và giải thích.
“Ta tiện đường đi mua một bầu rượu.
Mì hành hoa đã hơi trương lên và vón cục.
Lý Bình An khuấy nó lên, thêm ớt cay và dầu vừng.
Sau đó hắn há to miệng bắt đầu ăn mì.
“Kế tiếp ngươi chuẩn bị đi đâu?”
“Tới Quảng Lăng, Nam Quốc Công phủ, ta đã nhận lời Yến Tuân cô nương trả lại hạt giống cây Phù Tang cho Nam Quốc Công phủ.”
Thời gian chỉ vừa trôi qua nửa chén trà, hắn ăn xong một bát mì.
Trên đường lớn có người đang chạy vội vã, miệng kêu lớn:
“Giết người! Giết người rồi!!”
Cảnh Dục tò mò nhìn ngó xung quanh:
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Lý Bình An không để ý chuyện đó, một lần nữa đội mũ tơi lên.
“Ta nhờ ngươi quan tâm tới nhóm người A Lệ Á, ngươi giúp ta chăm sóc bọn họ, có duyên chúng ta gặp lại.”
Hắn đang muốn rời đi thì bỗng nhiên nhớ ra một chuyện.
“Đúng rồi, thay ta nói một tiếng cảm ơn tới Chung sư phụ” Cảnh Dục nói:
“Trước khi đi, có thể so tài với ta một trận không?” “So cái gì?”
“So đàn”
Hôm nay Cảnh Dục đã cố ý mang theo đàn của mình.
“Ngươi kéo đàn nhị”
“Như vậy thì so kiểu gì?”
“Ngươi sắp phải đi rồi nên phải giúp ta thực hiện nguyện vọng này”
Lúc ở bốn trấn An Bắc, khi Cảnh Dục đánh đàn đã bị Lý Bình An quấy nhiễu tâm cảnh. Bây giờ hắn đã vượt qua Vấn Tâm quan.
Tâm cảnh của Cảnh Dục khác xa lúc trước, vì thế hắn muốn khiêu chiến với Lý Bình An. Lý Bình An mỉm cười:
“Thời gian có vẻ không kịp, chờ lần sau gặp mặt đi”
“Lần sau?”
Cảnh Dục sửng sốt nhìn bóng lưng Lý Bình An rời đi, hô lên.
“Này! Lần sau gặp nhau là khi nào?”
Lý Bình An phất phất tay:
“Có duyên sẽ gặp lại.”
Có duyên có thể là bất kì lúc nào.
Từ kinh thành đến Quảng Lăng phủ, đi đường bộ sẽ bị kiểm tra rất nghiêm ngặt.
Bây giờ, Lý Bình An là tội phạm truy nã cho nên lựa chọn đi đường thủy.
Hơn nữa thời gian đi đường thủy so với đường bộ cũng tiết kiệm hơn.
Lý Bình An liên hệ với một bang phái đứng đầu địa phương.
Bọn họ chuyên kinh doanh hình thức đưa người đi kiểu này, Lý Bình An đến đúng lúc bọn họ có một chuyến thuyền chuẩn bị đi tới Quảng Lăng.
Nhưng khi người ta nghe hắn nói muốn dẫn theo một con trâu thì tỏ vẻ không vui, nơi này không ai đi thuyền chở trâu theo cả.
Lý Bình An lấy toàn bộ gia sản để thanh toán tiền thuyền, lúc này đối phương mới đồng ý.
Hiện tại Lý Bình An thật sự là hai bàn tay trắng.
Một con trâu, một đàn nhị.
Một cây gậy trúc bên trong có trường đao.
Quanh gậy trúc quấn dây câu, lúc nào cũng có thể câu cá.
Ngoài ra bên hông còn đeo cây bút “Hiệp khách” hình dáng bình thường không có gì nổi bật.
Cũng may trên thuyền cho ăn cơm, nếu không chỉ có thể ăn đất.
Lý Bình An ngồi trong khoang thuyền khoảng nửa canh giờ thì mọi người lần lượt đến đông đủ. Bao gồm Lý Bình An, có tổng cộng hơn hai mươi người được sắp xếp ở cuối khoang, vừa chật vừa hẹp còn bốc mùi hôi thối nồng nặc.
Hoàn cảnh này đúng là rất tệ, Lý Bình An bất đắc dĩ cười khổ.
Nhóm người trong khoang thuyền nhìn nhau, trong lòng mọi người đều hiểu rõ.
Những người tụ tập trên con thuyền này đều không phải hạng người lương thiện gì.
Lúc này, một nam nhân thấp bé mặc áo khoác ngoài hơi rách bước ra chắp tay chào mọi người.
“Các vị huynh đệ gặp nhau ở đây chính là duyên phận, ta đến từ Hạ Chí môn tên là Thảo Thượng
Phi.”
Một tên mặt sẹo hừ lạnh một tiếng:
“Ta lại tưởng là ai? Thì ra là một tên trộm gà trộm chó, còn có mặt mũi ở đây tự giới thiệu bản thân”
Hán tử tự xưng Thảo Thượng Phi có chút xấu hổ cười ngượng ngùng, lúng túng đi đến ngồi bên cạnh Lý Bình An.
Hắn chắp tay chào hỏi Lý Bình An:
“Tại hạ là Thảo Thượng Phi”
Lý Bình An trả lời : “Cổn Địa Long”
“Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, ngưỡng mộ đại danh đã lâu!” Thảo Thượng Phi tiếp lời. Lý Bình An nén cười, thầm nghĩ Thảo Thượng Phi thật đúng là biết cách bắt chuyện. “Huynh đệ mắt của ngươi..?”
“Mắt ta không nhìn thấy
“Ô.”
Thảo Thượng Phi gật đầu.
Thuyền giống như chiếc lá lắc lư ở giữa sông.
Sóng nối sóng vỗ vào thân thuyền cũ kỹ làm nước bắn tung tóe toả ánh lân tinh.
Nước sông như con rắn bạc, gió mát từ từ thổi tới.
Lý Bình An chỉ nghe thấy tiếng mái chèo.
Dường như hắn có thể nhìn thấy được sự lên xuống của nước sông nhịp nhàng đập vào hai bên bờ
đê chắn sóng thẳng tắp.
Xung quanh có rất nhiều thuyền bè nhưng di chuyển rất có trật tự.
Liễu Vận đứng ở bên bờ, đón gió từ mặt sông thổi tới, yên lặng nhìn đội thuyền trên sông.
“Công chúa, người khoác thêm áo, trời vừa mới mưa còn hơi lạnh”
Cung nữ khoác thêm cho nàng một chiếc áo thật dày.
Hộ vệ xung quanh không rõ vì sao công chúa bỗng nhiên có lòng dạ thanh thản, muốn tới nơi này ngắm phong cảnh.
Liễu Vận nhìn chiếc thuyền chở Lý Bình An.
Khuôn mặt của nàng giống như khối bạch ngọc bị nước sông thấm ướt, dịu dàng như nước.
Nhìn chiếc thuyền cô độc ở phía xa, nhìn cành liễu, suy nghĩ lại bay về kinh đô xa xôi.
Nàng tự nhiên nghĩ nếu như tương lai mình không phải là người kế vị đế quốc.
Nàng có thể cũng giống như hắn, sống theo ý mình, coi bốn biển là nhà không?
Nghĩ đến đây, nàng bỗng nhiên cười tự giễu chính mình.
Cuối cùng đó chỉ là ảo tưởng của nàng mà thôi.
Lão Ngưu ở trên thuyền phát hiện Liễu Vận, kêu một tiếng.
Liễu Vận xoay người lại đi về phía đế quốc của mình.
Còn Lý Bình An, cuối cùng hắn sẽ theo sông theo biển vùng vẫy trong giang hồ của hắn.